Hắn ta không khỏi hỏi: “Cô không biết mình đã phải chịu bao nhiêu đau đớn vì nó, như vậy cũng có thể kêu là trò đùa ư, khi không đùa dai nữa thì chẳng lẽ sẽ muốn mạng Cô sao?”
Hắn ta ước gì có thể g**t ch*t người hạ cổ mình!
Kinh Nam Vương lười nghe hắn ta oán hận, chỉ nói: “Nếu điện hạ muốn diệt trừ cổ trùng này, sau này đến dịch quán tìm bản vương là được.”
“Sao Kinh Nam Vương lại để mình chịu khổ ở dịch quán, trong Đông Cung có một số cung điện còn trống không tồi, không bằng ngài ở Đông Cung nhé?”
Thái Tử vội giữ lại, hiện tại hắn ta hy vọng Kinh Nam Vương ở lại Đông Cung, nhìn giúp hắn ta xem còn có chỗ nào khác thường hay không.
Kinh Nam Vương nhẹ giọng nói: “Bản vương cần một số dược liệu chỉ Bách Thảo Đường mới có, ở trong cung không thuận tiện ra vào.”
Thái Tử tất nhiên không thể từ chối, sai người tặng cho Kinh Nam Vương không ít tiền tài và cung nhân hầu hạ, sai người hầu hạ hắn ta đến dịch quán.
…
Ngày mai sẽ đến Kinh Thành, Minh Lan Nhược nghĩ đến đứa nhỏ mập mạp, tâm trạng trở nên rất tốt.
Đốc chủ đại nhân ngọc thụ lâm phong nửa đêm nhảy cửa sổ tiến vào, nàng còn lôi kéo hôn lên mắt Đốc chủ đại nhân, kêu hắn cùng mình đi chọn quà.
Hắn cũng biết điều, biết ngày mai muốn gặp tiểu bảo bối nên cũng không lăn lộn, chỉ ôm ấp hôn hít nàng, để mặc cho nàng nằm bò trong lòng ngực ngủ.
Thương Kiều ôm cô nương trong lòng ngủ rất say nhưng giữa đêm hắn đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Hắn đưa tay sờ thì cảm thấy cô nương trong lòng ngực lạnh như băng, nàng đang run rẩy!
Hắn cảm giác có gì đó không đúng, vội vàng thắp nến lên, mới phát hiện gượng mặt của Minh Lan Nhược tái nhợt, toàn thân lạnh buốt, giống như bị mắc kẹt ở trong mộng không thể tỉnh lại.
Hắn vội vàng bế nàng lên, cho nàng uống nước, đánh thức nàng dậy, truyền một ít nội lực vào kinh mạch của nàng, bận rộn suốt một khắc, Minh Lan Nhược mới từ từ tỉnh lại.
Nàng nắm lấy cánh tay hắn, đột nhiên ngồi dậy, một dòng máu đỏ tươi theo đó mà chảy ra từ mũi của nàng.
“Nhược Nhược, nàng làm sao vậy!” Thương Kiều cau mày lại rồi vội vàng lấy khăn tay bịt mũi nàng để cầm máu. Sau đó bưng một cốc nước tới.
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, có vẻ đã rất mệt mỏi. Một lúc sau, nàng mới từ từ mở mắt, uống một ngụm nước từ tay hắn.
Nàng nhìn vết máu nhỏ giọt trên mu bàn tay, trên mặt lộ ra vẻ khó đoán, đột nhiên trầm giọng nói: “Thương Kiều, cổ mà ta hạ lên người khác đã bị diệt trừ, nên ta bị cắn trả.”
Người hạ cổ phải chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự phản phệ từ cổ trùng khi hạ cổ không thành công hoặc cổ bị người khác diệt trừ.
Hơn nữa, loại phản phệ này đối với Cổ Sư sẽ gấp bội phần so với tác dụng của cổ trên người bị hạ cổ khi hạ cổ thành công!
Mặt mày Thương Kiều lạnh xuống, giọng nói đè nén sự lo lắng: “Phản phệ dữ dội như vậy sao?”
Minh Lan Nhược cầm lấy chiếc khăn tay đang áp vào mũi nàng, lắc đầu: “Không, phản phệ như này không tính là quá nghiêm trọng. Sở dĩ ta có phản ứng mạnh như vậy là vì có người đang muốn dùng cổ mà ta đã hạ để truy ngược dấu vết của ta!”
Người đó chắc hẳn là bậc thầy sử dụng cổ! May mắn thay, nàng ấy có Cổ Vương trong cơ thể nên phản phệ từ việc hạ cổ thất bại cũng ít hơn nhiều, Cổ Vương còn chặn được cả ý đồ truy ngược của địch nhân.
Bây giờ đến lượt người đó cảm thấy khó chịu rồi!
Trong mắt Thương Kiều hiện lên một tia lạnh lùng, cho dù đối phương có là cao thủ thì sao chứ, hắn không cho phép ai làm tổn thương đến nàng!
Minh Lan Nhược xoa thái dương, bình tĩnh nói: “Có lẽ là cổ hạ ở trên người Thái Tử điện hạ đã bị phát hiện, rồi bị bắt ra ngoài.”
Đông Bắc Cương núi cao, Hoàng Đế xa, phương bắc hầu như không có người biết cổ thuật. Nàng cũng tự tin có thể ngăn chặn được tin tức, cho nên mới dám sử dụng cổ thuật trên diện rộng ở Cố Gia Trại.
Tuy nhiên, trong kinh thành có rất nhiều nhân tài, cho nên khi ở kinh thành nàng hiếm khi sử dụng cổ độc. Ngoại trừ lần ở chợ đen, nàng từng dùng một lần với Minh Nguyệt Oánh, một lần với Thái Tử.
Nếu trong cái lần ở chợ đen đó thì cổ ở trên người những người đó đã chết từ lâu rồi.
Cổ trùng trên người Minh Nguyệt Oánh là hậu duệ trực tiếp từ Cổ Vương ở trong cơ thể nàng. Trừ khi Cổ Sư nếm được vị máu của Minh Nguyệt Oánh. Nếu không thì sẽ không thể phát hiện ra dấu vết của cổ ở cơ thể nàng ta được.
Vậy chỉ có thể là cổ ở trên cơ thể của Thái Tử mà thôi.
Cổ mà nàng hạ ở trên người Thái Tử là một loại cổ gây ngứa ngáy tương đối phổ biến. Cho nên nếu bị một cao thủ dùng cổ phát hiện ra thì cũng không có gì kì quái cả.
Nhưng Cổ Sư thật sự có khả năng sử dụng cổ của nàng để truy ngược và làm tổn thương nàng thì cũng có bản lĩnh đấy.
Mỗi Cổ Sư giỏi những thứ khác nhau, chẳng hạn như nàng giỏi chế tạo cổ mới. Nhưng nàng không giỏi sử dụng Cổ của người khác để làm tổn thương và truy ngược lại.
Thương Kiều không nói một lời, dùng tay trái siết chặt cổ tay nàng lại, truyền cho nàng một ít nội lực, giúp ổn định khí tức hỗn loạn của nàng.
“Yên tâm đi, trong cơ thể ta có Cổ Vương, đối phương không thể thật sự gây thương tổn cho ta. Bản thân người đó nếu thi triển thuật truy tung thất bại thì sẽ bị phản phệ.” Minh Lan Nhược nhẹ nhàng an ủi hắn.
Nàng hơi khó chịu nhưng đó chỉ là phản ứng khi cảm lạnh và chảy máu mũi một chút thôi.
Thương Kiều ôm lấy Minh Lan Nhược vào lòng, ngồi trên giường giống như khi còn nhỏ, không mang theo chút d*c v*ng nào mà vỗ về nàng: “Nàng đi ngủ trước đi, ta trông nàng.”
Minh Lan Nhược cảm thấy có chút buồn cười, nàng đã hai mươi tuổi rồi, không phải hai, ba tuổi. Nhưng mỗi khi xảy ra chuyện gì, hắn lại vô thức mà biến thành “tiểu cữu cữu”.
Nhưng vì đã lấy lại được ký ức tuổi thơ nên Thương Kiều lại khiến nàng cảm thấy an toàn.
Chẳng bao lâu, nàng đã ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
Thương Kiều cẩn thận đặt nàng trở lại giường, cẩn thận giúp nàng kéo chăn lụa mỏng lên. Sau đó đứng dậy mặc y phục rồi đi ra ngoài cửa phòng.
Trong đêm khuya, toàn bộ khách đ**m đã bị bọn họ chiếm giữ, đội tuần tra là người của bọn họ.
Hôm nay Giác Tú trực ban, hắn ta vội vàng nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, chắp tay cung kính: “Thiên Tuế Gia.”
Thương Kiều bình tĩnh nói: “Gần đây trong kinh có xảy ra chuyện gì khác thường không, chẳng hạn như có ai đến?”
Giác Tú suy nghĩ một chút: “Trong báo cáo mấy ngày qua, ngoại trừ một số tướng quân từ biên giới Tây Bắc trở về báo cáo nhiệm vụ thì chỉ có Kinh Nam Vương vừa mới mang theo rất nhiều cống phẩm đến kinh đô.”
“Sở Hằng, Kinh Nam Vương cai trị ba thành trì phía Tây Nam?” Thương Kiều hơi nhướng mày.
Giác Tú nói: “Bẩm chủ tử gia, lão Kinh Nam Vương Sở Hằng sức khỏe không tốt, đang phải chữa bệnh. Đã không quản việc bao nhiêu năm nay rồi, chuyện ở đất phong là do Thế tử của Kinh Nam Vương. Nên năm nay ông ta định nhường luôn ngôi cho Thế tử Sở Nguyên Bạch.”
Thương Kiều trầm ngâm suy nghĩ: “Vậy là sau khi Sở Nguyên Bạch lên ngôi, hắn ta đến để cảm tạ ân đức của Hoàng Đế. Đồng thời tới gặp hoàng đế với tư cách là Kinh Nam Vương mới nhậm chức?”
Vị Kinh Nam Vương này không phải là một người bình thường, là vương gia khác họ.
Kinh Nam Vương đời thứ nhất đi theo Thái Tổ Hoàng đế chinh phạt thiên hạ, lập công lớn, là người biết tiến biết lùi.
Vì vậy, dù nhiều vị phiên vương kiêu ngạo ngang ngược bị giết hoặc rơi vào tình trạng suy tàn.
Lão Kinh Nam Vương này vẫn rất điềm tĩnh và khiêm tốn, không hề ghét sự xa xôi hẻo lánh của nơi này. Ông ta trấn giữ Nam Cương từ đời này sang đời khác một cách âm thầm và ổn định, chưa bao giờ bị các Hoàng Đế để ý.
Thương Kiều dừng lại, ánh mắt hiện lên ý cười lạnh lùng và quỷ dị.
Được rồi, Kinh Nam Vương cũng không thể coi là hoàn toàn không theo gian tà. Một nhà của tiên hoàng đã bị Minh Đế tiêu diệt, và Kinh Nam Vương cũng đứng về phía Minh Đế.
Với sự hỗ trợ của những người như Kinh Nam Vương, Minh Đế mới có thể thành công chiếm lấy ngai vàng của Thiên Minh triều và có thời gian giam giữ hắn, đứa trẻ mồ côi của tiên hoàng.
“Vị Kinh Nam Vương này có phải đến sau khi chúng ta lên đường đến Đông Bắc Cương được một tháng rồi không?” Thương Kiều nhẹ nhàng hỏi, nghịch chuỗi phỉ thủy trong tay.
Phỉ thủy là một sản phẩm đặc biệt ở bên đó, ngay cả những chuỗi phỉ thủy ở trên tay hắn là một cặp với tiểu nương nương, cũng được cống nạp bởi Kinh Nam Vương.
Giác Tú suy nghĩ một chút: “Theo tin tức mà đại nhân Tần Ngọc Trầm gửi tới, vị Thế tử Sở Nguyên Bạch vừa kế thừa vương vị Kinh Nam Vương, các thủ lĩnh của Bách Miêu nổi dậy, hắn ta đã dẫn quân đi dẹp loạn và chiến đấu dũng cảm. Hắn ta đến yết kiến Hoàng Đế sau khi dẹp loạn xong nên đã chậm trễ vài ngày.”
“Tần Ngọc Trầm?” Thương Kiều nheo mắt lại, cười khẩy khi nghe thấy cái tên này.
“Xem ra, đại nhân của chúng ta ở Nam Man năm năm đã kết giao được với rất nhiều bằng hữu. Có quan hệ không tồi với Kinh Nam Vương nhỉ, báo cáo công việc mà còn muốn khoe chiến tích của Sở Nguyên Bạch nữa.”
Hắn bình tĩnh nói: “Yêu cầu Tiểu Tề Tử gửi lệnh cho Trần chỉ huy sứ của Vệ Sở Cẩm Y Vệ ở thành Lưỡng Hồ, bảo hắn ta cử thêm người bí mật lẻn vào Lĩnh Nam để xem cuộc nổi loạn của Bách Miêu ở Lĩnh Nam đã xảy ra chuyện gì. Đừng báo cho người của Tần Ngọc Trầm ở Lĩnh Nam.”
“Vâng!” Giác Tú vội vàng bước đi.
Thương Kiều nhìn bầu trời, biểu cảm trên mặt có chút lạnh lùng.
Tần Ngọc Trầm, cuối cùng ngươi vẫn làm bản tọa thất vọng ư.
Năm đó ngươi g**t ch*t mối tình đầu Vân Nghê ở trước mặt ta chỉ là diễn kịch thôi phải không?
Kinh thành vào lúc nửa đêm yên tĩnh.
Trong một căn phòng tĩnh lặng, Tiểu Kinh Nam Vương Sở Nguyên Bạch đang ngồi thiền trước một thanh đỉnh đồng có hình dáng kỳ lạ, khắc họa những con thú dữ và côn trùng độc. Đột nhiên, hắn ta cảm thấy trong ngực khó chịu, khóe miệng chảy ra máu tươi.
“Ưm…”
“Tiểu Vương gia, ngài có sao không?” Hai thị vệ luôn bảo vệ bên cạnh vội vàng đỡ lấy hắn ta.
Sở Nguyên Bạch ra hiệu cho họ đưa đỉnh đồng lại gần, cúi đầu nhổ một ngụm máu vào bên trong. Trán hắn ta bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nước đen trong đỉnh khi tiếp xúc với máu và nước bọt dường như có lại sự sống, bắt đầu khuấy động.
Hắn ta dùng khăn lau khóe miệng, điềm tĩnh nói: “Bản vương không sao, chẳng qua là có chút khó chịu thôi.”
Nói rồi, hắn ta còn nở một nụ cười, đôi mắt sáng đến kinh người: “Không ngờ lại có người có thể chống lại thuật truy cổ của bản vương, xem ra đối phương có thể là cao thủ, không ngờ ở kinh thành Trung Nguyên lại lắm kẻ tài giỏi như vậy, thật khiến người ta mở rộng tầm mắt!”
Hai thị vệ nhìn nhau: “Là ai mà có thể chống lại thuật truy cổ của Vương gia? Chẳng lẽ là một đại vu sư nào đó?”
Đây là bí kỹ độc môn của Tiểu Vương gia nhà họ, được truyền từ mẫu thân của hắn ta, người từng là Thánh nữ Bách Miêu. Cho đến nay, trong số Bách Miêu ở Lĩnh Nam và Quý Châu, chỉ có vài đại vu sư mới có thể sánh ngang.
Thế nhưng Sở Nguyên Bạch lại Bạch lắc đầu: “Không, sẽ không phải là đại vu sư nào cả. Đại vu sư phải ở trong núi trấn thủ luyện cổ trùng, trừ khi có sự kiện diệt tộc, nếu không họ không thể rời khỏi nơi canh giữ của mình.”
Lúc này, một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt to đậm nét, mặc trang phục của Miêu Nữ, cầm một bát thuốc đi vào. Khi nàng ta di chuyển, những món đồ trang sức bạc trên người nàng ta phát ra âm thanh leng keng.
“A Ca, uống bát trà thuốc này trước đi đã, huynh vừa dùng thuật truy cổ thất bại, bị phản phệ nên mới thổ huyết!” Thiếu nữ ngồi bên cạnh hắn ta.
Sở Nguyên Bạch nhận lấy bát thuốc, cưng chiều xoa đầu thiếu nữ: “Hương Na, đừng lo lắng cho A Ca, trong lòng A Ca tự có tính toán riêng.”
Hương Na nghiêng mặt nhìn Sở Nguyên Bạch, thắc mắc: “A Ca, kinh thành này còn có cổ sư lợi hại hơn huynh sao?”
Sở Nguyên Bạch cúi đầu cười, ánh mắt đầy bí ẩn: “Ai biết được nhưng ta có linh cảm rằng nhờ vào cổ sư đã hạ cổ trùng lên Thái tử, có lẽ chúng ta có thể tìm được cổ thần đã mất tích mấy chục năm của Bách Miêu chúng ta.”
Mắt Hương Na sáng lên trong chốc lát, hứng khởi hỏi: “A Ca, nếu chúng ta tìm được cổ thần, chẳng phải muội có thể trở thành Thánh nữ Bách Miêu giống như A Ma sao?”
Bách Miêu chỉ những người Miêu gia thuộc các dòng họ khác nhau, sinh sống ở ba tỉnh phía Tây Nam, là dân tộc lớn nhất ngoài người Hán.
Sở Nguyên Bạch nhẹ nhàng vỗ tay nàng ta: “Muội là nữ nhi của A Ma, ngoài muội ra, còn ai xứng đáng làm Thánh nữ Bách Miêu chúng ta chứ?”
Hương Na bực bội nói: “Những ứng viên Thánh nữ được các đại vu sư đề cử ở Lĩnh Nam và Quý Châu ai cũng không phải hạng tầm thường, cổ thuật của họ cũng rất lợi hại! Muội vẫn lo không thể tranh lại họ!”