“Hắt xì!” Thượng Quan Diễm Kiều đang ở một quán trọ nghe Đề Kỵ Hắc Y bẩm báo tin tức, bỗng nhiên hắt hơi một cái rõ to.
Tiểu Tề Tử vội vàng dâng khăn tay: “Điện hạ, có phải hôm nay đi đường vội vàng quá, nhiễm phong hàn rồi không? Hay là hành trình tiếp theo chúng ta đi chậm một chút?”
Thượng Quan Diễm Kiều tùy ý day day sống mũi cao thẳng: “Cũng không có cảm giác khó chịu, có lẽ là có kẻ nào đó đang rủa sau lưng.”
Bất quá, hắn là người, chuyện gì cũng không sợ, chỉ sợ nhất là không ai nguyền rủa.
“…” Tiểu Tề Tử bưng trà qua, âm thầm nghĩ –
Cả triều văn võ, cả thiên hạ này, còn ai biết nguyền rủa người khác hơn ngài sao?
…
Phủ họ Từ, khuê phòng của Từ Tú Dật, không khí rơi vào trạng thái kỳ lạ.
Từ Tú Dật vẫn chưa kịp phản ứng.
“Đi đi!! Đi! Hủy hôn!!!” Từ Tú Phong kéo Từ Tú Dật ra khỏi cửa!
Từ Tú Dật hoảng sợ: “Đại ca, huynh làm gì vậy? Hôn sự này là do tiên đế ban, sao có thể nói hủy là hủy?”
Trên trán Từ Tú Phong nổi đầy gân xanh, tức giận nói: “Từ gia chúng ta cho dù thế nào, cũng không đến mức đem nữ nhi gả cho một tên đoạn tụ, lấy muội muội để lấy lòng Diễm vương!”
Vậy mà dám trước mặt hắn nói mình là nam nhân, còn dám giở trò với muội muội duy nhất của hắn!
Hắn không một đao chém chết tên hỗn đản tên Cáo Bạc trước mặt này, là bởi vì kiêng dè phụ mẫu đang ở trong phủ, nếu không hắn nhất định diệt khẩu tên này!
Không được, hắn vẫn nên đâm chết tên hỗn đản này, sau đó phân thây, dù sao tên khốn kiếp này cũng là lẻn vào phủ đệ!
Từ Tú Dật ngây người: “Cái gì? Không phải…”
Đoạn tụ… Nếu Cáo Bạc là đoạn tụ, vậy sao hắn có thể làm chuyện đó với nàng?!
Không, đại ca nhất định là tức giận đến hồ đồ rồi!
“Ngươi mau nói gì đi!” Từ Tú Dật dừng một chút, lập tức bổ sung: “Nói tiếng người!”
Nàng sắp phát điên rồi, Cáo Bạc tên này sao lúc này còn gây chuyện!
Cáo Bạc thấy đại cữu ca thật sự đã lộ ra sát ý trong mắt, chủy thủ trong tay hắn ta càng nắm càng chặt, giống như thật sự muốn giết mình.
Hắn coi như là được chứng kiến cô nương mà mình trêu chọc, có những người huynh trưởng đáng sợ đến mức nào.
Cáo Bạc vội vàng ho khan một tiếng: “Cái kia, ta còn chưa nói hết, ta là nam nhân làm việc cho Diễm vương điện hạ.”
Sát ý trong mắt Từ Tú Phong không giảm, âm trầm nói: “Thật sao? Đơn giản như vậy?”
Từ Tú Dật chỉ đành rót trà cho đại ca: “Đại ca, bớt giận, Cáo Bạc tuy là Tô Đan thân vương, nhưng cũng là tai mắt của Diễm vương đặt ở kinh thành, bọn họ hợp tác với nhau, Cáo Bạc chuyên phụ trách chuyện tiền tài nhân quân!”
Một tràng lời nói rõ ràng rành mạch của Từ Tú Dật, thành công khiến chủy thủ trong tay Từ Tú Phong buông lỏng một chút.
Hắn lạnh lùng đánh giá Cáo Bạc từ trên xuống dưới.
Cáo Bạc ho khan một tiếng, thành thật ngồi thẳng người, cũng không còn cà lơ phất phơ nữa.
Dù sao đại cữu ca còn đáng sợ hơn cả nhạc phụ, hắn ta thật sự muốn phân thây mình.
Từ Tú Phong thấy hắn đã thành thật, cố nén lửa giận, thu hồi chủy thủ, ngồi xuống.
Hắn ta lạnh lùng nói: “Mạo phạm.”
“Không dám, không dám, hay là mạo phạm thêm một chút cũng được, chúng ta đều là người một nhà.” Cáo Bạc cười tủm tỉm.
Từ Tú Phong nhìn bộ dạng cười hì hì của Cáo Bạc, lại muốn cho hắn một đao.
Trên trán hắn ta nổi đầy gân xanh: “Tô Lai Mạn thân vương, nơi này là Trung Nguyên, không phải Tô Đan của các ngươi, bất kể phong tục bên kia các ngươi như thế nào, quy củ thư hương môn đệ Trung Nguyên chúng ta, không thể phá!”
Có thể làm sao bây giờ?
Tiểu muội đã bị tên hồ ly hoang dã dị quốc này hại, hơn nữa rõ ràng là thích tên hồ ly chết tiệt này, hắn ta chỉ có thể chống lưng cho nàng.
Nếu tên này không đáng tin cậy, hắn ta sẽ g**t ch*t tên này cũng phải tách tiểu muội và tên hỗn đản này ra!
Cáo Bạc nghe vậy, thành thật gật đầu: “Đúng, trước kia là tại hạ l* m*ng, ngài vẫn nên gọi ta là Cáo Bạc đi, cả đời này ta cũng không muốn trở về Tô Đan làm cái gì mà thân vương.”
Hiện tại mục tiêu nhỏ trong kế hoạch cuộc đời hắn rất đơn giản – trở thành con rể nhà họ Từ.
Từ Tú Phong hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, hòa hoãn lửa giận trong lòng.
Từ Tú Dật kinh ngạc nhìn Cáo Bạc, người này sao… lại có lúc ngoan ngoãn nghe lời như vậy?
Thật sự có chút kỳ quái!
Nhưng ngay sau đó, liền thấy hắn thừa dịp Từ Tú Phong quay đầu đi, hướng nàng cười tủm tỉm nháy mắt một cái, không hề che giấu ý tứ trêu chọc khinh bạc.
Từ Tú Dật nắm chặt khăn tay: “…”
Tên hồ ly này thật sự là muốn bị đánh!
Lúc này Từ Tú Phong quay đầu lại, thấy Cáo Bạc ngồi ngay ngắn, khóe mắt đuôi lông mày, khóe môi đều sưng đỏ, trong lòng miễn cưỡng tự an ủi mình, thôi được rồi, nói chuyện chính sự trước.
Hắn ta lạnh lùng nói: “Đã là người của Diễm vương điện hạ, vậy hạ quan xin hỏi Cáo Bạc công tử một câu, Diễm vương tiếp theo, có dự định gì?”
Cáo Bạc khẽ mỉm cười, nhìn về phía Từ Tú Phong: “Diễm vương đương nhiên hy vọng có thể hợp tác cùng Từ gia.”
“Ví dụ như?” Từ Tú Phong nhướng mày.
Từ gia bọn họ ủng hộ Minh gia đại tiểu thư, nhưng lại chưa từng trực tiếp giao thiệp với vị Diễm vương này, vị Diễm vương này hành sự quỷ dị.
Bất quá, sau khi biết Diễm vương chính là vị Cửu thiên tuế kia năm xưa, cũng không cảm thấy kỳ quái nữa.
“Ví dụ như, mời Từ đại công tử nói cho ta biết, tung tích của Mộ Thanh Thư – thống lĩnh cấm quân.” Cáo Bạc khẽ mỉm cười.
Từ Tú Phong dừng một chút, nhìn Cáo Bạc, ánh mắt khó lường.
Một lúc lâu sau, hắn a mới thản nhiên nói: “Diễm vương quả nhiên thông minh.”
“Để trao đổi, bất kể xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ bảo đảm Từ gia bình an vô sự.” Cáo Bạc lại nói.
Từ Tú Phong nhìn Từ Tú Dật một cái: “Đi lấy bút mực giấy nghiên đến đây.”
Từ Tú Dật lập tức ngoan ngoãn đi ngay.
Từ Tú Phong viết một tờ giấy, sau đó đưa cho Cáo Bạc, lạnh lùng nói: “Ta có thể nói cho ngươi biết hắn ở đâu, nhưng đây là nể mặt Minh đại tiểu thư.”
Cửu thiên tuế, Đông xưởng, Cẩm y vệ hành sự tàn nhẫn độc ác, nhưng dựa vào phụ thân thân là Đại lý tự khanh điều tra được, phần lớn những người chết trong tay bọn họ, xác thực đều là kẻ đáng chết.
Ban đầu hắn ta đối với tác phong làm việc của Cửu thiên tuế không có cảm giác gì, nhưng tên Cáo Bạc này khiến hắn ta cảm thấy, trên không chính trực thì dưới loạn, đều không phải người đứng đắn, tà khí quá nặng!
Cáo Bạc gật gật đầu, cười tủm tỉm: “Được, đại cữu ca.”
Từ Tú Phong nghiến răng nghiến lợi nói: “Hai người còn chưa thành thân, không được gọi ta như vậy.”
“Được, Từ huynh (╯▽╰).” Cáo Bạc nhún vai.
Hắn ta không phải huynh đệ với hắn!
Từ Tú Phong hít sâu một hơi: “…”
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, thật sự muốn đâm chết hắn!
Không được, hắn ta là quan một phương, Tứ phẩm tri phủ, không thể bạo lực như vậy.
Từ Tú Dật ngoan ngoãn đứng bên cạnh không dám nói lời nào.
Từ Tú Phong đứng dậy, lạnh lùng nói: “Nhà ta không cần ngươi đến bảo đảm bình an vô sự, Cáo Bạc công tử xem thường chúng ta rồi.”
Cáo Bạc gật đầu, mỉm cười: “Đúng, ta sai rồi.”
Từ Tú Phong nắm chặt nắm đấm, lạnh lùng nói: “Vậy ngươi còn không mau đi! Ngồi ở đây làm gì!”
Cáo Bạc lưu luyến không rời nhìn Từ Tú Dật, hôm nay hắn mới có thời gian đến thăm tiểu nguyệt quang của hắn.
Từ Tú Dật bị ánh mắt dính dính của hắn nhìn đến nỗi rùng mình một cái, lập tức giả vờ như không thấy, chỉ nhỏ giọng nói với huynh trưởng: “Đại ca, hiện tại vẫn là ban ngày ban mặt, nếu hắn đi ra ngoài bị người khác nhìn thấy…”
Từ Tú Phong lạnh lùng nói: “Hắn đã có thể thần không biết quỷ không hay chui vào tú lâu của muội, tự nhiên có thể thần không biết quỷ không hay đi ra ngoài, nếu làm không được, để người khác nhìn thấy…”
Hắn ta liếc Cáo Bạc cười lạnh một tiếng: “Vậy thì hủy hôn ước.”
Cáo Bạc bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn ta.
Từ Tú Phong thong thả nói: “Dù sao tiên đế đã băng hà, hôn sự này, tân đế cũng chẳng để tâm. Để phụ thân dâng tấu lên, bất kể sau này tân đế tính toán với Từ gia chúng ta thế nào, hiện tại hắn đang cần dùng người, nhất định sẽ đồng ý.”
Từ Tú Dật nhất thời có chút luống cuống, trên mặt không giấu nổi vẻ kinh hoảng: “Đại ca…”
Thế nhưng dưới ánh mắt của Từ Tú Phong khiến nàng không dám hé lời.
Đại ca nhất định đã đoán được nàng vì tên hồ ly kia mà tạo điều kiện cho hắn lẻn vào đây.
Kỳ thực nàng và Cáo Bạc cũng không gặp nhau thường xuyên, dù sao hắn rất bận.
Từ Tú Dật trong lòng rối bời, nàng chỉ có thể nhìn về phía Cáo Bạc: “Ngươi còn không mau đi!”
Cáo Bạc khẽ nhếch khóe môi, nhìn về phía Từ Tú Phong: “Yên tâm, ta tự nhiên sẽ không để người khác phát hiện ta từng đến Từ phủ, sẽ không để Từ huynh có lý do thoái hôn cho muội muội huynh đâu.”
Nói xong, hắn nhấc mũi chân, nhanh nhẹn nhảy ra khỏi cửa sổ, không một tiếng động.
Từ Tú Phong không khách khí cao giọng phân phó Mai Châu đang đứng ngoài cửa: “Mai Châu, tăng cường phòng bị cho tiểu thư, nếu còn để ta nhìn thấy chuột đồng, hồ ly gì đó chui vào tú lâu của tiểu thư nhà ngươi, tất cả đều phải bị đánh đòn!”
Cáo Bạc nghe thấy tiếng nói trong phòng, lắc đầu cười khổ.
Đại cữu ca, đây rõ ràng là chỉ cây dâu mắng cây hòe, đang mắng hắn!
Thấy Cáo Bạc đã đi, Từ Tú Phong nghiêm mặt nhìn muội muội: “Muội thật là không biết nặng nhẹ!”
“Từ phủ chúng ta vốn là nơi bị tân đế đặc biệt chú ý! Sao có thể tùy tiện để người của Diễm vương ra vào phủ đệ!”
Từ Tú Dật đỏ mặt, cúi đầu nói: “Muội biết, chỉ là hắn thần xuất quỷ một, lần đầu tiên không ngăn được, muội chỉ có thể nghĩ cách che giấu cho hắn, cũng là sợ bị người ta phát hiện.”
Nói xong, nàng lại nắm chặt khăn thêu bổ sung: “Thật sự là muội không thường xuyên gặp hắn, nửa năm nay cũng chỉ vài lần trao đổi một chút tin tức.”
Ai ngờ lần này lại bị huynh trưởng bắt gặp.
Nhìn bộ dạng muội muội tâm sự nặng nề lại xấu hổ, Từ Tú Phong muốn nói gì đó: “Muội…”
Hắn ta day day mi tâm: “Chuyện này, ta sẽ giữ bí mật cho muội, đừng để phụ mẫu biết, những ngày này, muội không được gặp hắn ta nữa!”
Năm đó khi biết muội muội bị ban hôn, phải gả đến đất phiên, hắn ta đã kịch liệt phản đối.
Giờ nhìn tên Cáo Bạc này quả thật là một kẻ phong lưu đa tình, muội muội ngoan ngoãn đơn thuần như vậy sao có thể là đối thủ của hắn!
Từ Tú Dật biết huynh trưởng đang tức giận, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, huynh trưởng.”
Từ Tú Phong lại dặn dò thêm vài câu mới rời đi.
Từ Tú Dật lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống, có chút thất thần nhìn về phía cửa sổ mà Cáo Bạc vừa nhảy ra ngoài.
Kỳ thực, không thể phủ nhận, lúc nãy nhìn thấy hắn, trong lòng nàng… thật sự rất vui mừng.
Lần trước gặp hắn đã là hơn một tháng trước rồi…
Đều tại hắn, làm gì lại trốn dưới gầm giường nàng, còn cố tình bày ra dáng vẻ đó trước mặt đại ca!
Sao có thể không khiến đại ca tức giận và hiểu lầm!
Nàng nhịn không được “ầm” một tiếng, đập mạnh xuống bàn.
Ấm trà, chén trà đều theo đó mà kêu leng keng.
“Ồ, là ai chọc giận tiểu nguyệt của ta rồi?” Ngoài cửa sổ bỗng truyền đến tiếng cười trêu chọc.
Từ Tú Dật sửng sốt, không dám tin nhìn ra ngoài cửa sổ, liền bắt gặp một bóng người cà lơ phất phơ ngồi trên cây.
“Cáo Bạc, ngươi… không phải đã đi rồi sao?”
Nói xong, nàng cả người đều căng thẳng, nhìn về phía cửa lớn.
Đại ca mới đi một lát, người này sao dám quay lại, nhỡ đâu bị đại ca phát hiện thì phải làm sao!
Cáo Bạc thân hình khẽ động, nhẹ nhàng như lá rơi xuống bệ cửa sổ.
Hắn cười lười biếng: “Công phu của ca ca muội tuy không tệ, nhưng luận về khinh công, hắn thật sự không bằng ta, ta đã có thể đến đây một cách lặng lẽ, tự nhiên có bản lĩnh khiến ca ca muội không phát hiện ra.”
Khinh công của hắn là được tôi luyện qua vô số lần bị truy sát, chỉ đứng sau vị Kiều đại gia nhà hắn!
Từ Tú Dật tiến lên một bước, không khách khí kéo hắn vào trong phòng.
Sau đó nàng thò đầu ra ngoài, thấy không có ai, lập tức đóng cửa sổ lại.
Cáo Bạc nhìn động tác của thiếu nữ, nhướng mày: “Sao, sợ ca ca muội phát hiện ta quay lại, bắt ta hủy hôn ước với muội sao?”
Từ Tú Dật hơi xấu hổ đỏ mặt: “Ta cầu còn không được ấy chứ! Nếu không phải sợ ngươi bị ca ca ta tức giận đánh chết, ta mới lười quản ngươi!”
Từ Tú Dật nói xong, bực bội ngồi xuống: “Ngươi không có việc gì lại trốn dưới gầm giường ta làm gì? Có tin tức gì muốn nói cho ta, ở trong phòng chờ không được sao?”
Trốn dưới gầm giường, còn bày ra bộ dạng y phục xốc xệch, đây không phải là muốn kéo nàng xuống nước hay sao!
Cáo Bạc tiến đến bên cạnh nàng ngồi xuống, vẻ mặt thờ ơ nhún vai:
“Ta sáng sớm đã ở trong phòng muội chờ rồi, ai ngờ sắp đến trưa muội mới về, ta mệt quá, nên ngủ quên trên giường muội mất.”
Hơn nữa, ở Tô Đan, nam nữ đã đính hôn nào có nhiều kiêng kị như vậy?
Ngoại trừ việc hai người chưa cử hành hôn lễ, sống chung một chỗ, tình nhân làm gì, đều được cả.
Từ Tú Dật nào có chịu nghe hắn ngụy biện, lạnh lùng nhìn hắn: “Vậy tại sao ngươi lại cố tình lên tiếng lúc đại ca ta ở đây?”
Cáo Bạc thở dài: “Không phải nghe thấy đại cữu ca trở về, muốn gặp hắn một chút sao, người nhà muội chỉ có hắn là ta chưa gặp qua.”
Hơn nữa, nghe nói vị đại cữu ca này từ trước đến nay không đồng ý gả muội muội cho người phiên bang, sợ hắn mang muội muội về Tô Đan, không trở về nữa.
Mà vị đại cữu ca này lại là trưởng tử Từ gia, lời nói rất có trọng lượng.
Hắn muốn nghĩ cách cầu xin sự “đồng ý” của đại cữu ca, cũng là chuyện đương nhiên, không phải sao?
Từ Tú Dật nhìn bộ dạng ba hoa chích chòe của hắn, hít sâu một hơi: “Ta lười nói nhảm với ngươi, ngươi về đi!”
Cáo Bạc lại đột nhiên kéo nàng vào lòng: “Sao vô tình vậy, muội không nhớ ta sao, tiểu nguyệt của ta?”
Từ Tú Dật bị hắn ôm chặt, đối diện với đôi mắt bạc nóng bỏng của hắn, bất an đỏ bừng mặt:
“Ngươi bớt nói mấy lời vô sỉ này đi, mau buông ta ra, nếu không đại ca nhất định sẽ không tha cho ngươi.”
Cáo Bạc khẽ cười một tiếng: “Dù sao ta cũng đã làm rất nhiều chuyện khiến hắn không tha cho ta rồi, cũng chẳng kém gì chuyện này.”
Nói xong, hắn ngang nhiên bế nàng lên bàn trang điểm, bản thân đứng thẳng dậy.
Từ Tú Dật hoảng hốt, đưa tay chống ngực hắn, cắn răng nói: “Ngươi muốn làm gì, có tin ta gọi người hay không…”
Cáo Bạc thân hình cao lớn chen vào g*** h** ch*n nàng, trực tiếp khống chế gáy nàng, cúi đầu, trán chạm trán với nàng.
Tiểu nguyệt mà hắn ngày đêm mong nhớ đang ở trong lòng, hắn không kiêng nể gì cười nói: “Muội gọi đi…”
Nói xong, hắn không khách khí cúi đầu, hung hăng hôn lên đôi môi anh đào của nàng, đè nàng trên bàn.
Hai khắc sau…
Từ Tú Dật gần như cả người đều muốn tan chảy trong lòng hắn, bị hắn hôn đến thần hồn điên đảo, nào còn sức lực phản kháng.
Nàng chỉ có thể khẽ thở gấp, gương mặt vốn đoan trang tú lệ giờ ửng hồng, đôi mắt long lanh ướt át.
Cáo Bạc lúc này mới có chút thỏa mãn đứng dậy, ôm thiếu nữ lên giường.
Từ Tú Dật vừa chạm giường, cả người liền tỉnh táo lại, rút con dao găm dưới gối ra chĩa vào hắn, nghiến răng nói: “Ngươi muốn làm gì?”
Cáo Bạc nhìn con dao găm đang chĩa vào ngực mình, khẽ cười: “Ha…”