Minh Lan Nhược lạnh lùng đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt ma mị lạnh lẽo kia khiến cho đám người Miêu binh dù không bị trúng cổ độc cũng run rẩy sợ hãi, quỳ rạp xuống đất.
Suy cho cùng, Miêu Cương tuy rộng lớn, nhưng những cổ sư thần bí nhất được gọi là Cổ Miêu, là sự tồn tại thần bí và đáng sợ nhất, tượng trưng cho thần quyền.
Mà trong Cổ Miêu, Đại Vu sư càng phụng sự Thánh nữ – người tượng trưng cho thần.
Giờ phút này, năng lực kh*ng b* mà nàng thể hiện đã chứng minh nàng chính là hiện thân của Cổ Thần trên nhân gian, nắm giữ sinh tử của tất cả cổ sư!
Ngay cả những cổ trùng vốn đang bạo động cũng cung kính nằm phủ phục dưới chân Thánh nữ Minh Lan Nhược.
Vạn cổ thần phục, cảnh tượng Cổ Sư Sơn phủ phục, vô cùng chấn động.
Ngoài cửa, Thượng Quan Hoành Nghiệp chứng kiến tất cả, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Minh Lan Nhược như vậy, hắn ta chưa từng được biết đến.
…
Đại Hoàng chậm chạp bò lên ngực Minh Lan Nhược, lần này, nó ngoan ngoãn làm một món đồ trang trí mũm mĩm đáng yêu.
Ai bảo…
Khí tức uy áp của Cổ Thần tỷ tỷ thật đáng sợ! Nhưng mà cũng thật lợi hại!
Ngao ngao ngao ngao ngao ngao…
Nó rất thích, mặc dù Cổ Thần tỷ tỷ trong lòng ngực Ma nữ tỏa ra hơi thở ghét bỏ nó, nhưng nó vẫn rất thích Cổ Thần tỷ tỷ.
…
Long Đề ôm ngực, không cam lòng nhưng lại ngây dại nhìn Cổ Thần đỉnh và Minh Lan Nhược đang bộc phát uy lực vô thượng.
Thì ra, thì ra đây chính là uy lực thực sự của Thánh nữ, đây chính là sức mạnh của Thánh nữ!
Chẳng trách… chẳng trách Cổ Miêu tôn sùng Thánh nữ.
Ông ta khi còn trẻ luôn không cam lòng, rõ ràng Đại Vu sư và Thánh nữ đều là sự tồn tại ngang hàng, cũng chẳng thấy A Cổ Na ngoài y thuật lợi hại hơn mình chỗ nào.
Tại sao mọi người đều cho rằng, ông ta được phụng sự một nữ nhân là vinh hạnh?
Cho dù nữ nhân này, là thanh mai trúc mã mà ông ta yêu thích từ nhỏ.
Nhưng ông ta là nam nhân, là một cổ sư thiên tài, còn là người thừa kế của Miêu thành lớn nhất!
Vậy mà phải chịu sự khống chế của người khác, còn phải kết cái gì mà Huyết cổ, ngay cả tư tưởng của mình cũng phải từ bỏ!
Nếu không thể để A Cổ Na sinh hạ con nối dõi, ông ta thậm chí sẽ bị thay thế!
Ông ta không cam lòng, ông ta vừa muốn A Cổ Na, vừa muốn quyền lực, giống như hoàng đế Trung Nguyên, tại sao không được?!
Tại sao!!
A Cổ Na lại dám đuổi ông ta đi, còn mang thai con của nam nhân khác.
“A Cổ Na… A Cổ Na… cứu ta.” Long Đề run rẩy đưa tay về phía A Cổ ma ma.
A Cổ ma ma từng là vật chủ của Cổ Thần, bà cũng không bị ảnh hưởng bởi chiêu thức triệu hoán vạn cổ của Minh Lan Nhược.
“Long Đề… nếu ngươi vẫn luôn không phục, thì lúc ta chọn ngươi làm Đại Vu sư duy nhất phụng sự, ngươi nên cự tuyệt ta.”
Ánh mắt bà nhìn Long Đề đầy phức tạp, lão già này không biết có phải bị đả kích quá lớn hay không.
Thần trí có chút không rõ ràng, vừa rồi đã vô thức nói ra hết những lời trong lòng.
Thì ra, Long Đề từ nhỏ đã bắt đầu không phục rồi.
Rõ ràng ông ta không phải người Trung Nguyên, vậy mà đầu óc lại đầy những thứ tam tòng tứ đức của Nho giáo Trung Nguyên – nữ nhân phải là vật sở hữu của nam nhân, nữ nhân phải giữ tiết cho nam nhân.
“Kẻ tham lam muốn tất cả, cuối cùng sẽ chẳng có gì.” A Cổ ma ma lạnh nhạt nói.
Sở Nguyên Bạch không khỏi đỏ mắt, lần nữa cầu xin nhìn Minh Lan Nhược: “A tỷ, chúng ta tuyệt đối sẽ không phản bội tỷ, cầu xin tỷ…”
Minh Lan Nhược khẽ động lòng, có lẽ là Cổ Thần trong cơ thể động lòng trắc ẩn với huyết mạch từng dung hòa, từng phụng sự mình.
Nó, hoặc là nàng, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* trán Sở Nguyên Bạch, thể hiện một chút từ bi.
Hắc vụ chậm rãi thu hồi, quấn quanh cánh tay trắng nõn của Minh Lan Nhược, rồi từng chút một chui vào Cổ Thần đỉnh.
Tất cả Đại Vu sư và cổ sư đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, bản mệnh cổ trong cơ thể cũng an tĩnh lại.
Cuối cùng… cũng sống sót.
Thật đáng sợ, loại triệu hoán kh*ng b* của Thánh nữ kia, ngàn vạn lần đừng xuất hiện nữa.
Tất cả mọi người đều không dám nhìn thẳng Minh Lan Nhược.
Chỉ có Thương Kiều là dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Sở Nguyên Bạch đang ôm chặt Minh Lan Nhược không buông, đuôi mắt lóe lên sát ý đỏ thắm.
Hắn siết chặt chuôi đao trong tay.
Loại sát ý này không chỉ thuộc về hắn, còn có cảm giác bực bội và tàn bạo xa lạ mà quen thuộc truyền đến từ trong cơ thể.
Là Huyết cổ, đang ghen ghét và phẫn nộ khi nhìn thấy Huyết cổ khác thân mật với Cổ Thần.
Nếu hắn không nhạy cảm, rất khó phân biệt được loại sát ý này rốt cuộc có phải đến từ chính mình hay không.
Thương Kiều hít sâu một hơi, điều chỉnh nội tức, đè nén cảm giác tàn bạo kia xuống.
Hắn không định gây thêm phiền phức cho nàng lúc này.
Có nợ, từ từ tính sau.
Mẹ kiếp! Vẫn là rất muốn chặt đôi tay chó của Sở Nguyên Bạch!
Ngay khi Thương Kiều cảm thấy mình sắp không nhịn được nữa.
Sở Nguyên Bạch buông tay đang ôm chặt chân Minh Lan Nhược ra, nhào tới trước mặt Long Đề: “A công!”
Long Đề nhìn Sở Nguyên Bạch, lạnh lùng nói: “Ngươi… đừng gọi ta là A công, ngươi… phản bội ta.”
Sở Nguyên Bạch nhắm mắt lại, giọng nói cũng có chút lạnh lùng và mệt mỏi: “A công, là người phản bội Miêu Cương và con trước, bệnh dịch sốt rét là do một tay người gây nên đúng không, từ cuối năm ngoái đến giờ!”
Long Đề cứng đờ, mấy vị Đại Vu sư ở gần đó đều ngây người.
Bọn họ không thể tin nổi nhìn Long Đề.
Ông ta điên rồi sao! Tự hại người của mình!
A Cổ ma ma lạnh lùng nói: “Long Đề, ngươi đoán xem tại sao ta đến Miêu Cương mấy tháng nay lại không lộ diện, chính là vì ta vẫn luôn điều tra bệnh dịch sốt rét bất thường lần này!”
Nói xong, bà để Ô Tang cô cô lấy ra một chồng đồ, đặt lên tế đàn.
“Đây đều là kết quả điều tra của ta, bên trong đều là chứng cứ ngươi nuôi dưỡng cổ muỗi sốt rét, loại cổ muỗi này có thể sống sót và cắn người ngay cả trong thời tiết lạnh giá, hơn nữa ngươi còn phái người đi khắp nơi thả cổ muỗi, truyền bá bệnh dịch!”
Mỗi lần dịch bệnh sắp được khống chế dưới sự nỗ lực của Minh Lan Nhược và Kinh Nam Vương phủ cùng các y giả, thì lại đột nhiên xuất hiện trở lại.
Hơn nữa mùa hè năm nay còn bùng phát trở lại.
Rõ ràng là có người cố ý hạ độc!
“Tại sao, A công, tại sao người lại làm như vậy, những người chết đều là bá tánh Miêu Cương của chúng ta!” Sở Nguyên Bạch nhìn ông ta với ánh mắt phức tạp và đau đớn.
Rõ ràng A công vẫn luôn dạy hắn phải mưu cầu phúc lợi cho bá tánh Miêu Cương, phải lấy bá tánh Miêu Cương làm trọng!
Long Đề chỉ nhìn Sở Nguyên Bạch, cũng lộ ra vẻ mặt phức tạp và khó xử: “Nguyên Bạch, con người ta… luôn có lúc… cần phải đưa ra lựa chọn, hy sinh… là điều khó tránh khỏi!”
A Cổ ma ma lạnh lùng nói: “Lựa chọn? Long Đề, đến lúc này rồi mà ngươi còn chưa chịu nói thật sao? Bởi vì trước kia ngươi đã giao dịch với phế thái tử, sau đó là giao dịch với Minh đế, dùng mạng của Nhược nhi để giao dịch!”
Lão hoàng đế cần một cái cớ để đưa Nhược nhi đến Miêu Cương, cho dù trên đường không giết được nàng, thì đến Miêu Cương để Long Đề giết nàng.
Còn Long Đề, cần Nhược nhi trở về Miêu Cương, lấy Cổ Thần trong cơ thể nàng ra! Còn có thể nhận được đủ loại trợ giúp từ lão hoàng đế!
“Đây chính là lý do hắn nuôi dưỡng cổ muỗi chịu lạnh, khắp nơi châm ngòi lửa dịch bệnh!” A Cổ ma ma nhìn Long Đề với ánh mắt căm hận.
Thật là độc ác mất nhân tính!
“Long Đề, lão súc sinh! Con của ta đều chết hết rồi!” Một vị Đại Vu sư đỏ mắt, chống đỡ thân thể suy yếu, muốn rút đao chém chết hắn.
“Ngồi xuống!” Minh Lan Nhược lạnh lùng liếc mắt.
Tuy hắc thủy đã quay về đỉnh, nhưng đồng tử của nàng vẫn đen kịt kì ảo chưa trở lại bình thường.
Tên Đại vu sư run rẩy, cung kính ngồi xuống theo bản năng: “Vâng!”
Long Đề suy yếu, cố gắng mở to đôi mắt già nua nhìn chằm chằm A Cổ ma ma: “Hừ, ta biết nhất định ngươi sẽ trả thù ta… Ta biết!”
A Cổ ma ma nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Ta không nên sao? Hơn nữa ta cũng là Miêu nhân, dù rời khỏi Miêu Cương thì nơi này vẫn là mảnh đất sinh ra và nuôi lớn ta, sao ta có thể ngồi yên nhìn ngươi tác oai tác quái!”
Long Đề cười khẩy: “Ha ha ha… Ngươi nói thật là đường hoàng, nếu đã vĩ đại như vậy thì sao năm đó không mang theo nghiệt chủng trong bụng cùng chết ở Miêu Cương vì dân chúng đi, như vậy sẽ không xảy ra nhiều chuyện nữa, đều là lỗi của ngươi, đều là ngươi!!!”
Lời cuối cùng, gần như ông ta vừa nói vừa phun máu gào thét về phía A Cổ ma ma.
Chỉ là quá suy yếu, ông ta đã thở không ra hơi, đôi mắt đục ngầu vẫn nhìn chằm chằm A Cổ ma ma.
“Đủ rồi! Đến lúc này người vẫn còn mê muội không chịu tỉnh ngộ!” Sở Nguyên Bạch nhắm mắt, nghiến răng ngắt lời.
Long Đề nhìn Sở Nguyên Bạch: “Ngươi…”
Sở Nguyên Bạch mở mắt, lạnh lùng nhìn ông ta: “Người để nương ta hạ cổ trùng suy yếu lên người phụ vương ta, mấy ngày trước lại thẳng tay lấy mạng ông ấy, những chuyện điên cuồng này, người vẫn thấy chưa đủ sao?”
Long Đề sững người: “Ngươi…”
“Phải, ta đều biết.” Sở Nguyên Bạch hít sâu, vẻ mặt phức tạp và đau đớn.
Sau khi phụ vương qua đời, trong lòng hắn ta vẫn luôn nghi ngờ.
Bản thân hắn ta là Cổ sư, tuy loại cổ trùng đó rất bí mật, nhưng hắn ta đã mượn của Lan Nhược tỷ một giọt máu Thánh nữ để kiểm tra thi thể phụ vương.
Dù là cổ trùng nhỏ bé và khó phát hiện đến đâu, cũng sẽ có phản ứng với cổ thần.
Cho nên… Cuối cùng hắn ta vẫn tra ra được.
Ngoại công yêu thương lại cùng mẫu thân g**t ch*t phụ vương, điều này làm sao hắn ta có thể chấp nhận?
Tuy phụ vương không có nhiều tình cảm phụ thân với hắn ta, nhưng lại kỳ vọng rất nhiều vào hắn ta nên đã tìm kiếm rất nhiều lão sư dạy dỗ.
Phụ vương đã phải chịu đựng áp lực từ chính Hoàng tộc, rồi phá vỡ thông lệ đưa ngôi vị Kinh Nam Vương cho một đứa con hoang mang dòng máu Miêu tộc như hắn ta.
Cho rằng hắn ta là hy vọng lớn nhất để các dân tộc ở ba tỉnh Tây Nam chung sống hòa thuận, hy vọng hắn ta trở thành vị Vương được các tộc dân công nhận.
Tuy hắn ta chỉ là ‘công cụ’ để phụ vương thống trị, nhưng tất cả những gì hắn ta hưởng thụ đều là do phụ vương ban cho.
“Ha ha… Tiểu tử ngốc… Nếu không phải thân thể phụ vương ngươi suy yếu, ngươi cho rằng ngươi có cơ hội nắm giữ Kinh Nam Vương phủ sớm như vậy sao?”
Long Đề cười nhạo nhìn thiếu niên trước mặt: “Không phải ta bảo vệ ngươi – đứa con lai tạp chủng này… Thì… Những thê thiếp của gã ta đã sớm… Xé xác ngươi thành trăm mảnh rồi…”
Long Đề cười đến mức ho ra máu.
Sắc mặt Sở Nguyên Bạch càng phức tạp và đau đớn nhìn Long Đề hấp hối.
Rõ ràng là người từ nhỏ đã dạy hắn ta phải bảo vệ vạn dân Miêu Cương, nói với hắn ta đây là tín ngưỡng cả đời của ông ta, vậy mà lại tự tay phá hủy tất cả những gì ông ta dạy.
Sở Nguyên Bạch nhắm mắt, đứng dậy nói: “Long Đề Đại vu sư, bất kể ta là Kinh Nam Vương của ba tỉnh Tây Nam, hay là Đại vu sư của Cổ Miêu, trách nhiệm của ta là bảo vệ bách tính Miêu Cương và ba tỉnh Tây Nam.”
“Còn người thân là Đại vu sư Cổ Miêu lại phạm tội không thể tha thứ, đáng bị xử tử.”
Hắn ta không còn gọi Long Đề là ngoại công nữa, từ khi Long Đề giết phụ vương và hại chết nhiều bá tánh như vậy, thì tình cảm ông cháu giữa bọn họ…
Đã kết thúc rồi.
Long Đề nhìn xung quanh vô số ánh mắt hận thì chỉ muốn băm ông ta thành trăm mảnh, đặc biệt là A Cổ ma ma đang nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
Rõ ràng nhiều năm trước, ánh mắt bà ấy nhìn ông ta dịu dàng uyển chuyển như sương khói trên núi Đồ Vân.
Bà ấy lại vô tình đến vậy, khi ông ta cố gắng níu kéo bà ấy thì bà ấy lại cứu tên họ Tiêu kia rồi còn ở bên nhau.
Kể từ đó bà ấy không bao giờ dùng ánh mắt đó nhìn ông ta nữa, hiện tại bà ấy cũng giống như tất cả mọi người ở đây, đều đang chờ đợi cái chết của ông ta.
Ông ta khẽ cười đầy oán hận và không cam lòng: “Ha ha ha…”
Đúng vậy, ông ta biết mình không sống được nữa, sắp chết rồi.
Nhưng mà…
Ông ta không cam lòng… Thật sự không cam lòng.
Ông ta đã trù tính mấy chục năm, sao có thể bị thua triệt để như vậy!
Long Đề đột nhiên nắm lấy tay Sở Nguyên Bạch, bấu chặt ngón tay vào cổ tay hắn ta.
Ông ta dùng hết sức lực còn sót lại khàn khàn gào thét, siết chặt đến mức cổ tay Sở Nguyên Bạch chảy máu.
“Ta… ngoại công… ngoại công thất bại rồi, nhưng ngươi phải thành công… Phải thành công… Ngươi nhất định phải giữ lại Cổ thần, ngươi có thể làm được!”
Sở Nguyên Bạch cố nén đau đớn: “Long Đề Đại vu sư, người – buông tay ra!”
Ánh mắt đen láy của Minh Lan Nhược lạnh lùng nheo lại, hàn khí bỗng chốc tỏa ra.
Long Đề chỉ cảm thấy ngực tức nghẹn, bản mệnh cổ trùng vừa mới yên tĩnh trong cơ thể bỗng nhiên lại điên cuồng cắn xé nội tạng.
“Hự- Hự-“
Ông ta trừng mắt vội vàng ôm ngực, phun ra một ngụm máu rồi ngã gục xuống đất, đôi mắt già nua không cam lòng nhìn chằm chằm A Cổ ma ma.
Mùi máu tanh tỏa ra.
Cái chết của Long Đề khiến mọi người ở đây đều chìm trong tĩnh lặng.
A Cổ ma ma thấy vậy nhắm mắt lại, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò –
Ân oán đẫm máu ba đời, từ sáu mươi năm trước, khi bà ấy gặp gỡ thiếu niên tuấn mỹ tên Long Đề, đến nay kết thúc bằng cái chết mê muội chưa kịp tỉnh ngộ của ông ta.
“Ngoại… công.” Sở Nguyên Bạch nhìn thân thể gầy gò đã chết của Long Đề, cắn chặt môi nhắm mắt lại, trong lòng cuộn trào vô số cảm xúc.
Dù ngoại công tội ác tày trời, nhưng ngoài Hương Na ra thì ông ta là người thân duy nhất còn lại trên đời của hắn ta.
Hắn ta đau đớn và dày vò che cổ tay đang chảy máu.
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng vỗ vai hắn ta, không nói gì.
Sở Nguyên Bạch nhìn Minh Lan Nhược, hít sâu: “Ta không sao, tỷ tỷ.”
Minh Lan Nhược gật đầu, sau đó uống một ngụm nước suối mà A Cổ ma ma đưa tới.
Đôi mắt vốn đen kịt kì dị dần dần biến mất, đôi mắt bình thường đã quay trở lại.
Sở Nguyên Bạch thở phào nhẹ nhõm, hắn ta nhìn về phía Cổ vệ của mình: “Người đâu…”
Ngay khoảnh khắc mở miệng, hắn ta dường như cảm thấy có gì đó không đúng.
Sở Nguyên Bạch đột nhiên quay đầu lại thì chợt nhìn thấy một nữ tử mang trang phục Cổ sư trà trộn vào đám người đang dọn dẹp tế đàn, bỗng nhiên cầm cây kiếm đâm thẳng vào lưng Minh Lan Nhược.