Minh Lan Nhược nhìn nữ nhân có chút điên cuồng trước mặt, ánh mắt u ám.
Vân Nghê đây là đối với vị gia kia bởi yêu sinh hận? Không, nàng ta là căn bản không buông bỏ được chấp niệm đối với Thương Kiều!
Không biết vì sao, ở trên người Vân Nghê nàng lại nhìn thấy chính mình kiếp trước, cũng điên cuồng cùng cố chấp như vậy.
Cuối cùng lại có kết cục gì?
Nàng khẽ thở dài: “Vân Nghê, ngươi không nên vì người không để ý đến ngươi, lãng phí chính mình trọng sinh một đời…”
Vân Nghê cầm kiếm chỉ vào nàng, ánh mắt dữ tợn hét lớn: “Không cần ngươi nhắc nhở ta, ta biết ta có bao nhiêu thất bại!”
Nàng ta nhìn thấy chính mình trong gương, liền biết – mình thất bại rồi!
Ngoại trừ khuôn mặt, ánh mắt, biểu cảm và giọng nói, nàng ta không có một chút nào giống Minh Lan Nhược.
Nàng ta cũng đã thử bắt chước Minh Lan Nhược.
Nhưng mà, không có cách nào! Nàng ta làm không được!
Trong Đông Xưởng phụ trách dịch dung, ẩn nấp dò la tin tức, Ngũ Vệ chỉ có vỏn vẹn hơn trăm người…
Nhưng hơn trăm người này là từ mấy vạn người tinh tuyển ra!!
Diễn kịch, cần phải quên đi chính mình là ai, cần phải có thiên phú! Không phải ai cũng có!
Xưa nay, trên sân khấu hí khúc có mấy người là danh ca?
Thương Kiều là thiên phú dị bẩm, học cái gì cũng nhanh, đều nói Cửu Thiên Tuế tính tình nóng nảy, nhưng hắn mới là người có thể nhẫn nhịn nhất!
Nhưng nàng ta căn bản không nhịn được!
Nàng ta chán ghét Minh Lan Nhược như vậy, chán ghét đến mức – tự mình ở tiệc mừng thọ của Chu Hoàng Hậu, tự mình dẫn người ám sát Minh Lan Nhược.
Nàng ta thật sự không có cách nào tĩnh tâm xuống để bắt chước nhất cử nhất động của nữ nhân này!
Cho nên, nàng ta hiểu, lần thử thay đổi khuôn mặt này của mình thua đến mức thê thảm.
Vân Nghê run rẩy v**t v* khuôn mặt của mình: “Giống như ngươi nói, khuôn mặt này tác dụng duy nhất chính là phối hợp với lão già Long Đề kia, lừa gạt những người không quen biết ngươi.”
Nàng ta dừng một chút, bỗng nhiên lại cười như người mất trí, lẩm bẩm tự nói –
“Cho nên, ta liền nghĩ… vậy chi bằng học theo cách của Đốc chủ kiếp trước, dùng Thập Phương Huyết Trận và Cổ Thần Đỉnh, còn có huyết mạch Thánh Nữ cùng nhau tế thiên, có lẽ có thể trọng sinh một lần nữa, nghịch thiên cải mệnh!”
Minh Lan Nhược trong nháy mắt đồng tử co rụt lại: “Cái gì, kiếp trước là hắn dùng Thập Phương Huyết Trận và Cổ Thần Đỉnh… Huyết mạch Thánh Nữ cùng nhau tế thiên?!”
Mà trong bóng tối, Cố Tư Ngọc cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, thống khổ che cổ họng của mình quỳ trên mặt đất, trên trán mồ hôi lạnh tuôn ra.
Đầu ngón tay gần như đâm sâu vào giữa vách tường cứng rắn.
Minh Lan Nhược không thể tin được lắc đầu: “Làm sao có thể, hắn rõ ràng lúc đó cùng ta chết, làm sao có thể làm ra Thập Phương Huyết Trận?”
“Làm sao… Ha ha ha, ngươi không biết sao?” Vân Nghê nhướng mày, nhìn Minh Lan Nhược, đáy mắt xẹt qua hận ý vô biên.
“Cũng đúng, lúc đó ngươi căn bản không có đem hắn để vào mắt, lại làm sao biết, hắn vì ngươi đã làm những gì!”
Vân Nghê giơ kiếm chậm rãi bức gần yết hầu của nàng: “Kiếp trước, hắn vốn dĩ cũng không muốn giúp Tần Vương, cũng không muốn giúp Thái tử, người hắn duy nhất muốn bảo vệ chỉ có ngươi!”
“Ngươi lại luôn lợi dụng điểm này, để hắn vì ngươi thỏa hiệp nhượng bộ!”
Vân Nghê chán ghét nhìn nàng: “Nếu không, chỉ riêng việc Thượng Quan Hoành Nghiệp kiếp trước mạo muội hạ độc Minh Đế, nếu không phải Thiên Tuế gia thay hắn ta thu thập tàn cục, hắn ta có thể toàn thân trở ra sao?”
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, vừa chậm rãi lui về phía sau, vừa khàn giọng nói: “Ta biết…”
Nàng biết kiếp trước chính mình đã làm sai chuyện gì, nàng làm sao có thể không biết.
Vân Nghê khinh miệt cười nhạo, tiếp tục từng bước một tiến về phía nàng: “Không, ngươi không biết còn nhiều lắm!!”
Nàng ta lạnh lùng nói: “Cuối cùng trước trận vây thành, ngươi bị Thượng Quan Vũ bắt!”
“Lúc đó, chủ thượng thân ở biên quan, hắn vừa phi ngựa nhanh chóng chạy về, vừa nghĩ hết biện pháp đi cứu ngươi.”
“Nhưng tin tức truyền đến đều là cực kỳ bất lợi, Thượng Quan Vũ và Thượng Quan Hoành Nghiệp đều không muốn ngươi sống, bọn họ đều coi ngươi là vết nhơ khi leo lên ngôi vị hoàng đế!”
“Ngươi và tiểu tạp chủng của ngươi bị Thượng Quan Vũ treo trên tường thành mấy ngày, ngươi chờ Thượng Quan Hoành Nghiệp đến cứu ngươi!”
Vân Nghê giễu cợt nói: “Nhưng mà, người tình tốt của ngươi, Thượng Quan Hoành Nghiệp lại phái đại quân ngăn cản Đề Kỵ Hắc Y do Thiên Tuế gia phái đi cứu ngươi hết lần này đến lần khác!!”
Minh Lan Nhược cả người run lên, hốc mắt đỏ bừng, lại đè nén cảm xúc của mình, nghiến răng hỏi –
“Sau đó thì sao, hắn làm sao biết chuyện Thập Phương Huyết Trận và Xi Vưu Đỉnh, và chuyện ta là huyết mạch Thánh Nữ?”
Vân Nghê nhìn Minh Lan Nhược mặt mày tái nhợt run rẩy, tâm tình tốt hơn một chút.
Nàng ta ác ý nói: “Làm sao biết được, đương nhiên là A Cổ ma ma của ngươi nói cho hắn biết a.”
“Lúc đó, A Cổ ma ma vì cứu ngươi, cũng giống như phụ thân cứng miệng mềm lòng của ngươi chết trong tay Thượng Quan Vũ, nhưng bà ấy đem bí mật này viết trong thư, cùng Cổ Thần Đỉnh cùng nhau chuyển giao cho chủ thượng!”
Minh Lan Nhược mắt đỏ lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng ta: “Nhưng Thương Kiều không phải người của Cổ Miêu, căn bản không có cách nào xác minh những truyền thuyết về Cổ Thần Đỉnh này là thật hay giả!”
Huống chi, người của hắn cũng không thể đến kinh thành, làm sao đi bố trí cái gì mà Thập Phương Huyết Trận?
Vân Nghê cười lạnh một tiếng: “Xem ra, A Cổ ma ma của ngươi lúc này, còn chưa nghĩ ra Thập Phương Huyết Trận là cái gì a, cũng đúng, đời này ngươi không có việc gì, A Cổ ma ma không cần phải nghĩ cách để ngươi sống lại.”
Đã nói đến đây, nàng ta cũng không ngại cùng Minh Lan Nhược – kẻ thù truyền kiếp này, nói thêm một chút.
Dù sao, nàng ta sau khi rời khỏi Đông Xưởng, thường xuyên có một loại cảm giác cực kỳ trống rỗng.
Nàng ta vẫn luôn mang theo vô số bí mật, lại không thể cùng người khác chia sẻ, càng không thể nói cho người khác biết –
Nàng ta đem những bí mật này coi như là vốn liếng để bảo mệnh và đông sơn tái khởi, đương nhiên sẽ không đem tất cả nói cho Thượng Quan Vũ.
Minh Lan Nhược, kẻ thù truyền kiếp này, lại trở thành người duy nhất nàng ta có thể trút hết hận ý và vô số bí mật trong lòng.
Thật là trào phúng lại buồn cười a!
Vân Nghê nhìn Minh Lan Nhược bị mũi kiếm của mình bức đến mức liên tục lùi về phía sau, có một loại kh*** c*m nắm giữ sinh tử của đối phương.
Nàng ta giễu cợt nói: “Thập Phương Huyết Trận nói ra thì phức tạp, cần mười phương tám hướng đều là máu tươi nhuộm đỏ đất đai, nơi oán khí nặng nề làm tế đàn, nhưng thao tác lại rất đơn giản -“
Minh Lan Nhược hơi mở to mắt: “Trận vây thành lúc đó đã đánh mấy tháng rồi, chiến trường trước kinh thành chính là lúc máu chảy thành sông, thi cốt chất thành núi!”
Vừa đúng phù hợp với tất cả yêu cầu của Thập Phương Huyết Trận, hơn nữa còn hơn thế nữa!
Vân Nghê nhịn không được cười ha hả: “Ha ha ha, thật là thông minh a, Minh đại tiểu thư, biểu ca của ngươi – Thương Kiều là một tên điên từ đầu đến chân!”
“Hắn biết hắn có thể không kịp cứu ngươi, cho dù những truyền thuyết kia có lẽ là giả, hắn cũng muốn dốc hết toàn lực, mang theo Cổ Thần Đỉnh đi để cho ngươi sống lại trọng sinh!”
Minh Lan Nhược nhắm hai mắt đã đỏ hoe lại, hàng mi dài cũng đã đẫm lệ, thuận thế trượt xuống, thấp giọng cười –
“Đúng vậy, ngươi nói là hắn quá điên, hay là không có đầu óc… Tại sao, tại sao hắn phải vì người không đáng như ta mà làm đến mức này!”
Vân Nghê hận hận nhìn nàng, trường kiếm trực tiếp đặt trên cổ Minh Lan Nhược.
“Ngươi biết loại cảm giác nhìn nam nhân mình yêu sâu đậm vì một nữ nhân khác trong mắt không có hắn, không chút do dự chết đi, hi sinh chính mình để tế thiên là như thế nào không?”
Vân Nghê căm hận đến rơi lệ.
Minh Lan Nhược đồng tử co rụt lại, trong lòng chấn động, đột nhiên tiến lên một bước, không hề cảm thấy lưỡi kiếm cứa vào cổ mình –
“Chết đi, hi sinh chính mình để tế lễ là có ý gì?!”
Không phải chỉ cần Xi Vưu Cổ Thần Đỉnh, Thập Phương Huyết Trận, huyết mạch Thánh Nữ tế thiên là có thể hoàn thành nghi thức tế lễ nghịch chuyển đại trận sao? Tại sao còn cần hắn hi sinh chính mình?
Lúc trước hắn không phải là đơn thuần chết đi sao?
“Hả…”
Vân Nghê cười nhạo: “Ngươi đường đường là Thánh nữ mà cũng không biết chuyện này sao?”
Lưỡi kiếm của nàng ta cuối cùng cũng nhuốm máu Minh Lan Nhược, khiến tâm tình nàng ta vô cùng vui sướng.
Vân Nghê nhướng mày: “Không sai, huyết mạch Thánh nữ cam tâm tình nguyện hiến tế bản thân, dùng Xi Vưu cổ thần đỉnh, mở ra Thập Phương Huyết Trận, có lẽ có thể nghịch chuyển thời không, nhưng đó là Thánh nữ hiến tế cho Xi Vưu cổ thần đỉnh!”
Nàng ta lạnh lùng hỏi: “Thế nhưng chủ thượng của ta, hắn là Thánh nữ sao?”
Cái gọi là huyết mạch Thánh nữ, nói trắng ra chính là… các đời Thánh nữ mang trong mình Xi Vưu Cổ.
Minh Lan Nhược đương nhiên cũng biết, hít sâu một hơi, khàn giọng hỏi: “Vậy ý của ngươi là… nếu không phải Thánh nữ chủ động hiến tế bản thân, còn cần người hiến tế dâng hiến tính mạng sao?”
Vân Nghê nhìn nàng, đáy mắt hận ý và giễu cợt đan xen:
“Không sai, nếu không phải Thánh nữ chủ động hiến tế, thì cần người hiến tế dùng chính mạng sống và máu của mình làm trận dẫn, trong vòng nửa canh giờ sau khi Thánh nữ chết, mở ra Thập Phương Huyết Trận, dẫn hồn cho Thánh nữ!”
Minh Lan Nhược có chút ngẩn ngơ… những chuyện xảy ra vào khoảnh khắc cuối cùng của kiếp trước, từng chuyện từng chuyện hiện lên rõ mồn một.
Tiểu Hy chết thảm trước mắt nàng như thế nào, nàng trúng mấy mũi tên, rơi xuống lầu, óc vỡ toang, nhưng vẫn giữ lại được một tia thần thức…
Cho đến khi nhìn thấy hắn như phát điên dẫn người xông vào, bất chấp tất cả chém giết những kẻ hại hắn, rồi quay đầu tự tay đào nàng và Tiểu Hy ra từ đống xác.
Quả thực, không quá nửa canh giờ.
Lúc đó, nàng chỉ biết hắn đang ở biên cương, căn bản không ngờ hắn lại mang theo cuồng phong bão tố, chạy đến đây chỉ để cho nàng một cơ hội sống lại.
Tên điên đó, sao đến cuối cùng… lại trở thành kẻ ngốc vậy chứ?
Minh Lan Nhược nhịn không được nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài trên khóe mi.
“Thật nực cười, vì một người như ngươi mà đánh cược với một truyền thuyết hư vô, cho dù truyền thuyết về Xi Vưu cổ thần đỉnh là thật, nghịch chuyển được thời không thì đã sao?”
Vân Nghê khó hiểu và phẫn nộ cười: “Nếu ngươi không nhớ gì về chuyện kiếp trước, chẳng phải ngươi vẫn sẽ tiếp tục yêu Thượng Quan Hoành Nghiệp sao? Hắn vậy mà vì chuyện nực cười này mà đánh cược cả mạng sống!”
Minh Lan Nhược bỗng nhiên như bị chạm vào tâm can, đột ngột mở đôi mắt ngấn lệ: “Không, hắn đánh cược chính là, ta sẽ nhớ chuyện kiếp trước!”
Vân Nghê sửng sốt: “Nhưng bản thân hắn còn không nhớ, hắn làm sao đảm bảo ngươi sẽ nhớ chuyện kiếp trước?!”
Minh Lan Nhược bỗng nhiên nhịn không được đưa tay che mặt, bất đắc dĩ khẽ cười: “Bởi vì, trong truyền thuyết về Xi Vưu cổ thần đỉnh, rất nhiều năm trước, vị Thánh nữ được trùng sinh thành công nhớ chuyện kiếp trước, cuối cùng mới thành công nghịch chuyển tuyệt cảnh cho vạn dân Miêu Cương!”
Truyền thuyết về Xi Vưu cổ thần đỉnh bắt nguồn từ đại thần Xi Vưu và Thánh nữ Miêu Cương mang trong mình Xi Vưu Cổ.
Nếu Thánh nữ không nhớ chuyện kiếp trước, làm sao cứu được Miêu Cương?
Tên Thương Kiều kia…
Hắn muốn dùng tính mạng kiếp trước của mình, đánh cược một ván…
Để nàng kiếp này tự mình đi tìm hắn, tự mình dâng hiến bản thân cho hắn!
Mà hắn, quả nhiên đã thắng cược!
Kiếp này, quả thật là nàng chủ động bám lấy hắn, còn bị hắn không khách khí nhốt lại năm năm.
Nàng rốt cuộc cũng vì hắn mà nếm trải cảm giác đau khổ và tuyệt vọng.
Chữa bệnh cho hắn, từng bước kéo hắn ra khỏi vực sâu, nghĩ lại thật sự là đang trả món nợ máu kiếp trước nợ hắn.
Quả nhiên là ông trời có mắt, báo ứng nhãn tiền.
Thương Kiều, không, Thượng Quan Diễm Kiều!
Ngươi thật sự là kẻ liều mạng đến mức khiến nàng đau lòng! Tên điên thông minh…
Minh Lan Nhược cười đến mức vai run lên, che mắt, cười ra nước mắt.
Nước mắt nàng không ngừng tuôn ra từ kẽ tay.
Tên điên này!
Dùng cả kiếp trước lẫn kiếp này, cố chấp khắc sâu tên của ngươi vào tim ta, trở thành tên điên in hằn trong tim ta.
…
Cố Tư Ngọc trong bóng tối đã từ từ tỉnh lại sau cơn đau đớn nghẹt thở, khẽ th* d*c.
Hắn vịn tường, chậm rãi ngồi xuống, gương mặt tuấn tú nhợt nhạt không chút biểu cảm.
Nhưng khóe môi đỏ tươi lại chậm rãi nhếch lên nụ cười lạnh lùng tà mị.
Thì ra…
Cảm giác thỉnh thoảng xuất hiện trước đây của hắn là thật.
Hắn thật sự đã cướp nàng từ tay người khác, cho nên trước đây khi thấy nàng dịu dàng với hắn, nói nàng chung tình với hắn.
Hắn lại luôn cảm thấy không chân thật, luôn dễ dàng nổi giận.
Thật thú vị…
Một canh bạc điên cuồng, khiến nàng tự chui đầu vào lưới như vậy…
Quả nhiên, là chuyện mà loại người như hắn sẽ làm!
Kiếp trước không có được thì đã sao?
Trong lòng nàng không có hắn thì đã sao?
Vậy thì nghịch thiên cải mệnh, lấy mạng đổi mạng, giành lấy tất cả những gì hắn muốn!
Hắn cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, một giọt nước mắt long lanh rơi xuống từ hàng mi dài.
Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa âm thầm cười đau khổ và điên cuồng, siết chặt lòng bàn tay.
Như muốn nắm chặt vận mệnh trắc trở và cả nàng trong lòng bàn tay.
…
“Hắn vì ngươi làm nhiều như vậy, thậm chí hy sinh cả tính mạng, cho nên ngươi rất cảm động, kiếp này mới đi tìm hắn sao?” Vân Nghê bỗng nhiên cười lạnh.
Nàng ta vẻ mặt chán ghét dí lưỡi kiếm về phía cổ Minh Lan Nhược, vết máu nhỏ xíu thậm chí còn theo lưỡi kiếm dính lên tay nàng ta.
Vân Nghê cố gắng đè nén mong muốn một kiếm đâm thủng cổ họng đối phương.
Dù sao, sau khi nói chuyện với Minh Lan Nhược, nàng ta cũng có được không ít tin tức về Xi Vưu cổ thần đỉnh.
Nếu nàng ta muốn dùng tính mạng của Minh Lan Nhược để mở ra Thập Phương Huyết Trận và Xi Vưu cổ thần đỉnh thì cần phải có đủ thông tin từ Minh Lan Nhược.
Nhưng nàng ta thật sự không thể chịu đựng được dáng vẻ này của Minh Lan Nhược, nàng ta lạnh lùng nói: “Ngươi lựa chọn chủ thượng, căn bản không phải vì ngươi yêu hắn nhiều như vậy, chỉ là cảm động và lợi dụng hắn mà thôi!”
Minh Lan Nhược khóe mắt ướt át, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng bình tĩnh: “Nhưng, tình yêu vốn dĩ được hình thành từ những cảm động nhỏ nhặt và từng chút từng chút một.”
Hắn làm điểm tâm cho nàng là yêu, hắn nhớ sở thích của nàng là yêu;
Hắn tặng nàng vàng bạc châu báu, quần áo đẹp đẽ là tình yêu dung dị nhất, nhưng cũng thiết thực nhất;
Thậm chí đến sau này, một người cố chấp như hắn, lại bắt đầu vụng về cố gắng yêu nàng theo cách nàng thích, làm sao có thể khiến nàng không động lòng?
Tình yêu của hắn có lẽ có chút cố chấp, là duy nhất và sẽ không bị bất kỳ ai thay thế.
Khác với Thượng Quan Hoành Nghiệp và bất kỳ nam nhân nào khác, tiểu cữu cữu của nàng, sẽ không bao giờ chấp nhận nữ nhân khác.
Nàng không cần phải ghen tuông hay nghi ngờ bản thân có chỗ nào chưa làm tốt, sẽ mất đi hắn.
Hắn có lẽ cố chấp lại ngoan cố, nhưng lại cho nàng cảm giác an toàn và ấm áp mà một nữ nhân mong muốn nhất trong tình cảm.
Minh Lan Nhược nhẹ giọng nói:
“Cái gọi là lợi dụng của ngươi, là hắn bảo vệ ta bình an trưởng thành, ta cẩn thận chữa lành vết thương và nỗi đau của hắn, đối với chúng ta mà nói, là sự thành toàn lẫn nhau giữa ta và hắn.”
Hắn cứu nàng khỏi nước lửa, trở về con đường chính nghĩa, nàng thành toàn cho hắn trút bỏ gánh nặng, trở về con đường của mình.
Hắn rốt cuộc từ Thương Kiều trở thành Thượng Quan Diễm Kiều, phá kén thành bướm, giao long về biển.
“Lợi dụng” như vậy thì có gì không thể?
“Nếu một người nói yêu ngươi, nhưng lại chưa từng dùng hành động để ngươi được lợi, chỉ có hắn ta được lợi, cho ngươi chỉ có đau khổ, đó mới là lợi dụng thật sự.”
Minh Lan Nhược thản nhiên thở dài.
Kiếp trước nàng tỉnh ngộ quá muộn.
Nàng nhìn chằm chằm Vân Nghê: “Vân Nghê, trên đời này chỉ có ngươi và ta có ký ức kiếp trước, đừng giống như ta kiếp trước, cố chấp với một người không yêu mình.”
Vân Nghê bị nàng nói đến mức sắc mặt trắng bệch, cười lạnh nói: “Bớt nói đạo lý với ta, theo như ngươi nói, ngươi bảo ta từ bỏ chủ thượng, vậy sao không để chủ thượng từ bỏ ngươi?”