Hắn ta thật sự không thể nhìn nổi bộ dạng hoang đường của phụ hoàng, càng nhìn càng thấy bực bội trong lòng.
Thượng Quan Hoành Nghiệp chắp tay, cứng nhắc nói: “Phụ hoàng, nhi thần cáo lui!”
Nói xong, không đợi Minh đế nói gì hắn ta xoay người sải bước rời đi.
Minh đế thậm chí không biết Thượng Quan Hoành Nghiệp đã đi, cả người như nhũn ra trên ghế, chỉ cảm thấy mình đã siêu thoát thành tiên.
Thượng Quan Hoành Nghiệp tức giận rời khỏi tẩm cung của Minh đế, ngực phập phồng không yên.
Tìm một nơi vắng người, hắn ta hít một hơi thật sâu rồi đấm mạnh một quyền vào tường: “Chết tiệt! Chết tiệt!”
Phụ hoàng rõ ràng biết Thương Kiều hạ độc hại mình, vậy mà không nỡ giết Thương Kiều, thật là điên rồi!
Rốt cuộc Thương Kiều đã dùng yêu thuật gì?!
…
“Người người đều hỏi bản tọa dùng yêu thuật gì mê hoặc bệ hạ?”
Trong thư phòng của Đông Xưởng, Thương Kiều bưng một chén trà, ung dung thổi thổi: “Tiểu nương tử có biết không?”
Minh Lan Nhược khó hiểu: “Sao ta biết được? Là tác dụng của loại đan dược chàng cho lão ta ăn sao?”
Thương Kiều nhìn Minh Lan Nhược với vẻ mặt thật sự không hiểu, đưa tay lên khóe mắt nàng rồi ch*m r** v**t v* xuống chiếc cằm nhỏ nhắn, khẽ cười: “Nếu Nhược Nhược không hiểu, vậy thì thôi.”
Hắn rõ ràng đã dùng hành động thiết thực để nàng thử qua rồi.
Chẳng lẽ hành động của hắn chưa đủ thiết thực?
Minh Lan Nhược bị hắn sờ mà rùng mình, bỗng nhiên như hiểu ra gì đó.
Ừm, hồ mị, vậy là hồ mị!
Nàng khó hiểu nhìn Thương Kiều: “Kiếp trước chàng chẳng lẽ là Đắc Kỷ Bao Tự sao?”
Truyền thuyết hồ yêu Thanh Khâu không phân biệt giới tính, sau khi hạ phàm, có thể tùy theo nhu cầu hóa thành nam hoặc nữ.
Thương Kiều nheo mắt nguy hiểm kéo nàng vào lòng, cúi đầu nhìn nàng: “Ừm, nói không chừng, ngày nào đó bản tọa sẽ nửa đêm hút cạn tinh khí của nàng, để nhanh tu hành.”
Đắc Kỷ Bao Tự? Nha đầu chết tiệt này thật là ngứa đòn.
Minh Lan Nhược nhìn bộ dạng của hắn thì im lặng: “Thương lượng một chút được không, chàng đi hút Tiểu Hi đi, nó cũng là tiểu hồ ly tinh, có thể giúp chàng tu luyện.”
Hồ yêu sinh ra đã là yêu tinh.
Thương Kiều: “… Nàng chắc chắn Tiểu Hi là từ trong bụng nàng chui ra chứ?”
Minh Lan Nhược vẻ mặt đương nhiên: “Mục Liên Tôn Giả còn cứu mẫu thân xuống địa ngục, tiểu tử kia cứu ta là điều không nên sao?”
Thương Kiều: “Ha ha… Ta phải nói chuyện này cho Tiểu Hi biết, như vậy nó sẽ càng thích bản tọa – vị cữu gia gia này hơn.”
Bên ngoài cửa.
Một tiểu yêu tinh im lặng buông rèm cửa trong tay, lặng lẽ xoay người rời đi.
Cho nên, tình nhân của mẫu thân sẽ biến mất, đúng không?
Hòa công công đứng ở cửa nhìn, khuôn mặt già nua méo mó nhịn cười.
…
“Được rồi, đừng nói chuyện vớ vẩn nữa, nói chính sự đi.” Minh Lan Nhược vùng vẫy thoát khỏi lòng hắn, quỳ gối ngay ngắn.
“Rốt cuộc chàng đang dự tính gì vậy, sao lại để Thượng Quan Hoành Nghiệp đi gặp Hoàng đế!”
Nàng vẫn rất lo lắng cho hắn.
Thương Kiều nhìn nàng mỉm cười, dùng đầu ngón tay trắng nõn viết lên bàn hai hàng chữ, Minh Lan Nhược nhìn mà kinh hãi.
“Nhưng mà, như vậy quá mạo hiểm!” Nàng không nhịn được nói.
Thương Kiều nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, chăm chú nhìn nàng: “Không phá thì không thể xây dựng, ta muốn có một ngày, đường đường chính chính đứng bên cạnh nàng, có một số hiểm nguy nhất định phải mạo hiểm, chẳng lẽ nàng không phải vậy sao?”
Minh Lan Nhược im lặng, đúng vậy, nàng cũng đang làm những việc rất nguy hiểm, có tư cách gì trách Thương Kiều mạo hiểm.
Những việc bọn họ muốn làm vốn dĩ là một canh bạc lớn.
“Chàng… phải cẩn thận.” Minh Lan Nhược ngẩng mắt, nhìn hắn chăm chú.
“Ta biết, ta còn muốn cho cả thiên hạ đều biết Tiểu Hi là con của ta, nàng là thê tử của ta.” Thương Kiều dịu dàng nói.
Minh Lan Nhược nắm chặt tay hắn, nhẹ giọng nói: “Được, ta chờ.”
Hôm nay, Thương Kiều không ở lại dùng bữa tối, Tiểu Tề Tử đã gọi hắn đi.
Minh Lan Nhược nhìn bàn ăn đầy thức ăn, thở dài: “Thôi, gọi Tiểu Hi đến ăn cơm đi.”
Xuân Hòa nhìn vẻ mặt sầu não của Minh Lan Nhược, nàng ấy cười nói: “Đại tiểu thư luyến tiếc Đốc chủ rồi, nô tỳ thấy người bị Đốc chủ mê hoặc đâu chỉ có mình Hoàng đế bệ hạ.”
Minh Lan Nhược nghe vậy thì im lặng: “Kỳ thật, vừa rồi, ta và hắn cũng chỉ nói chút lời bông đùa, những việc hắn làm, sao có thể dùng từ ‘mê hoặc’ đơn giản như vậy để hình dung.”
Người người đều nói ‘Con đường công danh thường gắn liền với quyền lực và lợi ích.’
Thương Kiều ngoại trừ võ nghệ của nam tử và bản năng thấu hiểu lòng người để xử lý chính sự.
Cầm kỳ thi họa – những thứ nữ tử dùng để lấy lòng người khác, ca vũ hí khúc – sở trường của những kỹ nữ dùng để lấy lòng người khác, thậm chí là tu đạo luyện đan…
Hắn đều biết, thậm chí một số kỹ nghệ mà Minh đế yêu thích, hắn có thể học đến mức độ lên sân khấu biểu diễn.
Muốn một vị đế vương gian trá, tàn nhẫn để tâm tới hắn, để tên đế vương không thể rời xa hắn thì sao có thể dễ dàng như vậy.
Trái tim con người chỉ có bấy nhiêu, nếu như dốc hết sức lực, đặt nhiều “kỹ xảo và mưu mô” vào đó, đương nhiên sẽ thiếu đi “hồn người”.
Ngày đó Tần Ngọc Trầm chết, Ẩn thư sinh lúc say rượu đã từng nói, bản thân hắn không khác gì những kẻ đầu bảng của lầu xanh.
Đều là những kẻ lấy lòng người khác, là bậc thầy trong những lĩnh vực khác nhau, dựa vào việc lấy lòng người khác để đổi lấy những thứ mình muốn.
Một người kiêu ngạo như vậy, dốc hết sức lực sống thành bộ dạng mà bản thân mình khinh thường nhất, đã chịu thống khổ đến nhường nào.
Cho nên, vừa rồi nàng cố tình nói nhăng nói cuội cũng chỉ vì không muốn hắn lại nhắc đến những quá khứ nặng nề đó khi ở bên cạnh mình mà thôi.
Ánh mắt Xuân Hòa vừa phức tạp vừa dịu dàng nói: “Đại tiểu thư, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi…”
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Đúng vậy, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, người ta phải có hy vọng mới có thể sống tiếp.”
Nàng hẫng lại rồi nói: “Được rồi, đi gọi Tiểu Hi và Sở Nguyên Bạch đến ăn cơm đi.”
Tên nhóc Sở Nguyên Bạch kia nói sắp quay về Miêu Cương rồi, bây giờ gần như ngày nào cũng chạy đến phủ nàng.
Thương Kiều vừa đến, nàng đã không cho tên nhóc kia xuất hiện trước mặt hắn tránh khiến hắn thêm phiền lòng.
Càng đỡ cho Sở Nguyên Bạch không tự mình chuốc lấy thất bại trước mặt Thương Kiều, nàng còn phải làm người hòa giải.
Thương Kiều tuy biết chuyện này, nhưng chỉ cần Sở Nguyên Bạch không tự tìm phiền phức, hắn cũng không thèm để ý.
Xuân Hòa phì cười: “Vâng ạ!”
Đại tiểu thư bây giờ thật giống như những vương gia vì sợ chính thất và thiếp thất cãi nhau, nên phải giấu kĩ thiếp thất bên ngoài.
…
Mười mấy ngày tiếp theo, mọi chuyện đều rất yên bình.
Ngoại trừ việc Chu Sâm bị định tội chém đầu vào mùa xuân năm sau, các đại thần phe cánh Chu gia đều rất náo loạn.
Minh đế còn đích thân trách mắng, đánh phạt mấy vị đại thần phe cánh Chu gia.
Thương Kiều chỉ thản nhiên thuận miệng khen Minh đế “thánh minh”.
Chỉ là hôm nay có chút khác biệt, hai tin tức khẩn cấp tám trăm dặm được đưa đến…
Một là người Bắc Mông ở biên giới phía Bắc bắt đầu cướp bóc vào mùa đông, chỉ trong vòng bảy tám ngày, đã công phá hai tòa thành!
Hai là ba tỉnh Tây Nam, đột nhiên bùng phát dịch bệnh, không ít thôn xóm trên núi cả thôn đều chết.
Tiểu Kinh Nam Vương lập tức dâng tấu, cầu xin triều đình hỗ trợ!
Quân thần trên dưới trong triều đều khiếp sợ, nhanh chóng triệu tập đại triều.
Cuối cùng Minh đế ban bố hai đạo thánh chỉ…
Thứ nhất, Tần vương làm thống soái, điểm binh xuất chinh.
Thứ hai, Minh phi đích thân dẫn theo thái y và một lượng lớn dược liệu đến ba tỉnh Tây Nam, Tiểu Kinh Nam Vương dẫn quân hộ tống dọc đường.
“Chuyện lần này có chút kỳ lạ.”
Minh Lan Nhược đăm chiêu ngồi đối diện Thương Kiều.
“Bắc Cảnh xảy ra chuyện, vốn dĩ nằm trong dự liệu, thứ nhất, người Bắc Mông mùa đông không thể chăn thả gia súc, có tập tục cướp bóc vào mùa đông.”
“Thứ hai, Bệ hạ cho rằng binh mã quanh kinh thành không đáng tin cậy, cho nên muốn để Tần vương danh chính ngôn thuận thống lĩnh quân đội.”
Tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của nàng và Thương Kiều.
Nhưng mà…
“Thời tiết năm nay nóng bức kéo dài đến tận đầu tháng mười hai mới chuyển sang thu, nói trắng ra là, tuy hiện tại đã là tiết trời giá lạnh cuối tháng mười hai, nhưng thời tiết cũng chỉ se se lạnh như mùa thu năm ngoái.”
Minh Lan Nhược lạnh lùng nói: “Bên phía Bắc Mông cho dù lạnh sớm hơn, cũng không nên bắt đầu cướp bóc vào lúc này, hơn nữa trong thời gian ngắn như vậy đã đánh hạ được hai tòa thành.”
Thương Kiều thản nhiên nói: “Rất đơn giản, quân phòng thủ Bắc Cảnh đều là người của Chu gia, bọn họ có thể cấu kết với người Bắc Mông diễn kịch, để Chu Đồng Thần ‘chuộc tội lập công’, thoát khỏi thân phận tội nhân bị đày.”
“Bọn họ đương nhiên cũng có thể diễn một vở kịch lớn ‘quân Bắc Mông nam hạ cướp bóc trước thời hạn’.”
Minh Lan Nhược nhìn hắn chằm chằm: “Lần này Thượng Quan Hoành Nghiệp thống lĩnh quân đội xuất chinh, mục đích chính là binh quyền, chàng thật sự không ngăn cản sao?”
Thương Kiều ngước mắt lên, nhìn nàng chằm chằm: “Nàng bằng lòng không đi tiếp viện ba tỉnh Tây Nam sao?”
Minh Lan Nhược khựng lại: “…”
Thương Kiều cười khẩy: “Tại sao ba tỉnh Tây Nam lại đồng thời xảy ra chuyện, hơn nữa lại trùng hợp là dịch bệnh và có người đề nghị để Minh phi nương nương là nàng đây mang theo một lượng lớn dược liệu và đại phu đến tiếp viện tam tỉnh?”
Minh Lan Nhược nhíu mày: “Mặc dù không biết tại sao, nhưng có thể cảm nhận được Minh đế và Thượng Quan Hoành Nghiệp muốn chia rẽ ta và chàng.”
Thương Kiều cầm một quả táo gọt vỏ, thản nhiên nói: “Bất kể bọn họ muốn làm gì, chỉ cần bọn họ ra tay ở ba tỉnh Tây Nam, nàng nhất định phải đi, đúng không?”
Minh Lan Nhược ngước đôi mắt lên nhìn hắn rồi nhẹ giọng nói: “Phải.”
“Vậy thì đi đi, đó là chiến trường mà nàng phải đối mặt.” Thương Kiều bình tĩnh đưa quả táo trong tay cho nàng.
Minh Lan Nhược khựng lại, nhận lấy quả táo: “Phải, đây là chiến trường của ta.”
Đây chính là lý do tại sao, rõ ràng biết đây có thể là một cái bẫy, nàng vẫn phải ứng chiến, tự mình bước vào cái bẫy này.
Năm đó, nơi mà ngoại tổ mẫu từng trốn thoát, hôm nay nàng nhất định phải đánh úp trở lại.
Ba tỉnh Tây Nam và Đông Bắc cương, nàng phải đảm bảo tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Nếu không, ngay từ lúc đầu nàng cần gì phải trốn tránh sự truy lùng của Sở Nguyên Bạch, tạo ra một Hương Phiêu Phiêu, đến sau này lại tốn tâm tốn sức thu phục Sở Nguyên Bạch.
Thương Kiều lại nắm lấy cổ tay nàng, thản nhiên nói: “Bảo vệ bản thân cho tốt, đừng ép ta phải ra tay bắt nàng từ ba tỉnh Tây Nam về, nếu không cả đời này nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta.”
Minh Lan Nhược ngước mắt nhìn hắn, đầu ngón tay hắn siết chặt khiến cổ tay nàng đau nhức.
Trông có vẻ là một nam nhân trông có vẻ bình tĩnh lãnh đạm, nhưng lúc này không biết đã dùng bao nhiêu sức lực mới có thể kìm nén được, kìm nén chính mình muốn giam cầm nàng bên cạnh.
Hắn rốt cuộc cũng đang dần học cách yêu nàng theo cách mà nàng thích.
Trong lòng Minh Lan Nhược cảm thấy ấm áp lại chua xót, nàng nắm lấy tay hắn: “Kinh thành là chiến trường của chàng, chàng cũng vậy, đừng để ta phải lo lắng, Thương Kiều.”
Hắn thích dùng binh hiểm, mưu kế quỷ dị.
Mặc dù cách này có thể khiến đối thủ trở tay không kịp, nhưng cũng rất nguy hiểm.
“Ừm.” Hắn ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn nàng, vẻ hung ác nham hiểm trên người cũng theo đó mà dịu dàng và tan biến.
Mỗi lần, nàng gọi như vậy đều khiến tâm trạng hắn bình tĩnh lại.
“Muốn ăn gì, tối nay ở lại Đông xưởng, ta sai người làm cho nàng?” Thương Kiều khàn giọng nói.
Minh Lan Nhược mỉm cười, cắn một miếng táo, vị chua chua ngọt ngọt lan tỏa trong miệng.
“Ta muốn ăn chàng.” Nàng hơi nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng, hôn lên khóe môi hắn.
Có thể nhìn thấy rõ nam nhân mặt đang đỏ bừng lên.
Hắn nheo đôi mắt phượng cảnh cáo, cười khẩy: “Đừng đùa với lửa.”
“Này, này, ta đã nói rồi, Đốc chủ không dễ chọc đâu, vẫn là Tiểu Thư Sinh đáng yêu ngoan ngoãn hơn.” Minh Lan Nhược cười khúc khích.
Ẩn thư sinh bị nàng trêu chọc thì khựng người nhưng vẫn cố chấp không chịu chủ động chạm vào nàng.
Đáng yêu muốn chết!
Thương Kiều im lặng không nói.
Hừm, đúng là tự chuốc lấy phiền phức…
Lúc trước, vì muốn tránh cho nàng phát hiện ra điều gì đó không ổn mà cố ý tạo ra một thân phận khác biệt hoàn toàn với bản thân để tiếp cận nàng chứ.
Hắn đột nhiên kéo nàng lại, cúi đầu hôn quyết liệt lên môi nàng: “Bất kể nàng thích ai, dù sao cũng đều là của bản tọa!”
…
Minh Lan Nhược mãi đến ngày hôm sau mới trở về Minh Phi phủ.
Nàng dụi dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài, vừa xuống xe ngựa, Cảnh Minh lập tức tiến đến, thấp giọng nói:
“Tần vương điện hạ đã đến lần thứ hai rồi, tối qua một lần, sáng nay một lần.”
Minh Lan Nhược gật đầu: “Ta biết rồi.”
Xem ra, Thượng Quan Hoành Nghiệp biết nàng “đêm qua không về nhà”.
Sau đó, nàng dẫn Xuân Hòa đi vào trong sân.
Cảnh Minh vốn định đi theo Minh Lan Nhược, nhưng đột nhiên có một người giống thư đồng đi tới, khom người hành lễ với nàng.
“Cảnh Minh cô nương, Trần tiên sinh nhà ta muốn mời cô nương đi một chuyến.”
Cảnh Minh khựng lại, Minh Lan Nhược mỉm cười với nàng: “Muội đi gặp Trần tiên sinh đi.”
Cảnh Minh gật đầu: “Vâng.”
Nàng ấy đi theo thư đồng rời đi.
Minh Lan Nhược khẽ thở dài.
Chuyện tình cảm rắc rối của đôi oan gia bên cạnh nàng cũng khiến người ta đau đầu.
Cảnh Minh không phải là không hiểu chuyện, mà là nàng ấy quá hiểu chuyện, những chuyện yêu đương nam nữ và chuyện vụn vặt thường ngày không thể trói buộc cuộc đời nàng ấy.
Nói Cảnh Minh lạnh lùng vô tình hay nói nàng ta bạc tình bạc nghĩa cũng được.
Trong thời đại trọng nam khinh nữ lấy việc lấy chồng sinh con làm trọng này, Cảnh Minh kiên trì với cuộc sống và mục tiêu mà nàng ấy muốn, là điều cực kỳ hiếm có.
Vì Trần tướng quân bằng lòng nhúng tay vào chuyện hôn nhân của con cái.
Theo nàng thấy, bất kể cuối cùng là tác thành cho đôi uyên ương, hay là chia rẽ duyên phận của bọn họ, để mỗi người một ngả cũng là chuyện tốt.
Điều đó tốt hơn rất nhiều so với việc sau này, một bên sinh lòng oán hận, làm tổn thương người khác cũng làm tổn thương chính mình.
…
Cảnh Minh đi theo thư đồng đến sân của Trần tướng quân.
Nam nhân trung niên gầy gò đang pha trà bánh trong phòng, tự mình quỳ gối bên cạnh tấm rèm, yên lặng pha trà.
Cảnh Minh tiến lên hành lễ: “Trần tướng quân.”
“Cảnh Minh cô nương, gọi ta là Trần tiên sinh là được rồi, hiện tại ta nào còn là tướng quân nữa.” Trần tiên sinh ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cô nương trước mặt.
Cảnh Minh gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Trần tiên sinh.”
“Ngồi đi, thích loại trà nào, Ẩn Sơn Tiểu Vụ, Tây Hồ Long Tĩnh, Quân Sơn Ngân Châm?” Trần tướng quân hỏi.
Cảnh Minh suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Mặc dù nửa cuộc đời ta lớn lên ở Minh quốc công phủ, ta cũng biết rõ tốt xấu của những loại trà này.”
Nàng ấy dừng một chút: “Nhưng đối với ta mà nói, chúng nó và nước sôi, nước giếng không khác gì nhau, chỉ có một tác dụng duy nhất – giải khát.”
Trần tiên sinh sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đúng vậy, trà vốn dĩ được sinh ra là để giải khát, những thứ khác đều là phù phiếm.”
Ông ấy nhìn Cảnh Minh: “Vậy lão phu muốn hỏi, Cảnh Minh cô nương ngoài việc luyện võ và trung thành với tiểu thư ra, còn có sở thích gì khác không?”
Cảnh Minh nghe thấy Trần tiên sinh dùng hai chữ “luyện võ”, coi như đã bao gồm tất cả những sở thích liên quan đến võ công, bao gồm cả việc sưu tầm bí tịch võ công.
Vậy thì nàng ấy thật sự không nghĩ ra mình còn có sở thích gì khác.
“Dạ, cũng có một cái… Nhưng ta sợ ta nói ra, ngài sẽ tức giận hoặc là muốn đánh ta.” Cảnh Minh vắt óc suy nghĩ, có chút do dự nói.
Trần tiên sinh nghe vậy, có chút hứng thú liếc nhìn nhi tử mình đang ngồi sau tấm rèm, sau đó nhìn về phía Cảnh Minh: “Cảnh Minh cô nương cứ nói đừng ngại.”
Ông ấy rất tò mò, cô nương mặt búng ra sữa này có thể có sở thích gì mà có thể chọc giận ông ấy chứ.
Trần Ninh ở phía sau tấm rèm cũng nín thở, dựng thẳng tai lên.
Cảnh Minh lại im lặng.
Nàng ấy là người thật thà, ghét nhất là nói dối.
Nhưng nàng ấy muốn nói rằng sở thích mới phát hiện ra trong một năm trở lại đây của mình là – ngủ với nhi tử của ngài, có phải là không tốt lắm không.