Ngọc Bích bước vào bếp, nơi mùi hương thơm ngát của món ăn đang bốc lên. Hương và Khôi đang chuẩn bị bữa trưa. Sơn thì ngồi bên bàn, miệng ngậm một miếng bánh mì, tay cầm một cuốn sách về chăn nuôi. Bích không thể không cười khi thấy dáng vẻ chú tâm của Sơn.
“Cậu đang đọc gì vậy?” Bích hỏi, nụ cười nở trên môi.
“À, đây là cuốn sách hướng dẫn cách chăm sóc gà. Mình đang tìm cách làm cho đàn gà khỏe mạnh hơn,” Sơn đáp, mắt vẫn dán vào trang sách.
Bích lén nhìn qua vai Sơn, rồi chớp mắt. “Thế cậu có biết gà cũng có thể cảm nhận được tâm trạng của người chăm sóc không?”
Sơn ngẩng lên, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt. “Thật sao? Có lẽ mình cần phải chăm sóc chúng tốt hơn.”
“Đúng vậy! Nhưng mà không chỉ có gà đâu,” Bích nói, ánh mắt sáng lên. “Mình vừa phát hiện ra rằng mình có khả năng đọc tâm thuật.”
“Đọc tâm thuật? Cậu đùa hả?” Khôi cười, vừa đảo món ăn trong nồi. “Cậu đang nói về cái gì vậy?”
Bích nhún vai, tự tin. “Mình có thể cảm nhận được suy nghĩ của người khác. Như khi Sơn đang nghĩ về món ăn, hay Hương đang lo lắng về lễ hội.”
“Wow, thật thú vị!” Hương thốt lên, ngừng tay để nhìn Bích. “Cậu có thể thử không? Hãy đọc suy nghĩ của mình đi!”
Bích tập trung, cố gắng lắng nghe âm thanh bên trong. Sau một lúc, cô mỉm cười. “Hương đang nghĩ rằng nếu không làm tốt lễ hội, mọi người sẽ không đến.”
“Chính xác!” Hương reo lên. “Cậu thật tuyệt!”
“Vậy nếu mình thử đọc suy nghĩ của Tài thì sao?” Sơn đề xuất, giọng có chút đùa cợt.
“Cậu có chắc không? Hắn có thể đang âm thầm lên kế hoạch gì đó,” Khôi nhắc nhở.
“Tại sao không?” Bích nói, đầy hào hứng. “Để xem hắn đang nghĩ gì nào!”
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào hình ảnh của Tài. Trong đầu cô hiện lên những suy nghĩ của hắn: “Cần phải tìm cách chiếm đoạt trang trại của bọn chúng. Mọi người quá ngốc nghếch khi nghĩ rằng họ có thể chống lại mình.”
“Mình nghe được rồi!” Bích mở mắt, sắc mặt nghiêm túc. “Hắn đang âm thầm lập kế hoạch để chiếm đoạt trang trại.”
“Mình đã nói mà!” Khôi thở dài, tay nắm chặt thành đấm. “Hắn sẽ không từ bỏ đâu.”
“Chúng ta cần phải làm gì đó để ngăn chặn hắn,” Hương nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu không, lễ hội sẽ không thể diễn ra như mong đợi.”
“Chúng ta có thể tạo ra một kế hoạch riêng,” Bích gợi ý. “Nếu chúng ta cùng nhau làm việc, hắn sẽ không thể làm gì được.”“Đúng! Chúng ta cần sự đoàn kết,” Sơn thêm vào, giờ đã không còn vẻ hài hước mà tràn đầy nghiêm túc. “Nếu mọi người trong làng đứng về phía chúng ta, Tài sẽ không dám động đến.”
Bích gật đầu. “Mình sẽ tìm hiểu thêm về những suy nghĩ của hắn, để xem hắn đang dự định gì tiếp theo.”
Hương và Khôi trao đổi ánh mắt, cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết. Họ quyết định sẽ tổ chức một cuộc họp với những người dân trong làng để bàn bạc về kế hoạch. Họ cần phải chuẩn bị tinh thần đối phó với Tài, và Bích sẽ là người dẫn dắt họ.
Khi bữa trưa hoàn tất, họ cùng nhau ngồi lại, bàn bạc những công việc sắp tới. Bích cảm nhận được những lo lắng trong lòng mọi người, nhưng cô cũng thấy được sự quyết tâm. Có lẽ, đây chính là thời điểm để họ chứng minh rằng tình bạn và lòng đoàn kết có thể vượt qua mọi thử thách.
Sau bữa ăn, họ bắt tay vào công việc. Mọi người chia nhau đi thông báo cho những người khác trong làng về cuộc họp. Bích cảm thấy hồi hộp, không biết những thông tin mà cô thu thập được có thể giúp họ vạch trần âm mưu của Tài hay không.
Khi cuộc họp diễn ra, Bích đứng lên, nhìn quanh những gương mặt quen thuộc. “Mọi người, mình có điều quan trọng muốn chia sẻ,” cô bắt đầu, giọng nói chắc chắn.
“Chúng ta đều biết về những âm mưu của Tài. Hắn đang có kế hoạch chiếm đoạt trang trại của chúng ta,” Bích nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng chúng ta không đơn độc. Chúng ta có thể cùng nhau bảo vệ những gì mình đã xây dựng.”
Nhiều người trong làng nhìn nhau, vẻ lo lắng hiện lên. Một người đứng dậy, hỏi: “Nhưng chúng ta sẽ làm gì? Hắn có nhiều mối quan hệ và tiền bạc.”
“Đúng, hắn có thể có tiền, nhưng chúng ta có sức mạnh từ lòng đoàn kết,” Hương nói, giọng nói vang lên đầy tự tin. “Nếu chúng ta cùng nhau đứng vững, không ai có thể đe dọa chúng ta.”
“Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị,” Bích nhấn mạnh. “Chúng ta cần phải biết hắn đang nghĩ gì và sẽ làm gì tiếp theo.”
Cuộc họp kéo dài với nhiều ý kiến được đưa ra. Bích cảm thấy phấn chấn khi thấy mọi người bắt đầu ủng hộ ý tưởng của mình. Họ quyết định sẽ tổ chức một lễ hội nông sản lớn để thu hút sự chú ý của mọi người, từ đó gây áp lực lên Tài.
Khi cuộc họp kết thúc, Bích cùng Khôi ra ngoài. “Cậu nghĩ họ có đủ quyết tâm không?” Khôi hỏi, vẻ lo lắng.
“Có, mình cảm nhận được điều đó,” Bích trả lời. “Họ đã thấy rằng không có gì là không thể nếu chúng ta cùng nhau.”
Khôi gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm tin. “Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội. Mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây.”
Những ngày sau đó, họ lao vào công việc chuẩn bị cho lễ hội. Trong khi mọi người đều bận rộn, Bích vẫn tiếp tục dùng khả năng đọc tâm thuật của mình để theo dõi Tài. Cô nhận ra hắn không ngừng tìm cách tiếp cận từng người trong làng, cố gắng gây rối và tạo ra sự hoang mang.
Bích biết rằng họ cần phải hành động nhanh chóng. Lễ hội đang đến gần, và Tài sẽ không ngừng âm thầm lập kế hoạch. Cô cảm thấy áp lực đang dồn nén, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ sẽ không để bất cứ ai phá hủy giấc mơ của mình.
Trong lúc chuẩn bị cho lễ hội, một buổi tối, Bích ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cô cảm nhận được bầu không khí yên tĩnh, nhưng bên trong cô, một cuộc chiến đang diễn ra. Liệu họ có thể vượt qua thử thách này không? Họ sẽ phải đối mặt với Tài như thế nào? Những câu hỏi đó cứ lởn vởn trong tâm trí cô.
Đêm hôm đó, Bích lặng lẽ quyết định sẽ theo dõi Tài để tìm hiểu thêm về âm mưu của hắn. Cô biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến không dễ dàng, nhưng với sự đồng lòng của cả cộng đồng, họ sẽ làm được.