Cô ấy nhớ lại những gì đã xảy ra hôm nay, cô ấy đã trúng vé số 800 ngàn tệ, tuy chưa đi đổi nhưng tờ vé số quả thực đang nằm trong tay cô ấy.
Sau đó vào buổi trưa, cô ấy đi mua đồ, bất ngờ trúng được một chiếc tủ lạnh.
Bây giờ chiếc tủ lạnh đã bắt đầu hoạt động.
Vào buổi chiều, cô ấy ở nhà xem livestream, vậy mà lại rút trúng bao lì xì do streamer phát, tận 1888 tệ.
Bây giờ Hàng Nhược nhìn máy tính. Phòng livestream của đại sư cô ấy đã bật thông báo, chỉ cần đại sư livestream là cô ấy có thể thấy ngay lập tức.
Cô ấy nhấn vào bảng xếp hạng các trường đại học, nhìn ngôi trường mình hằng mong ước.
Nhưng cô ấy lại vuột mất cơ hội, Hàng Nhược không khỏi có chút thất vọng.
Tuy nhiên, đúng lúc này, Hàng Nhược chợt phát hiện trên trang web, phía trên cùng của bảng xếp hạng này đột nhiên xuất hiện thêm một dòng.
“Trường học Hôm nay chúng ta nằm dài?”
Hàng Nhược đột nhiên nhắm mắt rồi mở ra, ngôi trường trên trang web vẫn tồn tại.
Cô nhấn làm mới, làm mới, làm mới!
“Trang web bị hỏng rồi sao?”
Chắc là lỗi rồi.
Hàng Nhược thử nhấn vào Trường học Hôm nay chúng ta nằm dài, chỉ thấy một tùy chọn bật ra.
[Đăng ký tham gia hay xem xét thêm.]
Hàng Nhược gãi đầu, thầm nghĩ dù sao cũng là lỗi, vậy thì cứ nhấn vào chơi thử xem sao.
Dù sao thì có trường đại học nào lại đặt tên là Trường học Hôm nay chúng ta nằm dài đâu chứ!
[Đăng ký thành công, vui lòng kiên nhẫn chờ đợi phản hồi.]
Hàng Nhược im lặng một lúc rồi gửi phản hồi về lỗi của trang web này.
Mà cô ấy không biết rằng lúc này không chỉ bảng xếp hạng các trường đại học mới xuất hiện thêm một ngôi trường như vậy mà tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông cũng vậy.
Không chỉ thế mà ngay cả ở nước ngoài cũng thế.
Raphael là một học sinh mười lăm tuổi, từ nhỏ cậu đã luôn tin rằng trên thế giới này chắc chắn có phép thuật.
Tuy nhiên, dù cậu có yêu thích phép thuật đến mấy thì cậu vẫn phải chọn một ngôi trường dưới áp lực của cha mẹ.
Dù sao thì cậu cũng nên đi học cấp ba rồi.
Raphael thở dài nhìn bảng xếp hạng các trường cấp ba, với thành tích học tập của cậu thì muốn vào những trường tốt là hoàn toàn không có hy vọng.
Trừ khi bố cậu chịu quyên góp cho trường hai tòa nhà học.
Tuy nhiên, rõ ràng là bố mẹ cậu không muốn chi tiền vào việc xây dựng trường học.
Raphael và em gái cùng nhìn vào máy tính, em gái cậu mới sáu tuổi, tên là Lena.
“Anh ơi, anh nhìn cái gì kia?” Lena chớp đôi mắt xanh xinh đẹp, chỉ vào máy tính.
Raphael liếc nhìn: “Còn có thể là gì nữa, trường học chứ, haizzz, anh thực sự không thích đi học.”
“Tại sao không thể cho anh đi học phép thuật.”
Cậu nói một cách thiếu kiên nhẫn rồi thấy trên một loạt các tên trường tiếng Anh vừa rồi đột nhiên xuất hiện một dãy ký tự kỳ lạ.
“Đây là cái gì vậy?”
Raphael và Lena nhìn nhau chằm chằm, cậu di chuyển chuột, nhấn vào chuỗi ký tự này và một tùy chọn xuất hiện.
Raphael không hiểu tiếng Trung nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cậu nhìn các biểu tượng.
Trên tùy chọn có một dấu tích và một dấu X, Raphael nhấn vào dấu tích rồi một dòng chữ khác lại xuất hiện.
Raphael hoàn toàn không hiểu.
“Có lẽ là… Phép thuật?”
Nội tâm Raphael chấn động, ngay sau đó thì chụp ảnh gửi vào nhóm bạn thân: “Có ai từng thấy loại ký tự này chưa? Nó viết cái gì vậy?”
Rất nhanh một cô gái tên Andy đã trả lời cậu: “Ôi! Chúa ơi!”
“Xem ra cậu không học tiếng Trung t.ử tế rồi. Đây là chữ Trung Quốc, trên đó viết là trường học Hôm nay chúng ta nằm dài.”
“Lạ thật, tại sao một ngôi trường của Trung Quốc lại xuất hiện ở chỗ chúng ta nhỉ.”
Raphael lẩm bẩm trong miệng: “Hôm nay chúng ta nằm dài?”
“Trung Quốc thật kỳ diệu! Vậy mà lại có trường học có thể xuất hiện ở chỗ chúng ta, còn đứng đầu nữa chứ!”
Chắc là hacker rồi, Raphael cảm thấy có vẻ có trò vui để xem rồi đây.
“Anh ơi, vậy anh vừa đăng ký rồi đúng không?” Lena nghiêng đầu hỏi.
Raphael: “Anh đăng ký lúc nào?”
Khoan đã!
Cậu vừa nhấn vào tùy chọn dấu tích mà đây lại là trường học.
Vậy là cậu đã đăng ký rồi sao?
“Trời ơi! Anh mới không muốn vượt biển sang Trung Quốc học… Ơ? Nếu đi Trung Quốc học thì bố mẹ sẽ không quản được anh nữa, vậy chẳng phải anh có thể đi tìm kiếm phép thuật rồi sao!”
Raphael buông tay đang vò tóc ra, trên mặt dần nở một nụ cười thật tươi.
Cậu chắp hai tay lại: “Làm ơn, nhất định phải để con được chọn!”
Lena c.ắ.n ngón tay nhìn cậu: “Anh ơi, em cũng muốn đi.”
Raphael đang định từ chối thì nghe Lena nói: “Anh ơi, anh cũng không muốn chuyện anh lén lút đăng ký trường học ở Trung Quốc bị bố mẹ phát hiện đúng không?”
“Chỉ cần anh đăng ký cho em nữa thì em sẽ không nói với họ.”
Raphael: “Nhưng đây là trường cấp ba!”
Lena cười khúc khích: “Vậy thì đăng nhập vào tài khoản của em xem sao, biết đâu cũng có trường tiểu học của Trung Quốc thì sao?”
Raphael xoa trán: “Thôi được rồi nhưng phải nói trước, nếu không có thì em cũng không được nói với bố mẹ đâu đấy.”
Hiện tại cậu chỉ mong rằng thực sự có một ngôi trường Trung Quốc như vậy, chứ không phải là trò đùa của hacker.
Có thể thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ, còn có thể đi khắp nơi tìm kiếm phép thuật thì thật là tuyệt vời.
Đến lúc đó, bố mẹ cậu sẽ không thể quản được cậu, huống hồ là cái gọi là trường học.
Ha ha!
Raphael đăng nhập vào tài khoản của Lena, rất nhanh cậu đã thấy ngôi trường quen thuộc đó. Cậu không thể tin được cầm điện thoại so sánh với bức ảnh mình vừa chụp.
Rất lâu sau, cậu r*n r* một tiếng: “Thật sự là trò đùa của hacker!”
“Hacker đáng ghét!”
Anan
Trên thế giới này làm gì có chuyện một trường tiểu học và một trường cấp ba lại là cùng một ngôi trường!
Hơn nữa lại là trường nước ngoài, làm sao có thể đứng thứ nhất được.
“Em còn muốn đăng ký không?” Raphael nhìn Lena.
Lena c.ắ.n ngón tay: “Muốn!”
"“Thôi được rồi, nhưng mà… Haizzz, thôi vậy.” Raphael lộ ra vẻ mặt không còn gì luyến tiếc.
Dù sao cũng là hacker rảnh rỗi quá hóa rồ, vậy thì cậu đăng ký coi như chơi cho vui thôi.
Chỉ là nhấn một ngón tay thôi mà, có mệt gì đâu.
Lúc này cậu còn không biết rằng ngôi trường mà cậu tưởng là do hacker tạo ra này đã gây ra một làn sóng lớn trên mạng.