“Hay là người cứ đ.á.n.h con một trận cho hả giận rồi cũng nói cho chúng con biết tôn thể của người ở đâu. Người giận không sao nhưng đừng làm lỡ mất thời gian tìm lại tôn thể của người.”
Hoắc Tinh Vũ lau một vệt nước mắt, dùng đôi mắt to chân thành nhìn cô bé đang nhíu mày.
Đúng vậy!
Từ tối qua, cậu đã bắt đầu suy nghĩ đại sư nói tổ tiên đá hiện đang nhập vào người Noãn Noãn.
Vậy nếu để mọi người đều quỳ xuống xin lỗi, e rằng cơ thể già yếu của ông bà ngoại sẽ không chịu nổi sự giày vò này.
Hơn nữa, cậu là vãn bối, mặt mũi không quan trọng.
Hoắc Tiểu Sương nghe cậu nói vậy thì cũng vội vàng quỳ xuống, những người khác cũng vội vã muốn quỳ.
Cũng đúng lúc mấy vị trưởng bối già yếu định quỳ xuống, Noãn Noãn mở miệng: “Thôi, các người đừng quỳ nữa.”
Cô bé nhìn đám vãn bối này. Ban đầu cô bé rất tức giận, đám người này ngay cả mộ tổ nhà mình cũng không trông giữ được, còn để bản thể của cô bé nằm trong cống rãnh hôi thối.
Tức đến mức cô bé lúc đó đã định cho họ một bài học.
Nhưng cũng chỉ là bài học, cô bé không có ý định làm gì họ, dù sao đi nữa thì đó cũng là con cháu của tín đồ của cô bé.
Tinh linh đá điều khiển cơ thể Noãn Noãn ngồi trên ghế, nhìn xuống đám người vẫn đang quỳ trên đất: “Sao? Bây giờ ta nói không có tác dụng sao?”
“Bảo các ngươi đứng dậy thì đứng dậy cho ta!”
Mọi người nghe những lời già dặn của cô bé thì lại vội vàng đứng dậy, Hoắc Tiểu Sương vội lấy ra những lễ vật đã chuẩn bị, đây là những món đồ cổ họ đã mua với giá cao.
“Tổ tông, đây là chút lòng thành của chúng con, mong người nhận cho.”
Tinh linh đá không thèm nhìn những thứ đó, cô bé đặt tay lên bàn gõ gõ: “Mộ tổ đã sửa sang lại chưa?”
Hoắc Tiểu Sương vội gật đầu: “Bẩm tổ tông, chúng con đã sửa sang lại rồi. Chúng con cũng đã bắt đầu điều tra kẻ trộm nộ, chỉ là có lẽ cần thêm chút thời gian.”
“Là những hậu bối bất cẩn như chúng con không chăm sóc tốt mộ bà nội cố và… Tôn thể của người.”
“Người phạt chúng con thế nào cũng được nhưng người có thể nói cho chúng con biết tôn thể của người hiện đang ở đâu để chúng con cũng tiện đi tìm về, không thể để tôn thể của người cứ mãi lưu lạc bên ngoài được.”
Tinh linh đá nhìn họ một dáng vẻ thành thật nhận lỗi như vậy, sự tức giận trong lòng đã vơi đi phần lớn: “Không cần các người bận tâm, ta đã lấy bản thể của ta về rồi.”"
“Chuyện này là để cho các người một bài học nhỏ, con người chớ nên quên gốc.”
Mọi người liên tục gật đầu: “Tổ tông dạy bảo chí phải!”
“Ngươi…” Tinh linh đá liếc nhìn Hoắc Tinh Vũ: “đúng là lanh lợi.”
Hoắc Tinh Vũ thấy cô bé nhìn mình, vội nở một nụ cười: “Đa tạ tổ tông khen ngợi.”
Tinh linh đá cười một tiếng: “Ta sẽ giao bản thể của ta cho ngươi bảo quản, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện mất mát nữa.”
“Nếu lại mất…”
Lời cô bé chưa nói hết nhưng mọi người đều biết hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng.
“Sau này ta muốn ngày ngày hưởng hương hỏa cúng bái, khi cúng bái phải rửa tay đốt hương, ngoài ra những kẻ xấu xí thì đừng vào cúng ta nữa.”
Tinh linh đá suy nghĩ một lát rồi lấy bản thể của mình ra: “Ngươi có làm được không?”
Anan
Mọi người nhìn viên đá lơ lửng trước mặt Hoắc Tinh Vũ thì đều nín thở.
Dù ban đầu trong lòng họ còn nghi ngờ nhưng bây giờ nhìn thấy viên đá lơ lửng trên không thì cũng hoàn toàn tin tưởng.
Hoắc Tinh Vũ vội vàng gật đầu: “Con làm được, con nhất định không phụ sự tin tưởng của tổ tông!”
Cậu nói xong thì dang hai tay ra. Hoắc Tiểu Sương vội vàng đặt một tấm vải lụa sạch vào tay cậu, viên đá mới rơi vào tay cậu.
“Tốt.” Tinh linh đá cuối cùng nhìn họ một cái: “Các người yên tâm, Noãn Noãn không sao, ta chỉ mượn thân thể của cô bé một chút thôi, không có gì đáng ngại cho cô bé.”
“Chớ quên những gì các người đã hứa với ta.”
Sau khi nói xong, mọi người chỉ thấy Noãn Noãn mềm nhũn người. Hoắc Tiểu Tuyết vội chạy đến đỡ lấy cơ thể con gái mình.
Hoắc Tinh Vũ cúi đầu thở hổn hển nhìn viên đá trong tay, viên đá này trông bình thường nhưng nhìn kỹ lại càng thấy đẹp.
Những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm, ông ngoại của cậu dứt khoát nói: “Nếu đã là cúng bái thì mau đi chuẩn bị bàn thờ và phòng hương hỏa.”
Mọi người bận rộn cả lên, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Hóa ra trong nhà họ thật sự có thần linh phù hộ, kinh ngạc là họ suýt chút nữa đã đắc tội với vị tổ tiên đá này, vui mừng là tổ tiên đá vẫn bằng lòng chấp nhận sự cúng bái của họ.
Chỉ là sau này sinh con thì phải cố gắng sinh ra những đứa trẻ xinh đẹp một chút.
Vị tổ tiên đá này dường như đặc biệt yêu cái đẹp, ngay cả khi nhập vào người cũng chọn nhập vào Noãn Noãn xinh đẹp như búp bê.
“Đúng rồi, nhất định phải bắt được tên trộm đó!” Ông cụ chống gậy thở hổn hển nói.
Dù không có tổ tiên đá nổi giận, họ cũng phải bắt được tên trộm vặt dám đào mộ tổ nhà mình.
“Hay là dời mộ đi, không ở ngay trước mắt thì thật sự không yên tâm,” Tiêu Hòa Chí cũng lên tiếng nói.
Ông cụ lắc đầu: “Mộ tổ không thể tùy tiện dời đi được, theo ta thấy chúng ta vẫn nên về quê ở.”
“Nhưng chuyện làm ăn thì sao?” Hoắc Tiểu Sương nhíu mày.
Hầu hết việc làm ăn của họ đều ở thành phố, không thể bỏ dở công việc được.
“Chúng ta về, các con ở lại, sau này nếu các con về hưu thì cũng về quê giữ gìn.” Ông cụ dứt khoát nói.
Mọi người chỉ có thể gật đầu.
Và lúc này, Hoắc Tiểu Tuyết nhìn căn phòng ngủ của mình bừa bộn ngổn ngang, thầm mừng thầm may mắn là tổ tông không đập phá phòng của Noãn Noãn nếu không Noãn Noãn tỉnh dậy chắc sẽ làm ầm ĩ cả lên.
“Đúng rồi, chúng ta nhất định phải đến tận nhà tạ ơn vị đại sư kia!” Ông cụ nói rồi lại cảm thấy hơi mệt, người bên cạnh vội vàng đỡ ông ngồi xuống nghỉ ngơi.
Hoắc Tiểu Sương gật đầu: “Vậy con đi dò hỏi ý tứ của đại sư.”
Lần này thực sự là nhờ có đại sư, vốn dĩ bà cũng chỉ tùy tiện xem xét thôi, lại không ngờ lại kéo theo một chuyện lớn như vậy.