Giang Mãn Y liếc nhìn Bồng Ngọc, Bồng Ngọc không phải đồ đệ của cô nên đương nhiên không nhìn thấy trận dịch chuyển, vậy thì chỉ có thể dùng dịch chuyển tức thời thôi.
À mà, phó bản chắc phải đến trước mặt Kim Hồi mới có thể mở được nhỉ?
Giang Mãn Y nghĩ ngợi: “Đợi chút, tôi gọi thêm vài người.”
Cô mở giao diện tổ đội phó bản, chỉ thấy tên Bồng Ngọc đang nổi bật trên đó.
Nói thật, Giang Mãn Y vẫn chưa hiểu rõ cơ chế xác định bạn bè trong tổ đội phó bản này.
Nhưng lần này cô không định mang theo Tina nữa, cô ấy mà c.h.ế.t thêm lần nữa chắc sẽ phát điên mất.
“Helix…” Giang Mãn Y nhìn danh sách bạn bè, quả quyết mời hắn ta.
Helix là một lực lượng chiến đấu mạnh mẽ.
Ừm…
Triệu Sinh cũng không thể bỏ qua.
Tuyệt vời, năm người vừa đủ.
Cùng lúc đó, Helix đang ở trên tòa tháp cao, nhìn hai đoạn tin nhắn hiện ra trong đầu mà trầm tư.
[Giang Mãn Y: Đánh phó bản không?]
Anan
[Đồng ý hoặc từ chối.]
Mặc dù Helix thắc mắc phó bản là gì nhưng đã là muốn đ.á.n.h người này thì chắc hẳn cần sự giúp đỡ của hắn.
Hắn thầm niệm đồng ý, rất nhanh trong đầu hắn lập tức xuất hiện một đồng hồ đếm ngược.
“Helix!” Tina vui vẻ bay lên: “Tôi nghe nói tối nay có phim mới ra rạp, có muốn đi xem cùng không!”
“Phim mới?” Helix nghiêng đầu.
Tina cười nói: “Là có những người tí hon diễn kịch cho mọi người xem đó, tôi kể với cậu rồi mà!”
“Hay lắm, cậu đi xem cùng tôi đi! Ngày nào cũng ở đây chán lắm.”
Helix chớp mắt: “Nhưng pháp sư nói muốn tôi đi cùng cô ấy để đ.á.n.h một thứ gọi là phó bản.”
Tina: !
“Cái gì!”
“Helix, tôi đột nhiên có chút việc. Nếu tinh linh lớn hỏi tôi có ở đây không thì cậu cứ nói là tôi…”
“Nói tôi c.h.ế.t rồi!”
Helix nhìn Tina đang hoảng loạn: “Tina, sao thế?”
Tina bĩu môi vẻ tuyệt vọng: “Helix, cậu còn không biết phó bản là cái gì sao?”
“Thật t.h.ả.m khốc, chính là cái lần trước chúng ta đ.á.n.h với huyết tinh linh đó, sẽ c.h.ế.t đi c.h.ế.t lại liên tục.”
“Cô ấy đúng là một con quỷ!”
Cô ấy mới mấy ngày không c.h.ế.t mà tinh linh lớn lại gọi cô ấy rồi.
Mà này, tinh linh lớn có chỉ tiêu cần phải làm c.h.ế.t tinh linh liên tục sao?
Helix nhíu mày: “Nếu đã như vậy thì tôi càng phải giúp cô ấy hơn.”
Tina: “…”
Đúng rồi, Helix đâu phải cô ấy, hắn chắc có thể giúp được việc nhỉ.
Sẽ không giống cô ấy, chẳng làm được gì, chỉ nằm một chỗ mà c.h.ế.t.
“Vậy thì hai người cố lên nha!” Tina cười một cái, vừa quay người định rời đi lại lập tức quay đầu lại: “Nếu tinh linh lớn gọi tôi thì cậu cứ nói tô iđang làm một việc rất quan trọng, không có chút thời gian nào.”
“Nhớ kỹ chưa?”
Helix gật đầu: “Việc quan trọng gì?”
Tina nhìn lên trời, suy nghĩ một lát, cô ấy ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ăn no lại đi chơi, hình như thật sự chẳng có việc gì quan trọng.
“Ừm… Tôi đang chuẩn bị thi công chức!”
“Cậu yên tâm, cậu nói như vậy với cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ không bắt tôi giúp nữa đâu!”
Haha! Cô ấy đúng là một thiên tài!
Con người có một nỗi ám ảnh với việc thi công chức, tinh linh lớn nhất định sẽ tha cho cô ấy!
Helix im lặng hai giây: “Tôi biết rồi, cậu đi có việc.”
“Đúng rồi, Helix. Cậu thực sự nên bổ sung kiến thức về thế giới loài người đi.” Tina có chút nghiêm túc.
“Phó bản không phải là tên một người mà là… À, tôi cũng không biết giải thích thế nào nữa, tóm lại cậu nên tranh thủ đi xem phim mới với em.”
Helix bật cười: “Được thôi, tôi sẽ đi cùng cậu nhưng đợi vài ngày nữa đã, tôi phải giúp pháp sư trước.”
Tina lúc này mới hài lòng rời đi; “Vậy cậu nhớ rồi nha!”
Lạ thật, sao lại giống cái "flag" đó thế nhỉ!
Kiểu như nam chính nói với nữ chính: À, anh đi đ.á.n.h trận về sẽ cưới em rồi sau đó hy sinh trên chiến trường, chỉ để lại một mình nữ chính đau buồn.
Tina đột nhiên lắc đầu mạnh: “Không được!”
Cô ấy không phải nữ chính, Helix cũng không phải nam chính, tinh linh lớn mới là nhân vật chính mà!
Cho nên Helix sẽ không c.h.ế.t đâu!
Sau khi gửi lời mời, Giang Mãn Y đang dẫn Bồng Ngọc và Khương Thật tìm một quán nướng để xử lý các xiên nướng.
“Đạo hữu.” Giang Mãn Y một tay cầm xiên, một tay cầm bia: “Đạo quán của các anh có bao nhiêu đạo trưởng vậy?”
Bồng Ngọc vừa ăn xiên nướng vừa nói: “Quán Thanh Bình chúng tôi tổng cộng có sáu người, sư phụ, hai vị sư tỷ của tôi và hai vị sư huynh.”
Sáu người?
Giang Mãn Y uống một ngụm rượu, nhớ năm xưa quán Thanh Bình của Kim Hồi chỉ có hai người mà quán Thanh Bình bây giờ lại có sáu người.
“Vậy lần này chỉ có một mình cậu đến sao?”
Bồng Ngọc gật đầu: “Sư phụ tôi đã lâu không xuống núi rồi, còn các sư huynh sư tỷ của tôi cũng đều có việc riêng, thật sự không thể sắp xếp được thời gian cho nên việc này là do một mình tôi đến.”
Giang Mãn Y đang định hỏi tiếp thì nghe thấy một tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía Bồng Ngọc: “Chốn chân trời xa vời vợi là tình yêu của tôi~”
!
Bồng Ngọc ngại ngùng lấy điện thoại ra: “Để đề phòng lúc bận rộn không nghe thấy nên tôi luôn đặt âm lượng chuông rất lớn.”
Hắn ta cúi đầu nhìn điện thoại: “Là điện thoại của Tứ sư tỷ tôi.”
“Sư tỷ!” Hắn ta nghe máy.
Bên kia rất nhanh truyền đến một giọng nữ: “Bên đó cậu xong việc chưa hả! Cứu mạng với!”
“Bà đây sắp bị bắt đi làm chú rể rồi!”
Những cành cây răng nanh vươn ra trong đêm tối mịt mùng trông như những con quái vật ăn thịt người.
Và trong đêm khuya vốn không nên có người này, một tiếng kèn đám cưới vừa vui vẻ lại vừa quỷ dị đột ngột vang lên, khiến một đàn chim giật mình bay tán loạn trong khu rừng hoang vắng.
Kéo theo tiếng lá cây xào xạc bị quấy động.
Cũng chính tại nơi đen tối nhất này, một chiếc kiệu cưới màu đỏ sẫm lặng lẽ xuất hiện, xung quanh chiếc kiệu cưới này vây quanh hai hàng người giấy thân hình cứng đờ.
Trên mặt người giấy được thoa hồng nhưng khuôn mặt lại trắng bệch như c.h.ế.t, có những người đang khiêng kiệu, có những người đang thổi kèn, có những người đang cầm khăn hỷ.
Chỉ là chuyện đáng lẽ là hỷ sự này, vì đều là người giấy nên lại càng trở nên quỷ dị hơn.
Bên trong kiệu cưới, Tùng Sơn Linh một tay vịn kiệu một tay cầm điện thoại: “Sư đệ, em mà không đến thì chị thật sự sẽ c.h.ế.t mất đó!”