Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 592

Con nhện mập bực bội ôm chặt viên ngọc lưu ly định bỏ đi.

Đáng ghét! Đừng có chọc mông bản đại thần nữa! Bản đại thần không muốn đi tiểu đâu!

Minh Lan Nhược chống cằm khẽ cười, đưa tay v**t v* mấy sợi lông tơ trên đầu Đại Hoàng.

Đại Hoàng giật mình, tám cái chân duỗi thẳng ra ngay và tám con mắt đỏ lim dim thoải mái nheo mắt lại.

A, thế này còn tạm được, đã là ma nữ thì phải hầu hạ bản thần vương!”

Lần sau nó sẽ không bứt lông mày của nàng nữa!

Xe ngựa nhanh chóng đến một ngôi làng hoang vắng, trong làng không một bóng người, chỉ có vài lão đầu canh mộ.

Phía sau núi của ngôi làng cũng chỉ là những nấm mộ, nhưng trên đây chỉ có hai mươi nấm mộ.

Trước mỗi nấm mộ đều là một tấm bia đá không chữ.

Và hôm nay, những người đứng trước hai mươi tấm bia đá không chữ này, đều là những thành viên cốt cán của Xích Huyết quân được bí mật phân tán từ Minh Phi phủ.

Mặc dù đã cải trang thành những hình dạng khác nhau, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị.

Vương ma ma xách một thùng rượu, rồi cầm muôi múc rượu, lần lượt rưới lên trước mỗi nấm mộ, miệng lẩm bẩm.

“Lâu rồi không đến thăm các huynh đệ, chắc hẳn mọi người đều rất nhớ nhung.”

Minh Lan Nhược cũng là lần đầu tiên đến xem hai mươi nấm mộ vô danh này.

Xích Huyết quân có tổng cộng hai mươi lộ quân, nay một nửa chôn xương nơi biên cương một nửa buộc phải đổi tên đổi họ và phân tán, ẩn náu khắp mười tám tỉnh thành.

Chỉ còn lại Vương ma ma dẫn người lặng lẽ dựng bia mộ cho những bằng hữu trong Xích Huyết quân, bí mật chôn cất những di vật ít ỏi mà bà ta có thể thu thập được.

Lúc này trước những nấm mộ vô danh, có một thanh trọng kiếm sắc bén được đặt trên một bàn thờ. Nó chính là Hồn Thiên Kiếm của vị thủ lĩnh tinh thần Xích Huyết quân – Tiêu soái.

Đây cũng là di vật mà Minh Lan Nhược đã dùng kế thiêu cháy chợ đen để cướp về.

Nàng lấy ra một dải vải trắng rồi thản nhiên nói: “Bắt đầu lễ tế!”

Tất cả những người đang đứng trang nghiêm trước những nấm mộ vô danh đều đồng loạt giơ cao tay buộc dải vải trắng lên trán.

Minh Lan Nhược mặc một bộ đồ trắng toát đứng trước bàn thờ, cầm lấy ba nén hương và giơ cao qua đầu: “Lạy!”

Tất cả mọi người đồng loạt cúi đầu bái lạy những bằng hữu hài cốt không còn của Xích Huyết quân đã bỏ mạng nơi biên ải hai mươi năm trước!

Khi gia nhập Xích Huyết quân, họ đều là huynh đệ tỷ muội cùng gánh vác khổ đau và vui buồn!

“Bái lạy lần nữa!” Minh Lan Nhược tiếp tục cúi người bái lạy.

Mọi người cũng vậy, lần bái lạy này là dành cho những giọt máu và nước mắt oan ức năm xưa.

“Ba lạy!” Minh Lan Nhược đứng dậy khẽ quát lên.

Lần lạy cuối này là lạy cho chí khí hùng hồn dù năm tháng phai mờ dù gian mưu vùi dập, cũng chẳng bao giờ chịu khuất phục!

Mọi người đều đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm vào những tấm bia đá không chữ.

Minh Lan Nhược nhận lấy chén rượu mà Vương ma ma đưa rồi rưới nó lên trước bia mộ.

“Ngoại tổ phụ Tiêu soái và các vị bằng hữu Xích Huyết quân đã chết oan trên trời cao, Minh Lan Nhược ta đứng đây xin đại diện cho di cô Xích Huyết quân còn sống sót làm lễ truy điệu các vị anh linh!”

Hai mươi năm trước, ba quân lực xuất phát tiến về biên ải được rượu tiễn đưa tưới đẫm đường dài, hôm nay Lan Nhược cùng các bằng hữu Xích Huyết quân rải rác khắp mười tám tỉnh thành hội ngộ trước mộ bia của quân đoàn đứng tại đây xin thề -“

Minh Lan Nhược mặc nam trang, ánh mắt lạnh lùng kiên định gằn từng chữ một.

“Chúng ta – những người may mắn sống sót nhất định phải minh oan cho Xích Huyết quân… chư vị đều là anh hùng bảo vệ đất nước chứ không phải là bại tướng thua trận!!”

Những người quân lính Xích Huyết đứng phía sau nàng đều đội khăn tang trắng với đôi mắt ngấn lệ, đồng loạt quỳ xuống.

“Bóng tối sắp ập đến, Xích Huyết quân chúng ta nhất định sẽ xông pha trận mạc, máu nhuộm đất trời, thề sống chết không lui!”

Tiếng khóc đau buồn và uất ức vang vọng khắp núi rừng.

Minh Lan Nhược khẽ vung tay, giấy tiền bay rợp trời.

Nàng nắm lấy Hồn Thiên Kiếm đặt trên bàn thờ, lạnh lùng nhìn những tờ giấy tiền bay lả tả.

“Nếu linh hồn của các vị còn đó, xin hãy trở về và nhìn xuống mà xem, ta nhất định sẽ dùng đầu tên hôn quân để tế điện thân nhân Tiêu gi ta và hàng chục vạn tướng sĩ đã chết oan uổng!!”

Cổ tay nàng xoay một cái là chiếc kiếm sáng lóa lên như tuyết với sát khí ngút trời!

“A… Tiêu soái, Tiêu bá phụ, đừng… đừng giết trẫm, võ công của trẫm đều là do ngươi dạy mà!!!” Một tiếng hét thất thanh vang lên từ trong điện.

“Bệ hạ, người sao vậy?” Hiền quý phi giật mình tỉnh giấc, vội vàng ngồi dậy vỗ lưng cho Minh đế đang ngồi thở hổn hển bên cạnh.

Minh đế mặt mày tái nhét, thở hổn hển: “Ha… ha… Trẫm… trẫm… mơ thấy Tiêu soái, ông ta muốn giết trẫm!”

Hiền quý phi thấy vậy biết lão ta gặp ác mộng, chỉ đành bất lực lấy khăn lau mồ hôi cho lão ta: “Bệ hạ, người chỉ nằm mơ thôi, Tiêu soái đã chết hai mươi mấy năm rồi.”

Minh đế mơ màng nhìn chiếc đèn cung đình lộng lẫy treo bên giường, rồi nhìn Hiền quý phi bên cạnh.

Lúc này lão ta mới thở phào nhẹ nhõm: “Đúng vậy, ông ta đã chết nhiều năm như vậy rồi, đây chỉ là mơ, là mơ thôi!”

“Lão ta đã sớm tan xương nát thịt rồi, người Bắc Mông nói bọn họ đã giết ông ta và những đứa con trai của ông ta, dùng trăm con ngựa lao nhanh giẫm đạp thành thịt vụn!”

Minh đế lẩm bẩm như thể đang cố gắng tự an ủi mình: “Người Bắc Mông nói bọn họ chỉ chừa lại một bàn tay của Tiêu soái coi như để lại làm kỷ niệm cho trẫm, người Bắc Mông hận Tiêu soái và các tướng quân Tiêu gia thấu xương, sao có thể để bọn họ sống sót!”

Hiền quý phi nghe vậy thì biến sắc, kinh hãi đến mức hồn vía lên mây.

Mặc dù bà ta đã bầu bạn với Minh đế nhiều năm nên cũng biết được đại khái một số nội tình.

Thế nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy những điều mà bà ta chưa từng biết trong lúc Minh đế mê sảng. Trong lòng bà ta không khỏi rợn tóc gáy.

Gần vua như gần cọp, liệu hôm nay bà ta còn có thể sống sót hay không? Hiền quý phi không ngừng run rẩy.

“Bệ hạ, trà an thần đến rồi, người uống một ngụm đi.” Lão Hòa vừa bưng một chén trà đến vừa nhẹ giọng nói.

Minh đế vội vàng nhận lấy, vừa định uống thì đột nhiên lại nhìn chằm chằm Lão Hòa.

Lão Hòa lập tức hiểu ý, quen đường quen lối lấy một chiếc thìa nhỏ bên cạnh rồi múc một thìa canh thuốc và uống xuống.

Minh đế thấy vậy mới yên tâm bưng bát thuốc lên uống cạn.

Bát thuốc hơi đắng và ấm nóng đi vào bụng, Minh đế mới cảm thấy trái tim đang hoảng loạn của mình dần bình tĩnh trở lại.

Lão ta nhìn sắc trời mà hơi bực bội, nhưng vẫn phải dậy: “Lão Hòa, mấy giờ rồi?”

“Còn một khắc nữa là đến giờ Mão, bệ hạ cũng nên thức giấc thôi ạ. Hôm nay là ngày đại triều, Tần vương điện hạ và Đốc chủ đã đến Thiên Điện chờ ngài từ sớm rồi.” Lão Hòa cung kính nói.

Không phải ngày nào Minh đế cũng lâm triều, lão ta chỉ tham dự đại triều vào mùng một và ngày rằm và ngày thường đều bận “tu tiên”.

Những việc còn lại đương nhiên đều do Thương Kiều Cửu Thiên Tuế thay mặt phê duyệt tấu chương.

Minh đế hít sâu thấy có chút bất an trong lòng, nhưng cũng không thể không rời giường: “Thôi được rồi, hầu hạ trẫm thay long bào.”

Lão Hòa vội bước tới cùng mấy tiểu thái giám khác thuần thục thay long bào cho Minh đế.

Minh đế thay xong long bào thì liếc mắt nhìn Hiền phi, lạnh nhạt hỏi: “Hiền quý phi, nàng đã theo trẫm bao nhiêu năm rồi?”

Hiền quý phi lập tức quỳ xuống run rẩy nói: “Bẩm Minh đế, thiếp thân đã theo người được mười tám năm rồi.”

“Mười tám năm, ừm, tuy không phải theo trẫm từ lúc còn ở ẩn, nhưng cũng coi như là lão nhân rồi, biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói, ngoài hoàng hậu ra thì nữ nhân có thể sống bên cạnh trẫm hơn mười tám năm chỉ còn nàng.”

Minh đế thản nhiên nói: “Trẫm không muốn nàng đi theo vết xe đổ của hoàng hậu.”

“Vâng, thiếp hiểu, hôm nay thiếp cũng chưa nghe thấy cái gì cả!” Hiền quý phi run rẩy dập đầu.

Minh đế phẩy tay: “Nàng lui xuống đi.”

Hiền quý phi như được đại xá, vội vàng khoác đại một bộ y phục lui xuống.

“Đi thôi, đừng để Thương ái khanh và Nghiệp nhi đợi lâu.” Minh đế khẽ cau mày, không chắc chắn liệu tha cho Hiền quý phi có phải là một quyết định đúng đắn hay không.

Giết bà ta thì trong cung cũng không có người giúp quản sự, thôi vậy.

Trong Thiên Điện.

Thương Kiều và Thượng Quan Hoành Nghiệp mỗi người chiếm một chiếc ghế, ngồi hai đầu.

Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng nhìn Thương Kiều.

Kẻ đó mặc áo mãng bào đang nhàn nhã nhắm mắt dưỡng thần trên ghế, hai tiểu thái giám đứng bên cạnh đấm bóp chân cho hắn.

Thật sự còn giống Hoàng đế hơn cả Hoàng đế, thấy mà tức chết!

“Đốc chủ nếu còn chưa tỉnh ngủ, chi bằng quay về Đông Xưởng mà ngủ tiếp, lên triều làm gì cho mệt.” Thượng Quan Hoành Nghiệp không nhịn được nói mấy lời mỉa mai.

Nhìn hắn ngồi đó như lão Phật gia mà hắn ta bực bội trong lòng!

Thương Kiều mắt cũng chẳng buồn mở, một tay chống cằm, tay kia mân mê chuỗi ngọc bích, thản nhiên đáp: “Điện hạ gần đây nóng nảy quá, chẳng lẽ bên cạnh thiếu giai nhân bầu bạn, âm dương mất cân bằng rồi?”

“Ngươi…” Lời nói như đâm thẳng vào tim đen, khiến gương mặt tuấn tú của Thượng Quan Hoành Nghiệp sa sầm lại.

Thương Kiều lười biếng đưa ngón tay gõ nhẹ lên đầu tiểu thái giám đang đứng cạnh bóp chân: “Tiểu hầu tử, nhìn Vương gia bực bội như vậy chắc là mệt mỏi rồi, mau qua xoa bóp cho Vương gia đi.”

“Vâng, đốc chủ.” Tiểu thái giám ngoan ngoãn đứng dậy, định tiến đến hầu hạ Thượng Quan Hoành Nghiệp.

Thượng Quan Hoành Nghiệp bực tức quát: “Không cần, bản vương rất khỏe!”

Nói xong, hắn ta phất tay đuổi tiểu thái giám lui xuống.

Thương Kiều khẽ cười, chậm rãi mở mắt: “Vương gia nếu âm dương bất hòa, chi bằng đến chỗ Minh phi nương nương xin một thang thuốc, nàng ấy rất giỏi trị bệnh đấy!”

Thượng Quan Hoành Nghiệp nắm chặt tay, sắc mặt rất nặng nề.

Tên cẩu thái giám này cố tình nhắc đến Minh Lan Nhược!

Mỗi lần nói chuyện với tên cẩu thái giám này là hắn ta đều cảm thấy bực bội vô cùng!

Lúc này, một lão thái giám tiến đến, ghé vào tai nói nhỏ với Thương Kiều điều gì đó.

Thương Kiều lúc này mới uể oải đứng dậy: “Tần vương điện hạ, xin hãy bình tĩnh, phế Thái tử bệnh nặng, bản tọa vì chuyện lập ngươi làm Thái tử mà bận tối mắt tối mũi đây.”

Nói xong, hắn cười khẽ, xoay người rời đi cùng lão thái giám.

Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn theo bóng hắn, đáy mắt lóe lên sự hung ác, tràn đầy sát ý.

Hắn ta không nhịn được bực bội phất tay đuổi đám tiểu thái giám đang hầu trà trong phòng: “Cút, tất cả các ngươi đều cút hết ra ngoài cho ta, lũ cáo mượn oai hùm!”

Hiện giờ nhìn thấy đám thái giám hoạn quan này là hắn ta cảm thấy ghê tởm!

Đám tiểu thái giám vội vàng lui ra ngoài.

“Có chuyện gì vậy?” Một giọng nói có phần già nua đột ngột vang lên.

Thân hình cao lớn của Thượng Quan Hoành Nghiệp khựng lại, quay đầu thấy Minh đế từ ngoài cửa bước vào.

Hắn ta vội vàng chắp tay hành lễ: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng!”

“Miễn lễ.” Minh đế có chút mệt mỏi phất tay.

Sau đó, lão ta ngụ ý cho Hòa công công đi theo sau đóng cửa lại: “Các ngươi lui ra xa một chút, trẫm có lời muốn hỏi Tần vương.”

Hòa công công cung kính tuân lệnh đóng cửa lại, dẫn đám thái giám lui ra xa.

Minh đế đi vào ngồi xuống.

Thượng Quan Hoành Nghiệp đứng thẳng người, do dự một lúc vẫn cứng cổ nói: “Tuy nhi thần biết vì sao phụ hoàng trọng dụng Thương Kiều, nhưng hắn thật sự quá mức ngông cuồng, khinh thường uy nghiêm hoàng tộc, cáo mượn oai hùm, nhi thần thật sự hận không thể…”

Câu nói cuối cùng, dù thẳng thắn đến đâu, thì hắn cũng không dám nói ra khỏi miệng.

“Hận không thể làm gì? Hận không thể giết hắn, ăn thịt hắn, gặm nát xương hắn sao?” Minh đế nhìn hắn ta tiếp lời.

Thượng Quan Hoành Nghiệp cúi đầu, mím môi nói: “Nhi thần không dám trái lời phụ hoàng, người phụ hoàng không cho giết, nhi thần sao dám làm.”

“Ngươi không dám trái lời trẫm, rất tốt, lúc trước trẫm thấy ngươi kiêu ngạo khó thuần phục, dễ gây chuyện thị phi, giờ nhìn ngươi tôn kính phụ hoàng, quả thực có chút dáng dấp của người kế vị.” Minh đế thản nhiên nói.

Lão ta là thiên tử, ban cho con cái cái gì, chúng mới được nhận cái đó, con cái không thể đưa tay ra đòi hỏi, nếu không chính là bất hiếu!

Thượng Quan Hoành Nghiệp bày vẻ mặt cung kính: “Nhi thần tuy l* m*ng, nhưng trong lòng trời đất tuy lớn, nhưng phụ hoàng là lớn nhất!”

Minh đế nghe vậy, không nhịn được cười mắng: “Hầu nhi, chỉ giỏi nịnh hót!”

Nhưng lão ta lại thích đứa con trai thẳng thắn này, không hề che giấu lời nịnh hót, khiến người ta chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra hắn ta đang vui hay buồn, không cần phải đề phòng.

Chỉ là nếu để Minh Lan Nhược biết được tâm tư của Minh đế, e rằng sẽ bị nàng cười nhạo…

Kiếp trước, lúc này Minh đế đã sớm chết trong tay Thượng Quan Hoành Nghiệp “tâm tư đơn thuần” rồi.

Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn xuống, tiến lên rót cho phụ hoàng một chén trà: “Phụ hoàng uống trà.”

Hắn ta biết rất rõ, phụ hoàng hay đa nghi ghen ghét, sở dĩ vẫn luôn nâng đỡ vị Thái tử có thế lực nhà ngoại yếu kém là vì muốn kiềm chế và đối phó với hắn ta.

Minh đế không thích hoàng tử quá mức ưu việt, dù là con trai ruột của mình, cũng sẽ khiến lão ta lo lắng con mạnh hơn cha sẽ ảnh hưởng đến uy quyền của lão ta với tư cách là thiên tử.

Sự cung kính nho nhã của Thái tử, thậm chí là sự hèn nhát trước mặt phụ hoàng liệu có phải là giả tạo?

Còn sự ngông cuồng khó thuần phục, thẳng thắn bộc trực của hắn ta cùng với dã tâm đều viết hết trên mặt, chẳng phải cũng là vì lấy lòng tin của phụ hoàng hay sao?

Đây chính là nguyên nhân khiến thiên gia không có tình cha con.

Đứng trên đỉnh cao quyền lực, phía trên vạn người, sẽ mặc định sẵn là kẻ cô độc!

Minh đế nhận lấy chén trà rồi uống một ngụm: “Ngươi là người kế vị, là người kế thừa thiên hạ của trẫm trong tương lai, ngươi đã biết hắn là cáo mượn oai hùm và chỉ là một tên thái giám, thì sao phải để tâm?”

Thượng Quan Hoành Nghiệp nhíu cặp lông mày sắc bén: “Nhi thần hiểu đạo lý, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.”

Minh đế nhìn con trai rồi cười khẩy: “Tính tình ngươi không biết che giấu nỗi lòng, còn về Thương Kiều, đợi khi trẫm băng hà, bay lên tiên giới, ngươi lên kế thừa hoàng vị sau đó có thể giết hắn để lập uy.”

Giọng điệu của Hoàng đế thản nhiên, khiến Thượng Quan Hoành Nghiệp suýt nữa tưởng mình nghe nhầm.

Hắn ta có chút khó tin nhìn Minh đế: “Phụ hoàng, người nói gì cơ…”

Phụ hoàng coi trọng sủng ái Thương Kiều như vậy thì sao có thể nói ra những lời đó?

Minh đế vuốt râu, mỉm cười: “Trẫm đã nói với ngươi, ngoài trẫm ra, Thương Kiều không vừa mắt với bất kì ai, dưới một người nhưng trên vạn người, bởi vì con chó săn hung dữ nhất chỉ trung thành với một mình chủ nhân của nó, đó chính là trẫm, chỉ có như vậy, trẫm mới yên tâm dùng Thương Kiều.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp im lặng gật đầu, đúng vậy, phụ hoàng đã từng nói, nhưng nhìn bộ dạng vênh váo của Thương Kiều, hắn ta vẫn cảm thấy bực bội trong lòng.

Minh đế cười nói: “Nhưng hắn rời khỏi trẫm thì ai ai cũng muốn băm thây hắn thành vạn mảnh, có đúng không?”

Thượng Quan Hoành Nghiệp cười lạnh: “Người muốn lột da róc xương, ngũ mã phanh thây hắn nhiều không kể xiết.”

Minh đế đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: “Nhưng trẫm còn chưa nói hết, đó là hiện tại trẫm sủng ái hắn cũng là vì muốn mở đường cho ngươi, đợi đến khi ngươi đăng cơ, cảm thấy hắn không còn hữu dụng nữa thì cứ việc giết hắn tế cờ lập uy, để cho quần thần không dám trái lệnh ngươi!”

“Để cho cả thiên hạ đều biết, ngươi mới là người nắm giữ quyền lực thực sự, cái gì mà dưới một người trên vạn người đều là hư danh.”

Đây chính là… sách lược trị quốc của đế vương!

Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn phụ hoàng với ánh mắt phức tạp, hắn ta chắp tay cúi người hành lễ: “Nhi thần đã hiểu!”

Minh đế gật đầu: “Rất có giác ngộ, còn về sau này ngươi có muốn noi gương phụ hoàng nuôi dưỡng chó săn, để dành cho con trai ngươi giết để lập uy hay không thì có thể tự mình suy xét sau, cái gọi là một đời vua một đời thần chính là như vậy.”

“Phụ hoàng…” Thượng Quan Hoành Nghiệp do dự một lúc, không nhịn được hỏi…

“Vì sao bây giờ người lại nói những điều này với nhi thần, nhi thần không biết người làm vậy là vì muốn mở đường cho nhi thần.”

Minh đế híp mắt cười khẩy: “Trẫm không phải vì muốn mở đường cho ngươi mà là vì muốn mở đường cho Thái tử, lúc trước ngươi là Thái tử sao?”

Có những chuyện chỉ có người kế vị mới có thể biết.

Thượng Quan Hoành Nghiệp trong lòng phức tạp, quả nhiên trong lòng phụ hoàng, đứa con trai ngồi trên vị trí Thái tử sẽ khác biệt hơn rất nhiều!

Hắn ta cúi người chắp tay: “Đa tạ phụ hoàng dạy bảo, nhi thần hiểu rồi, sau này sẽ cố gắng không xung đột với Thiên Tuế Gia nữa!”

Đợi đến ngày hắn ta đăng cơ, Thương Kiều biết được trong lòng phụ hoàng chỉ coi hắn là một con “gà” dùng để giết gà dọa khỉ.

Không biết tên thái giám kia sẽ lộ ra biểu cảm gì nhỉ?

Minh đế vuốt râu lắc đầu: “Được rồi, thận trọng một chút, trẫm thích sự thẳng thắn của ngươi, nhưng không thích sự l* m*ng của ngươi, vui buồn giận dỗi không phải là dáng vẻ mà bậc đế vương nên có, hãy chuẩn bị kỹ một chút, sắp đến giờ lâm triều rồi.”

“Vâng! Nhi thần tuân mệnh!” Thượng Quan Hoành Nghiệp lập tức chỉnh đốn lại thần sắc, tiến lên dìu Minh đế đứng dậy.

Hòa công công từ xa nhìn thấy cửa Thiên Điện mở ra, Minh đế và Thượng Quan Hoành Nghiệp sóng vai bước ra, không khí giữa hai cha con đã thân thiết hơn rất nhiều.

Hòa công công ngẩng đầu nhìn bóng đen thoáng xuất hiện lên trên mái nhà…đó là thám tử mà ông ta đã phái đi mai phục nghe lén.

Khóe môi ông ta khẽ nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

Quả nhiên là tình phụ tử cảm lạnh.