Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 537

Với tiểu thư danh gia vọng tộc, làm thiếp là sự sỉ nhục chân chính, thà cưới người khác về làm rể còn hơn.

Thái tử cũng không ngu ngốc. Mục tiêu của hắn ta là trói buộc Từ gia, nên chỉ cần nắm được Từ Tú Dật là đủ.

Với tính cách của Tú Dật, nếu bị ép làm thiếp, nàng ta thà tự tử để bảo vệ danh dự cho Từ gia còn hơn.

Thương Kiều tiện tay bóc một quả nho, đưa vào miệng nàng: “Vậy, nàng nghĩ rằng dù Từ Tú Dật có định thân với Cáo Bạc, cũng không thể ngăn cản Thái tử ra tay với nàng ta sao.”

Minh Lan Nhược thở dài: “Đúng vậy.”

Lâu lắm rồi nàng chưa về kinh thành, nàng nhớ Tiểu Hi của mình vô cùng.

Dù Xuân Hòa thường xuyên gửi tin về Tiểu Hi nhưng có mẫu thân nào mà lại không muốn được tự ôm hài nhi mình thật chặt trong lòng chứ?

Chỉ có điều, vừa trở về kinh thành, lại có cả đống rắc rối đổ lên đầu, thật là phiền phức.

Thương Kiều đưa nho đã bóc vỏ đến bên môi nàng, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ dặn Cáo Bạc bảo vệ Tú Dật thật tốt. Nếu hắn ta không bảo vệ được nàng ta, khiến nàng ta gặp chuyện gì với Thái tử thì hắn ta sẽ phải vào Từ gia ở rể, xem như đền bù cho việc bảo vệ nàng ta không tốt.”

Minh Lan Nhược ăn nho, ngọt đến mức nàng không khỏi mỉm cười: “Làm gì có chủ tử nào lại như ngài, bán thuộc hạ một cách nhanh gọn thế.”

Khi Đốc chủ đại nhân không làm trò quỷ quái, hắn luôn chăm sóc nàng một cách chu đáo. Dù đang đọc tấu chương hay xử lý công việc, hắn cũng có thể cảm nhận được nàng lạnh, nóng, hay đói…

Rất chu đáo và tinh tế, hắn làm nàng cảm thấy mình như một công chúa được hắn nâng niu trong lòng bàn tay vậy.

Không, phải nói là, giống như một hoàng đế.

Thương Kiều dùng khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng nàng, thản nhiên nói: “Hắn ta không hoàn toàn là thuộc hạ của ta, có thể coi là một nửa huynh đệ.”

Minh Lan Nhược: “…”

Vậy nên, gia hỏa tốt này, huynh đệ là để bán đi vậy sao?

Thương Kiều bóc thêm một quả nho, đặt vào ly pha lê, lười nhác cười lạnh: “Nếu Từ Tú Dật thật sự không muốn gả cho ai khác thì có thể làm hôn phu với Cáo Bạc một cách đường hoàng, cắt đứt hoàn toàn ý định của Thái tử, vài năm sau lại tìm lý do để ly hôn cũng được.”

Định thân là gì chứ?

Ánh mắt hắn trở nên u ám, bóc thêm hai quả nho đưa vào miệng Minh Lan Nhược.

Nhìn xem, hắn đã dùng đủ mọi cách để đưa nàng vào vương phủ, cuối cùng lại bị một con chó hoang cưỡng chế bắt đi.

Minh Lan Nhược bị nhét đầy miệng, vội vàng giữ lấy cổ tay hắn: “Từ từ, từ từ.”

Người này lại làm sao thế, hễ tức giận là nhét đồ ăn vào miệng nàng.

Thương Kiều nheo mắt, nhẹ giọng: “Bảy, tám ngày trước nàng không nói như vậy, rõ ràng kêu ta nhanh lên.”

Minh Lan Nhược che miệng hắn: “… Ngài phải nói những lời tục tĩu này trong lúc đang bàn chính sự sao, trong đầu ngài không thể nghĩ đến chuyện gì khác sao?”

Người này sao lại giống một cậu thiếu niên thế chứ?

Thương Kiều kéo tay nàng xuống, giữ chặt trong lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lùng, cười chế giễu: “Bản tọa không muốn nói những lời tục tĩu này với nàng nhưng bảy, tám ngày qua nàng ngày nào cũng ngủ chung phòng với Cảnh Minh, còn không chịu đi chung xe ngựa với ta. Sao vậy, sợ phu quân Tần Vương của nàng phát hiện nàng là người của ta à?”

Hôm nay không phải hắn giả vờ không khỏe thì nàng cũng không chịu lên xe của hắn.

Minh Lan Nhược hừ nhẹ: “Ngài đã làm gì, ngài tự biết.”

Bảy, tám ngày trước, bọn họ đang trên đường đi, trú tạm tại một quán trọ.

Thương Kiều đêm đó đến tìm nàng nói chuyện. Hắn hứa với nàng trên đường đi sẽ tu tâm dưỡng tính, cố gắng bồi bổ cơ thể, dưỡng ổn cái mầm nhỏ của hắn, phải biết kiềm chế.

Hơn nữa, Thượng Quan Hoành Nghiệp và những người khác vẫn đang ở gần đó, Thương Kiều cũng là một nhân vật có địa vị cao, đừng lúc nào cũng nghĩ đến “ăn thịt”, “ăn thịt”, mất mặt lắm biết không?

Nàng dạy dỗ một hồi, vị đại nhân này tuy có chút không vui nhưng lại đồng ý một cách dứt khoát.

Vì vậy, đêm đó hắn chỉ ôm nàng, hôn nhẹ, đắp chăn mỏng, trò chuyện rất ngọt ngào và ấm áp.

Ai ngờ, Thượng Quan Hoành Nghiệp lại gõ cửa, nói là mang bữa ăn khuya cho nàng.

Ban đầu, chuyện này cũng không có gì to tát, nàng từ chối, nói không đói, không mở cửa và đuổi hắn ta đi.

Nhưng Thượng Quan Hoành Nghiệp lại nói những lời lẽ bậy bạ ngoài cửa, nào là khi về kinh sẽ viên phòng, có lẽ họ có thể thử sống cùng nhau… thử rồi sẽ biết điểm tốt của hắn ta.

Còn bảo nàng đừng chuyện gì cũng nói với tên thái giám không hiểu tình cảm nam nữ như Thương Kiều.

Nói trắng ra, Thượng Quan Hoành Nghiệp cái tên đó muốn vào phòng nàng qua đêm…

Lần này đã gây ra một đống rắc rối, nàng bị Thương Kiều tức giận ôm chặt, đẩy vào cửa, làm đủ loại hành vi th* t*c và d*m đ*ng.

Nàng cắn chặt môi không dám phát ra tiếng nhưng Thượng Quan Hoành Nghiệp vẫn nhận ra có gì đó không ổn, không ngừng gõ cửa.

Nàng chỉ còn cách phải bịa ra lý do là mình thực sự không khỏe, không muốn gặp người để qua mặt hắn ta!

Thương Kiều tức giận đi tìm Thượng Quan Hoành Nghiệp để đánh nhau còn đỡ, sao lại đến tìm nàng “đánh nhau”?

Sau đó, nàng không vui lạnh nhạt với hắn suốt bảy, tám ngày.

Cho đến hôm nay, bị hắn lừa vào xe ngựa, qua bảy, tám ngày, nàng cũng dần nguôi giận, hắn ôm nàng vừa hôn vừa âu yếm, nàng cũng đành chấp nhận.

“Làm người phải thật rộng lượng, bình tĩnh một chút!” Minh Lan Nhược chọc ngực hắn.

“Bình tĩnh? Nàng bảo ta làm sao bình tĩnh nhìn thấy hắn ta với tư cách là phu quân của nàng, giữa đêm khuya gõ cửa phòng nàng được!” Ánh mắt Thương Kiều xoẹt qua một tia lạnh lùng.

Nàng vốn là thê tử của ta, tam thư lục lễ, đã được lên đĩa ngọc, lại thành nữ tử của hắn ta, ta ngược lại thành tình nhân bất chính sao?

Thương Kiều cười nhạt: “Bản tọa không bảo nàng đổ cho hắn ta một bát thuốc độc, lên Tây Thiên như Vũ Đại Lang là còn tốt rồi.”

Để Thượng Quan Hoành Nghiệp, con chó ngu xuẩn đó hiểu, cải trắng nhà người khác nuôi trồng không phải có thể tùy ý hái lượm được, cẩn thận ăn phải độc!

Minh Lan Nhược tự mình bóc một quả nho, học theo cách của Thương Kiều, thản nhiên nói: “Đừng có mắng mình như vậy, ngài đâu phải là Tây Môn Khánh.”

Người này tức giận quá mức, mắng mình thành Tây Môn đại quan nhân trong thoại bản rồi.

Nàng có chút chê bai nhìn quả nho bị mình bóc nham nhở, sao hắn bóc nho như những viên ngọc xanh, còn nàng lại bóc thành hình dạng khó coi, có chút ghê tởm như vậy?

Sau đó, nàng mặt không đổi sắc đưa quả nho xấu xí vào môi hắn, để an ủi chú chó cả người đang nóng giận giữa trời mùa hè này.

Nước nho chảy xuống từ tay nàng, nhỏ xuống đầu Đại Hoàng mà nàng đã nhét vào khe ghế cùng với lồng của nó, nó không hài lòng dùng chân cọ đầu.

Hừ, ma nữ vô ơn đáng chết, có chó mới mà quên mất con chó cũ này, sao không thấy nàng cho nó ăn nho chứ!

Khi nào nó tìm được cơ hội thoát ra ngoài, sẽ dọa cho con chó mới thối tha của nàng sợ chết khiếp!

Hừ hừ hừ!

Tâm trạng Thương Kiều hình như đã tốt hơn, cũng không chê bai quả nho xấu xí mà nàng đưa cho, lạnh lùng nói: “Vài ngày nữa chúng ta sẽ đến kinh thành, nàng tránh cái tên Thượng Quan Hoành Nghiệp hỗn trướng đó ra xa một chút.”

Tay hắn còn dính nước nho, nắm lấy tay nàng, ướt và dính, hắn có chút thích thú dùng đầu ngón tay điểm vào lòng bàn tay nàng, ý vị mờ ám…

Minh Lan Nhược rút tay về, có chút chê bai định dùng khăn lau tay: “Ta mới chế tạo một loại cổ điệp, dù không thể trực tiếp giết người nhưng có thể khiến người đó trở thành mồi nhử cho côn trùng.”

Cổ điệp do không trực tiếp giết người, cũng không gây thương tổn trực tiếp, nên phản phệ không lớn, đã thể hiện rõ khả năng trong lúc còn ở Cố gia trại.

Minh Lan Nhược cười lạnh lẽo: “Ngài nói xem, ta có nên nuôi cho phụ tử nhà Minh Đế một loại dẫn trùng, để cho côn trùng ăn luôn bọn họ cho xong không.”

Nếu để côn trùng ăn luôn bọn họ thì sẽ không có còn nhiều chuyện phiền phức nữa.

Thương Kiều nghe vậy, sững người lại.

Hắn nhìn nàng lúc, đột nhiên cầm lấy chiếc khăn trong tay nàng, một lần nữa nhúng nước, chậm rãi và tỉ mỉ lau tay cho nàng.

“Ta cần thêm một chút thời gian để chuẩn bị, xử lý một số người, chờ một chút. Tay của nàng không nên dính quá nhiều máu, những việc bẩn thỉu cứ để ta làm là được.”

Minh Lan Nhược hơi nhíu mày, đúng vậy, nàng biết không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Bọn họ hy vọng dùng tốc độ nhanh nhất, trả cái giả nhỏ nhất để thay đổi triều đại này.

Nếu không lúc trước nàng bị Minh Đế và Thái Tử ép gả cho Thượng Quan Hoành Nghiệp, Thương Kiều đã nổi giận định đại khai sát giới trong cung nhưng chính nàng đã ngăn lại.

g**t ch*t Hoàng đế thì dễ nhưng sau khi giết xong thì khoảng trống quyền lực sẽ được lấp đầy bằng cách nào?

Xuyên suốt sử sách, khi thay đổi triều đại, cũng phải có lý do chính đáng mới khiến người trong thiên hạ hưởng ứng và phục tùng.

Thương Kiều còn có thân phận là nhi tử của tiên đế nhưng hắn đã làm Đại thái giám Đốc Chủ Đông Xưởng lâu như vậy rồi, nếu muốn lên ngôi, phải xóa bỏ thân phận này!

Ai lại để một hoạn quan làm hoàng đế chứ?

Về phần nàng, là nữ nhân Minh gia, không có huyết thống hoàng thất thì có thể dùng danh nghĩa gì để dấy binh thảo phạt hoàng thất thay hắn chứ?

Một khi Hoàng Đế và Thái Tử chết, các đại quan biên giới và hoàng thân tay cầm binh quyền, ai mà không muốn kiếm một chén canh?

Chỉ cần có người nói nàng và Thương Kiều là nghịch tặc mưu triều soán vị, cử binh thảo phạt đám tặc tử “Hại chết tiên Đế”, chẳng phải là thiên hạ đại loạn sao?

Sao bây giờ nàng lại nóng vội như vậy?

Là bởi vì thu được Đông Bắc Cương vào trong tay nên nàng có chút kiêu ngạo sao?

Minh Lan Nhược nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài.

Dân chúng Đông Bắc Cương mới thoát khỏi bể khổ, bụng còn chưa được ăn no, còn chưa thở ra hơi, chẳng lẽ lại phải thừa nhận sự tàn khốc của chiến tranh sao?

Nếu nàng không quan tâm mà chỉ làm để mình vui vẻ thì có khác gì phụ tử Minh Đế chứ?

Lúc trước Minh Đế g**t ch*t tiên Đế để chiếm lấy ngôi, cũng đã lên kế hoạch nhiều năm

Sau khi lão ta ngồi lên ngôi vị hoàng đế, còn phải vất vả làm ra lễ “tưởng niệm đế vương” giả dối, tổ chức nghi thức dối trá để chất nhi nhường ngôi vị hoàng đế cho lão ta, không phải là bởi vì lão ta muốn ngăn chặn lời bàn tán của người khác hay sao?

Nhưng mấy năm nay, lão ta vẫn không thể ngồi vững trên ngai vàng, đặc biệt là những năm đầu sau khi lên ngôi, chỗ nào cũng có người tạo phản.

Cho nên lão ta mới coi trọng bản lĩnh của Thương Kiều như vậy, nâng Đông xưởng và Cẩm Y Vệ lên cao như vậy, để trải rộng tai mắt khắp thiên hạ.

Tạo phản, chưa bao giờ là chuyện có thể làm một cách tùy tiện, đấy là chuyện phải mưu đồ tỉ mỉ!

Bốc đồng tạo phản để trút giận, đó là điều mà chỉ những cuộc khởi nghĩa nông dân mới làm ra.

Nhưng qua bao nhiêu triều đại, chuyện nông dân tạo phản ngoại trừ Thái Tổ Hoàng Đế Thiên Minh triều là Thượng Quan Chương thành công ra thì chưa từng có ai làm được.

Minh Lan Nhược hít sâu một hơi, giấu những cảm xúc phiền muộn bực bội kia, để hắn lau sạch tay mình.

“Được, ta chờ, A Kiều, chúng ta chờ.”

Nàng ngồi xuống, nâng người lên, ôm lấy mặt hắn, chủ động hôn lên trán hắn.

Hắn hơi ngẩn ra, trong đôi mắt phượng u ám hiện lên một chút dịu dàng: “Ừm.”

Sau đó, hắn chủ động nhắm mắt lại, giống như một thiếu niên được người trong lòng hôn, ôm lấy eo nàng, ngẩng đầu lên, chờ nàng hôn…

Minh Lan Nhược nhìn hắn, lại cảm thấy, Đốc Chủ thật ngoan…

Mỗi lần nàng chủ động, hắn cũng bình tĩnh hơn, như một con thú lớn được v**t v*.

Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng đặt môi lên đôi môi mỏng đỏ sẫm của hắn.

Ngoan thì sẽ có thưởng.

Đông Cung

“Bịch!” “Choang!”

Từng đợt âm thanh đồ sứ vỡ vụn không ngừng quanh quẩn trong nội điện.

Biểu lộ rõ ràng chủ nhân đang vô cùng cáu kỉnh và phẫn nộ!

Đám người hầu nơm nớp lo sợ đứng ở bên ngoài, không dám lên tiếng, sợ chọc giận Thái Tử điện hạ, sau đó… Chết không có chỗ chôn.

“Điện hạ đã như vậy ở bên trong bao lâu rồi?” Nữ tử mặc bộ bạch y, thanh lãnh tú lệ dẫn tỳ nữ đi tới.

Đường công công, thái giám đứng đầu Đông cung vừa hành lễ vừa không vui trào phúng: “Thái Tử phi, cuối cùng người đã tới, nô tài đã mời người rất nhiều lần, từ hôm qua đã như vậy rồi.”

Đồ trang trí trong tẩm điện của Thái tử điện hạ đã thay đổi hai lần.

Hôm qua truyền ra tin tức đại tiểu thư Từ gia đính hôn với thương nhân ngoại quốc đã cứu nàng ta, điện hạ quay về đã gọi rượu.

Uống nhiều rồi thì bắt đầu đập đồ, ai cũng không dám khuyên.

Minh Nguyệt Oánh thản nhiên nói: “Để điện hạ phát tiết một chút đi, không sao, đồ ăn và thái y đã chuẩn bị sẵn.”

Ha ha, tính kế Từ đại tiểu thư không được, phí tâm phí sức sắp đặt một tuồng kịch lớn như vậy trong tiết Trung Nguyên, kết quả lại để cho nam nhân khác được lợi.

Thượng Quan Vũ không tức chết cũng coi như hắn ta đã tu dưỡng tốt rồi.

“Cơ thể điện hạ sợ không chịu nổi, nếu Thái Tử phi nương nương đã đến, sao không đi vào khuyên nhủ Thái Tử, điện hạ nghe lời người nhất.”

Đường công công cười híp mắt nói với Minh Nguyệt Oánh, tỏ ra cung kính.