Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 586

“Phải, ta động tâm đến mức muốn vặn bay đầu ngươi đấy.” Minh Lan Nhược cũng học theo hắn ta cong môi cười.

Chỉ là nụ cười lạnh lẽo không chạm đến đáy mắt.

Thích thăm dò như vậy là bởi vì đã biết điều gì sao?

Nàng không ngại để hắn ta nhìn thấy sự sắc bén và đề phòng ẩn giấu trong đáy mắt nàng.

Sở Nguyên Bạch nhìn nàng hồi lâu, bỗng mím môi thở dài: “Lan Nhược tỷ tỷ đừng ghét bỏ ta.”

Minh Lan Nhược lạnh nhạt nói: “Ngươi không muốn ta ghét bỏ thì đừng làm chuyện khiến người ta chán ghét.”

Nói xong, nàng đứng dậy cầm hai con cá nướng định đi tìm Thương Kiều, không biết hắn đi đâu mà tìm Tiểu Tề Tử nói chuyện.

Nhưng nàng vừa đứng dậy, bỗng cảm thấy tóc bị giật đau…

Sở Nguyên Bạch đưa tay túm lấy búi tóc được nàng buộc gọn gàng.

“Ngươi làm gì vậy!” Minh Lan Nhược tức giận quay đầu trừng mắt nhìn hắn ta.

Sở Nguyên Bạch ra vẻ vô tội, túm lấy vạt áo nàng: “Cá nướng của ta ăn hết rồi, Lan Nhược tỷ tỷ chừa cho ta một con đi! Coi như nể mặt ta hôm nay đã vất vả làm việc cho tỷ!”

Hắn ta làm ra vẻ nếu không cho cá sẽ không buông tay quậy phá, Minh Lan Nhược nhíu mày, đưa một con cá nướng cho hắn ta:

“Nếu thích ăn cá thì tự mình đi bắt và nướng đi!”

Lúc Sở Nguyên Bạch nhận lấy, nhân cơ hội túm lấy xiên cá còn lại trong tay nàng, cướp luôn con cá nướng cuối cùng.

“Ta không muốn, cá Lan Nhược tỷ tỷ nướng ngon, ta muốn ăn hết!”

Minh Lan Nhược không kịp đề phòng, hai con cá nướng đều bị cướp mất, ngón tay còn bị cành cây cào xước một đường, rướm máu.

Nàng tức giận trừng mắt nhìn thiếu niên Miêu Cương trước mặt: “Sở Nguyên Bạch, ngươi muốn chết có phải không!”

May mà nàng buông tay nhanh, nếu không lòng bàn tay đã bị cào rách mất rồi.

Sở Nguyên Bạch nhìn thấy vết thương trên tay nàng, cười khan: “Hì hì, ta không cố ý.”

Minh Lan Nhược cười lạnh, xắn tay áo nhặt một cành cây khô, hung hăng vụt về phía hắn ta: “Ta cố ý đấy!”

Thiếu niên bị đánh trúng, đau đến kêu toáng lên, vội vàng cầm hai xiên cá nướng, nhảy dựng lên bỏ chạy: “A a a, mụ phù thủy đánh người! Mụ phù thủy bắt nạt người ta!”

Mụ phù thủy?!

Minh Lan Nhược tức đến bật cười, tên tiểu tử thối này!

Thương Kiều đang dặn dò Tiểu Tề Tử điều gì đó, bỗng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của thiếu niên, hắn nhíu mày: “Tên ngốc Sở Nguyên Bạch kia lại giở trò gì vậy!”

Hắn khó chịu quay đầu lại, liền thấy Minh Lan Nhược đang cầm cành cây đuổi đánh Sở Nguyên Bạch khắp bờ sông.

Sở Nguyên Bạch nhanh nhẹn như con lươn, nhưng Minh Lan Nhược sử dụng khinh công, vẫn đuổi kịp, đánh cho Sở Nguyên Bạch kêu la thảm thiết.

Hắn vẫn không chịu thua, liên tục mắng Minh Lan Nhược – Lão bà già, mụ phù thủy!

“Ha ha ha, khinh công của tiểu nương nương gần đây thật sự tiến bộ, giống như đang đuổi chó vậy!” Tiểu Tề Tử đứng bên cạnh xem náo nhiệt, cười đến đau cả bụng.

Thương Kiều lại hừ lạnh một tiếng, liếc hắn ta một cái, Tiểu Tề Tử lập tức im bặt –

Quên mất, chủ tử nhà mình là một bình dấm chua chính hiệu.

Thương Kiều nheo mắt, thuận tay hái một chiếc lá trúc, kẹp giữa hai ngón tay b*n r*.

Lá trúc mang theo kình phong, bắn thẳng vào đầu gối Sở Nguyên Bạch.

Hắn ta hét lên một tiếng, ngã sấp mặt xuống đất, cá nướng trong tay cũng rơi ra, hắn ta tức giận bò dậy mắng: “Tên khốn kiếp nào dám đánh lén bổn thiếu gia!”

Lời còn chưa dứt, đã cảm thấy sau lưng âm phong trận trận, hắn ta quay đầu lại, liền thấy Minh Lan Nhược chống nạnh, tay cầm cành cây cười gằn với hắn ta: “Còn dám cướp cá của ta nữa không?”

Sở Nguyên Bạch bĩu môi: “Dám chứ! Không cho ngươi mang cho lão già Thương Kiều ăn nữa!”

“A a a… đừng đánh nữa, ta sai rồi, ta sai rồi!!”

Không lâu sau, đám người đang nướng cá trên bãi sông đều nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết của Sở Nguyên Bạch.

Chậc chậc, con người ta đúng là không thể ăn nói lung tung.

Trên đường trở về, Minh Lan Nhược trực tiếp dựa vào thành xe, không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

“Nằm xuống đi, lớn rồi còn chơi đùa như trẻ con.” Thương Kiều nhìn nàng như vậy, không nhịn được, buông quyển sách trong tay xuống, vỗ vỗ lên đùi mình.

Minh Lan Nhược cũng không khách sáo, trực tiếp nghiêng người, tìm một vị trí thoải mái trên đùi hắn nằm xuống.

Nàng nhịn không được oán giận: “May mà Tiểu Hy không có tính cách nghịch ngợm như Sở Nguyên Bạch, nếu con của chúng ta mà như vậy, thật sự b*p ch*t cho xong, sinh ra chỉ tổ rước nợ vào người!”

Thương Kiều lấy khăn tay, chậm rãi lau mồ hôi trên trán nàng: “Nàng rất thích Sở Nguyên Bạch, chơi đùa với hắn vui vẻ như vậy?”

Minh Lan Nhược lười biếng nói: “Là một nhân vật lợi hại và thú vị, giỏi giả heo ăn thịt hổ, nhìn kết cục của Thái tử là biết, tên nhóc này tâm cơ hiểm độc, ra tay dứt khoát.

Nàng cọ cọ chân hắn, ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng dễ chịu trên người hắn, càng thêm buồn ngủ:

“Hắn ta thích giả vờ làm đệ đệ đáng yêu, vậy ta cũng không ngại diễn vai tỷ tỷ hung dữ, không đánh hắn ta thì uổng phí.”

Thương Kiều khẽ cười, véo véo chóp mũi nàng: “Tiểu nương nương phải cẩn thận một chút, hắn không phải loại người vì trong người nàng có Cổ Thần mà nguyện ý thần phục dưới trướng nàng, tôn nàng làm Thánh nữ đâu.”

Minh Lan Nhược kéo tay hắn xuống, nắm lấy, lười biếng nói: “Hình như hắn ta đã phát hiện ra quan hệ giữa chúng ta không đơn giản, ta đoán…”

Nàng dừng một chút, cười lạnh: “Tám chín phần là hắn ta nghe được từ chỗ Thái tử, còn Thái tử biết được quan hệ giữa chúng ta như thế nào, ngoài Vân Nghê mật báo ra, không còn ai khác.”

Thương Kiều thản nhiên nói: “Bản tọa đã phái người truy tìm tung tích Vân Nghê, tin tức hiện tại có được là, sau khi trúng độc châm của nàng, ả ta rơi vào hôn mê, nhưng vẫn chưa rõ tung tích.”

Điều duy nhất có thể khẳng định là, bản thân Thái tử cũng không biết Vân Nghê đã đi đâu, ả ta đột nhiên biến mất khỏi mật y quán.

Minh Lan Nhược lười biếng nhắm mắt lại: “Ta đoán Sở Nguyên Bạch ít nhiều cũng biết chút ít.”

Thế lực của Thái tử sau này đều bị khống chế, không có khả năng che giấu Vân Nghê, người có thể tiếp xúc với hắn chính là Sở Nguyên Bạch.

Đây cũng là lý do tại sao cho đến bây giờ nàng vẫn chưa trở mặt với Sở Nguyên Bạch.

Sở Nguyên Bạch muốn Cổ Thần trong cơ thể nàng, nàng muốn từ chỗ hắn biết được tung tích của Vân Nghê, thuận tiện ổn định hắn và thế lực ba tỉnh Tây Nam.

Minh Lan Nhược mơ màng lẩm bẩm: “Quả nhiên trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua được, càng ngày càng nhiều người biết được bí mật của chúng ta.”

Thái tử đã chết, nhưng còn có Thượng Quan Hoành Nghiệp, Sở Nguyên Bạch…

“Bí mật khi đã bị người thứ hai biết được thì không còn là bí mật nữa rồi.” Thương Kiều dịu dàng v**t v* mái tóc nàng bằng những ngón tay thon dài trắng nõn.

Nhìn cô nương đang ngủ say trên đùi mình, hắn khẽ cười, cúi đầu hôn lên trán nàng, đầy ôn nhu và yêu chiều.

Nhưng, không sao cả, sẽ không còn lâu nữa đâu, hắn sẽ để cho cả thiên hạ đều biết, nàng là nữ nhân của hắn!

Danh chính ngôn thuận cướp lấy nàng, cả danh phận lẫn con người!

Trong một khu vườn tường trắng ngói xanh trên núi Thanh Vân.

Hương Na đang buồn chán dẫn người kiểm tra lại các loại dược liệu đã chuẩn bị kỹ càng.

Không lâu sau, một bóng người thiếu niên mang theo một chiếc bọc nhỏ, nhẹ nhàng nhảy từ trên tường xuống.

“A ca! Thế nào, thành công rồi sao?” Hương Na sáng mắt lên.

Sở Nguyên Bạch nhếch mép, mở bọc nhỏ đưa cho Hương Na: “Chuyện của ca ca, muội yên tâm!”

Trong bọc là một đoạn cành cây ngắn, cành cây rõ ràng đã xuyên qua thứ gì đó có thịt, ở phần gốc còn có thể nhìn thấy vết máu mờ nhạt.

Ngoài ra trong bọc còn có mấy sợi tóc dài.

“Đây là máu và tóc của Minh Lan Nhược sao, huynh chắc chắn chứ?” Hương Na lo lắng hỏi.

Không có cách nào, nữ nhân Minh Lan Nhược kia quá gian xảo, lại lợi hại!

Sở Nguyên Bạch cười gian xảo: “Máu và tóc ta tự tay lấy, còn có thể sai được sao?”

Để có được máu và tóc của Minh Lan Nhược, hắn ta đã phải chịu không ít trận đòn.

    

“Chuẩn bị xong rồi, chúng ta có thể bắt đầu.”

Hương Na vội vàng lên tiếng.

Nàng ta xoay người, lần lượt châm lửa đốt cháy từng loại thảo dược trong năm chiếc đỉnh đồng thau cao chừng tám tấc, tạo hình kỳ quái dữ tợn.

Chẳng mấy chốc, khói từ những chiếc đỉnh đồng thau bốc lên nghi ngút, Hương Na lại lấy ra hơn mười loại cổ trùng được đựng trong những chiếc hộp sứ nhỏ, lần lượt thả vào trong đỉnh.

Nghe tiếng kêu thảm thiết của cổ trùng, Hương Na đau lòng không thôi: “Đây đều là những con chúng ta vất vả luyện chế ra trong mấy năm trời, nếu như nàng ta không phải là vật chủ của Cổ Thần, thật sự là uổng phí công sức!”

Sở Nguyên Bạch khẽ nheo mắt: “Ta tin tưởng vào phán đoán của mình!”

Dứt lời, hắn ta đặt cổ tay mình lên miệng đỉnh đồng thau, dùng một con dao găm mỏng rạch một đường trên cổ tay.

Dòng máu đặc quánh lần lượt nhỏ xuống năm chiếc đỉnh đồng thau, Sở Nguyên Bạch lấy hai sợi tóc của Minh Lan Nhược cùng một đoạn cành cây dính máu, ném vào chiếc đỉnh ở giữa.

Hương Na bắt đầu vừa đi vòng quanh đỉnh đồng thau, vừa châm lửa đốt những nén hương trên tay, để làn khói màu vàng lan tỏa khắp nơi, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Hai khắc sau, làn khói xám đen trong năm chiếc đỉnh đồng thau và làn khói từ hương trên tay Hương Na đều biến thành một màu đỏ máu kỳ dị.

Tiếng kêu the thé của cổ trùng đều đồng loạt biến thành tiếng vo ve như ong mật.

Giống như đang triệu hồi thứ gì đó, thậm chí còn mang theo một loại cảm giác thành kính.

Sở Nguyên Bạch và Hương Na nghe thấy, toàn thân chấn động, vội vàng che ngực, suýt chút nữa thì quỳ xuống.

Là cộng hưởng, là sự cộng hưởng từ tiếng gọi của Cổ Thần đối với con dân của mình!

Hai người lảo đảo vịn vào bàn, nhìn nhau, đều nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ trong mắt đối phương –

Quả nhiên là nàng ta, Cổ Thần ký sinh trong cơ thể Minh Lan Nhược sao, nàng ta chính là vật chủ thực sự!

“A ca… Chúng ta đã tìm thấy… Tìm thấy Cổ Thần mà a ma trước khi chết vẫn luôn canh cánh trong lòng…!” Hương Na kích động đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt lưng tròng.

Sở Nguyên Bạch mỉm cười: “Phải, chúng ta đã tìm thấy, không phụ lòng dặn dò của a ma và ngoại công!”

Hương Na nhào vào lòng Sở Nguyên Bạch, cắn môi, mừng đến phát khóc: “Ta muốn Cổ Thần, cuối cùng ta cũng có thể trở thành Thánh nữ chân chính!”

Sở Nguyên Bạch gật đầu, xoa đầu muội muội, ánh mắt mang theo vẻ bất cần đời và ngây thơ của thiếu niên, giờ phút này lại tràn đầy vẻ sắc bén và tàn nhẫn của người nắm chắc phần thắng –

“Yên tâm, ta nhất định sẽ đoạt lại Cổ Thần, để muội muội của ta trở thành Thánh nữ chân chính, hoàn thành di nguyện của a ma!”

A ma của bọn họ cả đời cống hiến và hy sinh cho Miêu Cương, nỗ lực làm một Thánh nữ chữa bệnh cứu người, thậm chí vì Miêu Cương mà gả cho phụ vương người Hán của hắn làm thiếp!

Nhẫn nhục chịu đựng và tận tâm tận lực cả đời, thế nhưng chỉ vì trong cơ thể không có Cổ Thần, bà luôn bị một số vu sư trong các bộ lạc chế giễu, thậm chí còn công khai bất kính với bà!

“Đúng vậy, ta không chỉ muốn hoàn thành di nguyện của a ma, trở thành Thánh nữ, ta còn muốn g**t ch*t Minh Lan Nhược, ả tiện nhân đã cướp đi Cổ Thần, trả thù cho Tần Ngọc Trầm đại ca!” Hương Na nghiến răng nghiến lợi nói.

Minh Lan Nhược bày mưu tính kế bắt nàng ta, lấy nàng ta làm con tin để trao đổi A Cổ ma ma, sỉ nhục nàng, nàng vĩnh taviễn ghi nhớ trong lòng!

Sở Nguyên Bạch nghe vậy, nghe thấy cái tên Tần Ngọc Trầm, sắc mặt hơi lạnh, hắn đỡ Hương Na từ trong lòng mình ra –

“Hương Na! Tên nam nhân đó chỉ lợi dụng muội mà thôi, đến bây giờ muội vẫn còn chấp niệm với hắn sao, hơn nữa người giết hắn cũng không phải Minh Lan Nhược, mà là Cửu thiên tuế, Đông Xưởng đốc chủ – Thương Kiều!”

Chẳng lẽ muội muội cho rằng mình là đối thủ của Thương Kiều sao?

Hương Na cắn răng nói: “Ta biết mình không có bản lĩnh g**t ch*t tên khốn Thương Kiều đó, ta thậm chí còn không thể đến gần hắn, nhưng những người ở kinh thành đều nói hắn là thái giám, tám chín phần là coi Minh Lan Nhược như nữ nhi, cho nên mới đối xử tốt với nàng ta như vậy!”

Nàng ta lộ ra nụ cười quái dị: “Ta giết không được hắn, ta liền giết Minh Lan Nhược, để hắn nếm thử nỗi đau mất đi người mình yêu duy nhất!”

Sở Nguyên Bạch nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt khó tả: “Nữ nhi cái gì, hắn ta lớn hơn Minh Lan Nhược tận mười tuổi!”

Hương Na không kiên nhẫn nói: “Ta mặc kệ bọn họ có quan hệ gì, ta chỉ biết hắn ta quan tâm Minh Lan Nhược, vậy thì Minh Lan Nhược phải chết, huống chi nàng ta còn cướp Cổ Thần của a ma và ta, càng đáng chết!”

“Muội giết nàng ta rồi, làm sao thoát khỏi sự truy sát của Thương Kiều và Đông Xưởng, nơi này không phải Miêu Cương?”

Sở Nguyên Bạch hít sâu một hơi, muội muội của hắn thật sự là quá tùy hứng!

May mà hắn không đem bí mật đáng sợ nghe được từ chỗ Thái tử –

Thân là Đông Xưởng đốc chủ, Thương Kiều vậy mà lại yêu sâu đậm vị ngoại nữ của mình – nói cho Hương Na biết.

Nếu không, với cái đầu óc này, nàng ta nhất định sẽ l* m*ng chạy đi uy h**p Minh Lan Nhược giao ra Cổ Thần, sau đó bị Minh Lan Nhược hoặc là người của Đông Xưởng g**t ch*t!

“Hương Na, muội đã làm chuyện ngu ngốc với Tần Ngọc Trầm một lần rồi, muội nói cho ta biết, muội lấy được Cổ Thần chưa?” Sở Nguyên Bạch lạnh lùng hỏi.

Hương Na á khẩu: “Ta…”

Sở Nguyên Bạch cười lạnh: “Muội không những không lấy được Cổ Thần, Tần Ngọc Trầm còn chết rồi, nếu muội nghe theo sự sắp xếp của ta, không giấu diếm ta đi gặp Minh Lan Nhược, có lẽ hắn ta còn sống!”

Hương Na toàn thân run lên, nhìn Sở Nguyên Bạch với vẻ mặt không thể tin được, nước mắt lại lã chã rơi xuống: “A ca… Hu hu… Sao huynh có thể nói ta như vậy!”

A ca đã nói trên đời này, chỉ có hai huynh muội bọn họ nương tựa lẫn nhau!

“Ta chỉ hỏi muội, bây giờ muội đã nghĩ ra cách lấy Cổ Thần từ trong cơ thể Minh Lan Nhược ra chưa?” Sở Nguyên Bạch lười biếng an ủi nàng ta, trực tiếp khoanh tay hỏi.

Không cho nàng ta một liều thuốc đắng, nàng ta sẽ không tỉnh ngộ!

Hương Na ngẩn người: “Ta… Ta…”

Nàng ta không biết, có cách nào có thể lấy ra từ trong cơ thể Minh Lan Nhược.

Sự kế thừa Cổ Thần, nhất định phải có sự phối hợp chủ động của vật chủ, Minh Lan Nhược sao có thể chủ động phối hợp chứ?

Minh phi phủ được bảo vệ nghiêm ngặt như thùng sắt, trong tay bọn họ chẳng những không có bất kỳ con bài nào có thể khiến Minh Lan Nhược khuất phục.

Lại càng không thể hạ cổ đối với Minh Lan Nhược, người có Cổ Thần trong cơ thể, bởi vì tất cả cổ trùng đối với nàng ta đều vô hiệu, hơn nữa tất cả cổ trùng vào thời khắc xâm nhập vào cơ thể nàng ta đều sẽ bị nàng ta phát hiện!

Trước đó a ca từng hạ cổ nàng ta, đã bị nàng ta phát hiện, còn bởi vậy mà bị phản phệ!

“Muội không biết đúng không, đối với kẻ thù mà ngay cả biết người biết ta cũng không làm được, muội không những đoạt không được Cổ Thần, cũng giết không được nàng ta!” Sở Nguyên Bạch cười lạnh một tiếng, ung dung ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.

Hắn bảo vệ nha đầu này quá tốt rồi, thật sự là không biết sự đời hiểm ác!

Hương Na nhìn Sở Nguyên Bạch, nhịn không được tiến lại gần, ngồi xổm xuống: “A ca, huynh nhất định biết cách lấy lại Cổ Thần đúng không?!”

A ca là thiếu niên thông minh nhất Miêu Cương, ngay cả ngoại công lợi hại nhất – Long Tí đại thổ ty cũng nói a ca nhất định sẽ vượt qua ông!

Bản thân ngoại công không dùng Huyết cổ hùng trùng của A Cổ Na Thánh nữ, sau khi nuôi lớn Huyết cổ hùng trùng kia liền thả vào trong cơ thể a ca, trợ giúp hắn trở thành Đại vu sư.

Sở Nguyên Bạch híp mắt, nhìn Hương Na, chậm rãi cười nói: “Ta có biện pháp khiến nàng ta giao Cổ Thần cho ta, nhưng muội phải đáp ứng ta, mọi chuyện đều nghe theo ta, cũng không được l* m*ng đi tìm Minh Lan Nhược gây phiền toái, nếu không thì đừng mơ tưởng đến việc làm Thánh nữ Miêu Cương này nữa!”

Hương Na cắn răng: “Được!”

Trước tiên cứ đồng ý với a ca, nhưng chờ sau khi nàng ta có được Cổ Thần, trở thành Thánh nữ.

Minh Lan Nhược liền cái gì cũng không phải!

A ca cũng không thể ngăn cản nàng ta lấy Minh Lan Nhược đi cho cổ trùng ăn, nói không chừng, nàng ta còn có thể g**t ch*t Thương Kiều, báo thù cho Tần Ngọc Trầm đại ca!

“A ca, huynh mau nói cho ta biết!” Nàng ta ngẩng đầu nhìn Sở Nguyên Bạch.

Sở Nguyên Bạch nhìn ra được Hương Na vẫn chưa từ bỏ ý định, nhưng sau này hắn có cách trị cô nương không nghe lời này, liền nói: “Chúng ta không thể dùng cổ trùng để đối phó với Minh Lan Nhược, Cổ Thần trong cơ thể nàng ta sẽ ngăn cản tất cả cổ trùng, hàng đầu… Nhưng mà…”

Hắn hạ giọng nói bên tai Hương Na vài câu.

Hương Na nghe xong ngẩn người, nhìn Sở Nguyên Bạch với vẻ mặt không thể tin được: “Chuyện này… Thật sự có tác dụng sao?”

“Thử xem sao, dù sao cũng không mất mát gì, đây là biện pháp ngoại công nói cho ta biết, sau khi ông ấy chia tay với A Cổ Na, đã vô số lần tìm kiếm trong cổ tịch, chậm rãi nghiên cứu ra.”

“Đáng tiếc là chưa kịp dùng trên người A Cổ Na, thì bà ta đã theo Tiêu đại soái bỏ trốn rồi.”

Sở Nguyên Bạch cười gian xảo quỷ dị như con hồ ly trong rừng sâu núi thẳm, có chút tiếc nuối nói.

“Nếu như Cổ Thần đỉnh ở kinh thành, ta còn có thể dùng Cổ Thần đỉnh để thúc đẩy hiệu quả, đáng tiếc Cổ Thần đỉnh ở chỗ ngoại công.”

Minh phi phủ

Minh Lan Nhược đang ở trên mộc thung, dựa theo sự chỉ đạo của Cảnh Minh, luyện tập ám khí mà Vô Danh tiên sinh mới chế tạo cho nàng.

Nhưng lại đột nhiên toàn thân chấn động, nàng che ngực, mũi chân điểm nhẹ, một cái nhào lộn đẹp mắt từ trên nhảy xuống.

“Đại tiểu thư, người còn chưa luyện tập đủ thời gian, sao lại xuống rồi, mau lên trên đứng tấn!” Cảnh Minh có chút khó hiểu hỏi.

“Ta hình như bị người ta tính kế rồi, phải đi gặp A Cổ ma ma một chuyến.” Minh Lan Nhược khẽ thở dài.

Nàng vẫn là quá bất cẩn, bị thiếu niên nào đó “giở trò” lừa gạt.

Cảnh Minh bán tín bán nghi: “Người không phải là muốn trốn việc chứ? Đốc chủ nói nếu người dám trốn việc sẽ đánh người!”

Đại tiểu thư không thể nào có tiến bộ lớn trong kiếm pháp, chưởng pháp, quyền pháp, đao pháp… vân vân, chỉ có thể học chút ít, chỉ có thể dựa vào ám khí và khinh công mới có thể nhanh chóng thành thục, để sau này ra chiến trường dễ dàng chạy trốn và bảo toàn tính mạng!

Nàng ấy sẽ không để đại tiểu thư trốn việc đâu!

Minh Lan Nhược: “… Thật sự, còn thật hơn cả trân châu.”

Tên ngốc này, động một tí là muốn đánh tiểu thư nhà mình, cũng không sợ mình tức giận sao?

Trần Ninh thật sự là chịu khổ rồi… Vậy mà lại thích nha đầu này.