Chu Tương Vân không thể tin nổi kinh hãi nhìn Chu đại phu nhân: “Chuyện này… sao có thể như vậy? Con cái bá tánh cũng là người, cách này quá mức đáng sợ…”
“Bốp!” Chu đại phu nhân không chút khách khí giáng một cái tát lên mặt Chu Tương Vân.
Lý di nương thấy vậy, vội vàng nhào tới ôm lấy chân Chu đại phu nhân, khẩn cầu: “Đại phu nhân, Tương Vân còn nhỏ, xin người hãy tha thứ cho nó!”
Chu đại phu nhân nhìn cây trâm phượng hoàng trên đầu Chu Tương Vân bị đánh rơi xuống, lúc này bà ta mới cảm thấy trong lòng thoải mái.
“Hừ, còn nhỏ? Năm đó bảo nó ở trên triều đường vạch trần tiện nhân Minh Lan Nhược kia lấy Hoàng hậu ra đỡ tên, chuyện đơn giản như vậy…”
“Nó lại sợ đến mức hồn bay phách lạc, không dám! Bây giờ người gặp chuyện không may lại là phụ thân nó, nó lại dám mắng là đáng sợ sao?”
Chu đại phu nhân lạnh lùng khinh miệt nhìn Chu Tương Vân: “Vô dụng lại nhát gan, thật sự là chỗ nào cũng không giống cốt nhục Chu gia chúng ta! Chu gia chúng ta nuôi nó thật uổng công!”
Khuôn mặt Chu Tương Vân bị đánh lệch sang một bên, nàng ta run rẩy lấy khăn tay che mặt, đôi mắt nhìn xuống che giấu lửa giận và thù hận.
Nàng ta lại ngẩng mắt lên, đã hoàn toàn quay về dáng vẻ ngoan ngoãn: “Mẫu thân nói đúng, nữ nhi chỉ là bị dọa sợ trong chốc lát, trở về nhất định sẽ nghĩ cách khuyên Tần vương điện hạ phối hợp với đại ca.”
Chu đại phu nhân hài lòng với vẻ ngoan ngoãn của nữ tử trước mặt, đưa tay xoa đầu Lý di nương như đang v**t v* chó: “Phú quý của ngươi là do có Chu gia chúng ta chống lưng chứ không phải là dựa vào bản lĩnh của chính mình, ngươi ngoan ngoãn nghe lời mới có ngày tốt lành.”
Phu quân muốn bà ta nhất định phải đối xử tốt với tiểu tiện nhân này, làm một chủ mẫu hiền lành, lung lạc trái tim của thứ nữ này.
Nhưng bà ta biết rất rõ, phải nắm Lý di nương trong tay bọn họ, tiểu tiện nhân này mới không thể giở trò gì được.
Chu Tương Vân gật đầu: “Vâng ạ.”
Sau chuyện này, Chu Tương Vân an ủi Lý di nương một lúc lâu, rồi mới lên xe ngựa trở về vương phủ.
Không bao lâu sau, nàng ta trở về Tần vương phủ, tự mình chuẩn bị đồ ăn khuya, chờ Thượng Quan Hoành Nghiệp trở về.
Quả nhiên, Thượng Quan Hoành Nghiệp mặt không chút biểu cảm bước vào phủ.
“Điện hạ, uống chút trà.” Chu Tương Vân thấy vậy, dịu dàng bưng trà đưa cho Thượng Quan Hoành Nghiệp.
Thượng Quan Hoành Nghiệp ngồi xuống, nhận lấy trà, ngẩn người một lúc, đột nhiên khẽ hỏi: “Nữ nhân rốt cuộc đang nghĩ gì?”
Chu Tương Vân thấy vậy, trong lòng không khỏi thở dài, từ sau lần trước khi Tần vương điện hạ từ Minh Phi phủ trở về, ngoại trừ bận rộn công việc, lúc rảnh rỗi đều sẽ rơi vào trạng thái u uất.
Hôm nay lại hỏi câu hoàn toàn không giống tính cách của hắn.
Có thể thấy Minh phi nương nương ảnh hưởng rất lớn đến Tần vương điện hạ.
Chu Tương Vân suy nghĩ một chút: “Có người muốn phu xướng phụ tùy, hòa thuận viên mãn; có người muốn phú quý vinh hoa; có người thậm chí chỉ muốn không bị ức h**p, sống tốt… Suy nghĩ của mỗi người đều không giống nhau.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp không nói gì cười khẩy: “Đúng vậy, suy nghĩ của mỗi người đều khác nhau, thứ ta có thể cho nàng ấy không phải thứ nàng ấy muốn.”
Chu Tương Vân biết hắn ta đang nói Minh phi, nàng ta im lặng ngồi không nói gì.
Thượng Quan Hoành Nghiệp đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Chu Tương Vân: “Nàng muốn gì?”
Chu Tương Vân thản nhiên nói: “Tương Vân chỉ muốn không bị người khác ức h**p, cùng di nương bình an thuận lợi, cơm no áo ấm mà sống qua ngày.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp đột nhiên chú ý tới vết sưng đỏ trên mặt nàng ta, nheo mắt lại nâng khuôn mặt nàng ta lên: “Sao vậy, nàng về Chu gia bị nhạc mẫu đánh sao?”
Chu Tương Vân giữ nguyên khuôn mặt sưng đỏ, đây chính là hiệu quả mà nàng ta muốn.
Nàng ta cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Nhạc mẫu muốn ta nghĩ cách ép điện hạ phối hợp hành động với đại ca bọn họ để cứu phụ thân ra ngoài, ta do dự cho nên bị đánh.”
Sắc mặt Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng nói: “Bọn họ muốn làm gì?”
Chu Tương Vân chỉ nói đơn giản vài câu, nghe xong Thượng Quan Hoành Nghiệp nổi gân xanh trên trán.
Hắn ta đột nhiên đập bàn đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi: “Bọn họ bị bệnh cấp tính đến phát điên rồi!”
Chu Tương Vân khẽ thở dài: “Phụ thân là gốc rễ của Chu gia, ngoại trừ tam ca ra thì những người khác đều không thể gánh vác gia tộc, cho nên mẫu thân bọn họ sốt ruột.”
“Sốt ruột là có thể điên cuồng như vậy sao!” Ngực Thượng Quan Hoành Nghiệp phập phồng không yên.
Hắn ta nghiến răng, lạnh lùng nói: “Nàng đi truyền lệnh của bổn vương cho Chu Đồng Thần, để đại phu nhân tạm thời ở từ đường sám hối, nếu không sau này hai phủ không cần qua lại nữa!”
Trong mắt Chu Tương Vân hiện lên nụ cười lạnh lùng: “Vâng.”
Nói xong, Thượng Quan Hoành Nghiệp xoay người sải bước ra ngoài: “Tối nay không cần chờ cửa, bổn vương muốn lập tức tiến cung gặp phụ hoàng!”
“Điện hạ cẩn thận.” Chu Tương Vân đứng dậy, vẻ mặt quan tâm tiễn Tần vương.
Nha hoàn thân cận hầu hạ nhỏ giọng hỏi: “Vì sao điện hạ lại tức giận như vậy?”
Chu Tương Vân thu hồi vẻ mặt quan tâm: “Là người thì khi nghe được Chu gia dự định dùng hài tử luyện đan dâng lên Hoàng đế bệ hạ đều không thể nhịn được, Tần vương điện hạ cũng không phải người mất hết nhân tính, ngài ấy vẫn còn lương tri cơ bản.”
Nàng ta nói tiếp: “Hơn nữa vương gia đã là Thái tử được chỉ định rồi, hắn ta làm sao có thể dung túng cho Chu gia hành động mạo hiểm, dùng loại phương thức này đi cứu phụ thân, một khi bị người ta vạch trần, nhất định sẽ chấn động triều đình.”
Ngoại tộc của vị vua tương lai mà làm ra loại chuyện điên rồ này, sẽ trở thành vết nhơ to lớn trên người Tần vương điện hạ.
Thậm chí, có thể ảnh hưởng đến con đường đăng cơ của hắn ta.
Tần vương điện hạ thực tế luôn là người cẩn thận và biết nhẫn nhịn.
Nha hoàn kia do dự một chút: “Trắc phi nương nương, chuyện Chu gia làm có nên nói cho Minh phi nương nương biết hay không?”
Chu Tương Vân lắc đầu: “Chuyện này để Tần vương đi đối phó với đại phu nhân bọn họ là được rồi, chuyện trong nhà tự giải quyết là được, không cần phải làm phiền Minh phi nương nương.”
Sắp qua tết rồi, Minh phi nương nương năm nay hao tâm tổn sức quá nhiều, cũng nên nghỉ ngơi rồi.
…
Phòng luyện đan ở Thanh Vân điện trong Hoàng cung,
Vẫn không ngừng có người cho thêm các loại dược liệu vào lò, cộng thêm tiếng giã thuốc, ồn ào vô cùng.
Minh đế lại có thể an nhiên ngồi trên trường kỷ bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, Thượng Quan Hoành Nghiệp ở bên cạnh nhẫn nhịn đến cực điểm.
“Phụ hoàng, người không thể dùng phương pháp đó luyện đan, có tổn hại đến thiên hòa, ông trời có đức hiếu sinh!”
Minh đế thản nhiên hỏi: “Vậy bây giờ ngươi có thể điều chế ra giải dược cho những loại đan dược của Thương Kiều kia sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhíu mày: “Chờ nhi thần mang đại quân trở về, là có thể bắt được Thương Kiều, ép hắn giao ra giải dược, chẳng phải chúng ta đã bàn bạc như vậy sao?”
Minh đế hừ lạnh: “Trẫm muốn không chỉ là giải dược, trẫm muốn từ nay về sau bách độc bất xâm, trường sinh bất lão, ngươi có thể làm được sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nghiến răng: “Phụ hoàng, những thứ đó đều là lời nói vô căn cứ, là nhạc mẫu và đại biểu ca bọn họ vì muốn cứu nhạc phụ mới nghĩ ra để lừa người!”
Lúc này, hắn ta đã không còn để ý đến việc nói như vậy có thể sẽ làm tổn thương người nhà mình hay không, mà là chuyện người nhà mình làm ra quá mức hoang đường!
Minh đế rốt cục mở mắt ra, lạnh lùng nhìn hắn ta: “Chuyện ngươi đều biết mà trẫm lại không biết sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp sững sờ: “Vậy phụ hoàng vì sao…”
Minh đế lạnh lùng nhìn cảnh tượng luyện đan náo nhiệt ở đằng xa.
“Bởi vì, dù chỉ còn một phần trăm hi vọng, trẫm cũng phải thử. Trẫm giành được thiên hạ này dễ dàng lắm sao? Tại sao phải dâng tận tay cho người khác?”
Lão ta dừng một chút, dường như nhận ra mình đã nói điều gì đó không nên, bèn nhìn về phía Thượng Quan Hoành Nghiệp: “Tất nhiên, ngươi là người thừa kế mà trẫm đã chọn, mãi mãi là như vậy.”
“Phụ hoàng… xin người hãy thu hồi mệnh lệnh!” Thượng Quan Hoành Nghiệp trong lòng dậy sóng, siết chặt nắm tay, quỳ một gối xuống.
Minh đế nhíu mày, lạnh lùng nhìn hắn ta: “Trẫm lại dạy cho con một bài học nữa. Thiên hạ này là để phục vụ cho đế vương, là sở hữu của đế vương!”
Lão ta dừng lại rồi cười khẩy: “Nhân nghĩa lễ trí tín, tất cả đều là công cụ thống trị của bậc đế vương, từ xưa đến nay đều như vậy. Nghe cho rõ, nếu không thì làm Hoàng đế để làm gì!”
Thượng Quan Hoành Nghiệp hít một hơi thật sâu: “Phụ hoàng, nhi thần cầu xin người thu hồi mệnh lệnh. Chuyện này một khi để lộ ra ngoài, nhất định sẽ khiến triều đình và dân chúng xôn xao…”
Phụ hoàng dù có ích kỷ đến đâu cũng nên cân nhắc…
“Để lộ ra ngoài? Các ngươi đều tự quản cái miệng của mình cho tốt thì sao có thể để lộ ra ngoài?”
Minh đế không kiên nhẫn nói.
Thượng Quan Hoành Nghiệp ngẩng mắt lên, nhìn lão ta với ánh mắt sắc bén: “Phụ hoàng, cầu xin người thu hồi mệnh lệnh!”
Minh đế tức giận đá vào vai hắn ta: “Tên súc sinh này, Thương Kiều dám cãi lời trẫm, sao cả ngươi cũng muốn cãi lời trẫm sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp cao lớn vạm vỡ như vậy, lại còn trẻ sao có thể bị Minh đế – người đã suy yếu từ bên trong – đá ngã?
Thế nhưng hắn ta vẫn loạng choạng, quỳ sụp xuống đất, trong lòng lạnh buốt.
…
Hoàng Cực điện.
“Bệ hạ sau đó dường như đã cãi nhau với Tần vương điện hạ. Lần này nghe loáng thoáng hình như là bệ hạ muốn luyện chế một loại đan dược nào đó, Tần vương điện hạ dường như không đồng ý.”
Tiểu Tề Tử bẩm báo với Thương Kiều đang phê duyệt tấu chương.
Thương Kiều nheo mắt: “Hoàng đế bệ hạ của chúng ta cũng khôn ngoan rồi đấy, còn biết đề phòng có tai vách mạch rừng, nên chọn phòng luyện đan ồn ào nhất để gặp nhi tử mình, hừ.”
“Vậy nghĩa phụ, người của chúng ta phải làm gì…” Tiểu Tề Tử thấp giọng hỏi.
Thương Kiều lạnh lùng nói: “Theo dõi Chu gia, xem bọn họ muốn giở trò quỷ gì.”
Chỉ là Thương Kiều không ngờ rằng, Chu gia không định giở trò ở kinh thành mà là ở Bắc cương.
Cho đến khi một số tin tức truyền về, thì đã là sau năm mới.
30 Tết năm nay cuối cùng cũng đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông.
Mặc dù những người bận rộn với công việc đồng áng đều biết, tuyết rơi muộn như vậy thì năm sau thu hoạch chắc chắn sẽ không tốt.
Nhưng nhà nhà vẫn treo đèn kết hoa, trước cửa đều dán câu đối đỏ.
Minh Lan Nhược thay một bộ váy đông bằng gấm vóc viền lông cáo tuyết, dắt theo Tiểu Hi – người đang mặc áo khoác bông bằng lông cáo tuyết, tròn trịa như một viên bánh trôi – đứng ở cửa xem gia nhân dán câu đối.
Nàng nhìn tuyết bay lất phất trên trời, rồi lại nhìn những chiếc đèn lồng đỏ trước cửa, trong phút chốc bần thần.
Cũng vào lúc này năm ngoái, nàng và Tiểu Hi vẫn còn nương tựa nhau trong căn phòng xiêu vẹo ở phủ Dự vương, dán giấy lên cửa sổ, cẩn thận treo chiếc đèn lồng đã dùng được mấy năm lên.
Còn hiện tại, phủ Dự vương đã được đổi thành Minh Phi phủ, nàng cũng từ Dự vương phi – người không đáng một xu, bị người người khinh thường – trở thành Minh phi “được săn đón” như ngày hôm nay.
Hóa ra, chỉ mới một năm… đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra.
Minh Lan Nhược khẽ nhếch môi, tâm trạng phức tạp và buồn bã.
“Nương.” Đột nhiên nàng cảm thấy bên cạnh có một cục bông nhỏ đang dựa vào.
Nàng cúi đầu nhìn tiểu gia hỏa: “Sao vậy?”
“Nương không vui sao?” Tiểu Hi nhìn nàng với đôi mắt to tròn.
Minh Lan Nhược ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa má tiểu gia hỏa: “Không, ta chỉ là chợt nhớ đến một năm trước, lúc đó thật là đáng thương cho bảo bối của ta.”
“Không đâu, ở bên nương là bảo bối thấy hạnh phúc nhất.” Tiểu Hi cong đôi mắt to, ôm chặt cổ nàng.
Chỉ cần nương bình an vô sự ở bên, thì dù có phải đi ăn mày cậu bé cũng vui.
Tất nhiên, cậu bé sẽ không để nương đi ăn mày đâu!
Minh Lan Nhược ôm chặt đứa trẻ trong tay, hàng mi hơi ướt nhắm mắt lại, hít mùi hương ấm áp, mềm mại trên người tiểu gia hỏa.
Dù phụ mẫu có như thế nào, thì đứa trẻ nhỏ bé vẫn luôn yêu thương họ vô điều kiện.
Nàng thật may mắn khi có thể một lần nữa ôm đứa con bé bỏng mà nàng đã đánh mất, ôm người mà nàng đã đánh mất vào lòng.
“Đi thôi, về nhà nào.”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng bất ngờ vang lên sau lưng nàng và Tiểu Hi.
Minh Lan Nhược khựng lại, đứng dậy, quay người nhìn nam nhân không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng.
Thương Kiều đã thay một bộ trường bào bằng gấm vóc nền bạc thêu hoa văn chìm, khoác áo choàng lông cáo đen, thắt lưng ngọc bội, mái tóc dài tùy ý búi một nửa bằng trâm ngọc trắng sau đầu, một nửa xõa sau lưng.
Trong tay hắn còn xách một chiếc đèn lồng, yên lặng đứng sau lưng nàng, hệt như người trở về trong đêm tuyết.
Nàng nhìn hắn một lúc, nhận lấy chiếc đèn lồng từ tay hắn, mỉm cười nói: “Được.”
Nàng đoán, hắn đã thay y phục trước khi ra khỏi cung.
Thương Kiều cúi đầu nhìn Tiểu Hi, đột nhiên đưa tay ra: “Lại đây.”
Tiểu Hi nhìn hắn bĩu môi, nhưng vẫn đưa bàn tay nhỏ bé của mình cho hắn: “Ngoại tổ phụ đến muộn thật đấy, mọi người đã ăn xong bữa tối tất niên rồi.”
Thương Kiều khựng lại, nhìn đứa nhỏ đang nắm tay mình.
Lần này, hiếm có khi nào mà tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy hắn đã gọi là ngoại tổ phụ.
Tuy vẫn chưa gọi hắn bằng cách khác, nhưng cũng đã là một bước tiến lớn rồi.
Khóe môi Thương Kiều cong lên nụ cười dịu dàng: “Trong cung có nhiều việc, đã khiến Tiểu Hi phải chờ rồi, ta có mang theo điểm tâm trong cung.”
Minh Lan Nhược nghe cuộc đối thoại hòa thuận của hai cha con, ánh mắt dịu dàng tràn đầy ý cười.
Vì nàng, Tiểu Hi cũng dần dần chấp nhận Thương Kiều, đây cũng coi như là chuyện tốt.
Họ cùng nhau bước vào phủ trong sự vây quanh của mọi người.
Xuân Hòa đi theo sau lưng mỉm cười nghĩ.
Mặc dù tiểu thư và Thiên Tuế Gia vẫn chưa thể nắm tay nhau trước mặt mọi người, nhưng hai người sóng vai đi như vậy, quả nhiên giống một nhà ba người rồi.
Vào phòng Minh Lan Nhược, Thương Kiều nhìn thấy trên bàn còn bày biện bốn món ăn một món canh, còn đang bốc khói nghi ngút, hương thơm ngào ngạt.
Hắn khựng lại một chút: “Đây là?”
“Là bữa tối tất niên, Tiểu Hi nói muốn đợi chàng về, cùng nhau ăn thêm một bữa cơm đoàn viên.” Minh Lan Nhược cởi áo choàng đưa cho Xuân Hòa, mỉm cười nói.
Thương Kiều nhìn Tiểu Hi, không phải tiểu gia hỏa này nói là đã ăn rồi sao?
Chỉ thấy cậu bé nháy mắt với hắn: “Ta không phải đợi ngoại tổ phụ đâu, chỉ là lúc nãy chưa đói thôi.”
Thương Kiều thấy vậy khẽ nhướng mày mỉm cười hỏi: “Vậy Tiểu Hi có nguyện ý nể mặt ta, cùng dùng bữa không?”
Mấy người Cảnh Minh hầu hạ bên cạnh đều tự giác lui ra ngoài.
Tiểu Hi vặn vẹo cái mông nhỏ, tự leo lên ghế cao dành riêng cho cậu bé, nghiêm túc chỉ vào chiếc ghế bằng gỗ lê hoa bên cạnh: “Phê duyệt, Thương công công.”
Khóe mắt Thương Kiều giật giật, vừa mới khen nhóc con này không gây sự, bây giờ lại bắt đầu rồi, cái tính xấu này không biết giống ai nữa!
Minh Lan Nhược không nhịn được bật cười thành tiếng: “Phụt.”
Đây có được coi là, ác giả ác báo hay không?
Thương Kiều đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ cười nói: “Nàng thấy rất vui khi thấy bổn tọa bị bắt nạt sao?”
Bàn tay hắn thon dài, khô ráo mà ấm áp, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh.
Minh Lan Nhược cầm lấy bình rượu, rót đầy một ly đưa cho hắn: “Sao dám chứ? Chỉ là năm nay Đốc chủ không có quà mừng tuổi, nên bảo sao Tiểu Hi lại giận.”
Thương Kiều nhận lấy ly rượu, nhìn Tiểu Hi: “Quà đã chuẩn bị cho con từ sớm rồi, có điều phải ra ngoài hỏi Tiểu Tề Tử xem sao đã?”
Tiểu Hi nghe vậy, cũng không còn tâm trí ăn cơm nữa, ba chân bốn cẳng chạy xuống khỏi ghế: “Đa tạ!”
Sau đó chạy như bay ra ngoài.
Minh Lan Nhược bất đắc dĩ đứng dậy định đuổi theo: “Chậm một chút! Coi chừng ngã đấy!”
Thương Kiều lại kéo nàng lại, nhân cơ hội ôm nàng ngồi lên mép cửa sổ: “Không hỏi quà của ta sao?”
Minh Lan Nhược liếc mắt cảnh giác nói: “Cái gì mà khiến ta sướng đến phát khóc ấy hả, ngài giữ lấy đi!”
Thương Kiều im lặng: “Trong lòng nàng, bổn tọa chính là kẻ “th* t*c” như vậy sao?”
Minh Lan Nhược: “Chẳng phải ngài là vậy sao?”
Thương Kiều cong môi cười nguy hiểm, ghé sát tai nàng, khẽ cười nói: “Là nàng yêu cầu, vậy bổn tọa đổi thành món quà “th* t*c” đó vậy.”
Minh Lan Nhược lập tức mỉm cười: “Không, ngài là chính nhân quân tử, phong độ cao thượng, không ai sánh bằng.”