Quý Giản nhìn Giang Mãn Y bói quẻ mà trong lòng cũng rất lo lắng, dù sao người được bói là anh ấy mà.
Hơn nữa anh ấy còn không giành được suất bói, vậy mà đại sư lại bói cho anh ấy!
Anh ấy nhìn đại sư cầm ống quẻ lắc lắc, sau đó dừng lại nhìn anh ấy mà nói: “Tên thật của anh là Sài Ứng Tinh, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng mà lớn lên.”
Quý Giản nghe cô nói đúng tên thật của mình thì há hốc mồm.
Đại sư nói thật chuẩn!
Ngay cả tên thật của anh ấy cũng tính ra được. Phải biết rằng anh ấy lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, vậy mà chưa từng có ai bóc ra được chuyện anh ấy là người nhà họ Sài.
“Anh có một người chị gái lớn hơn năm tuổi, bố mẹ anh từ nhỏ đã rất cưng chiều anh nhưng thành tích học tập của anh không tốt, dường như cũng không có thiên phú trong việc kinh doanh.”
“Năm mười tám tuổi, anh không chọn đi du học mà chọn bước chân vào giới giải trí, còn chị gái anh thì được gia đình bồi dưỡng làm người kế thừa.”
“Ban đầu, gia đình anh đều không đồng ý anh theo giới giải trí nhưng anh kiên quyết muốn đi, bố mẹ anh nói cứ để anh tự mình xông pha, khi nào anh đ.â.m đầu vào ngõ cụt thì tự khắc sẽ quay về.”
Anan
“Và rồi anh bắt đầu sự nghiệp diễn viên quần chúng của mình, cũng chính vào lúc đó, anh quen Vũ Tinh, người cũng là diễn viên quần chúng. Anh cảm thấy tên anh ta có chữ 'Tinh', anh cũng có, hai người rất có duyên.”
“Thời điểm đó hai người có quan hệ rất tốt, ban đầu khi còn là diễn viên quần chúng thì cùng nhau giúp đỡ, cũng không có mâu thuẫn gì.”
“Nhưng kể từ khi Vũ Tinh biết anh là thiếu gia nhà giàu, anh ta bắt đầu thay đổi. Ban đầu anh ta vẫn rất tốt với anh nhưng thấy anh không quay về giới hào môn, lại không có ý định dựa dẫm vào gia đình thì ngày càng lạnh nhạt với anh hơn.”
“Có lẽ anh không biết vai diễn đầu tiên mà anh ta đóng, thực ra đáng lẽ là của anh đúng không?”
Giang Mãn Y nhìn Quý Giản: “Vai diễn đó là thị vệ bên cạnh nam chính, dù phân cảnh không nhiều nhưng theo nam chính cũng có thể lộ mặt.”
“Lúc đó đạo diễn vốn dĩ nhắm đến anh nhưng khi họ tìm tổ trưởng quần chúng để liên hệ với anh thì tổ trưởng lại đưa Vũ Tinh đến và nói rằng anh bị bệnh và rồi vai diễn này đã thuộc về Vũ Tinh.”
“Nói tóm lại, vai diễn đầu tiên của anh đã bị anh ta hớt tay trên.”
Quý Giản hồi tưởng lại một chút: “Nhưng lúc đó tôi thực sự bị bệnh mà.”
Giang Mãn Y cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp: “Đó là vì nửa đêm, anh ta lật hết chăn của anh ra, anh có thể không bệnh sao?”
“Lúc đó hai người sống chung trong một căn nhà thuê, anh ta muốn giở trò cũng rất đơn giản.”
“Sau đó, anh ta nhờ vai diễn này mà có chút kinh nghiệm, có công ty giải trí đưa ra lời mời hợp tác.”
“Sau khi anh ta đi, anh một mình tiếp tục làm diễn viên quần chúng ở đó. Thực ra anh trông cũng không tệ, anh có biết tại sao lại không có ai tìm anh đóng vai có lời thoại không?”
Quý Giản mờ mịt lắc đầu.
Giang Mãn Y cười một tiếng: “Bởi vì Vũ Tinh đã sớm cấu kết với tổ trưởng quần chúng kia rồi. Anh ta nói với tổ trưởng là anh luôn bắt nạt anh ta nên tổ trưởng đã hớt tay trên tất cả các vai diễn của anh.”
“Đem cho người khác hết rồi.”
“Cái gì?” Quý Giản kinh ngạc tột độ: “Vũ Tinh nói với tổ trưởng là tôi luôn bắt nạt anh ta sao?”
Giang Mãn Y gật đầu: “Cho nên anh mới mãi không có vai diễn tốt, tổ trưởng đó cứ chèn ép không cho anh cơ hội mà.”
“Sau đó anh ở đó suốt ba năm liên tục, tôi rất khâm phục sự kiên trì của anh.”
“Ba năm sau, anh cuối cùng cũng nhận được vai diễn có lời thoại đầu tiên trong đời, chính là vai nam phụ đó.”
“Nhưng điều anh không biết là đây là do chị gái anh thấy anh lăn lộn trong giới giải trí đáng thương quá, bèn ám chỉ cho những người dưới quyền để họ sắp xếp cho anh.”
“Sau khi nhận được vai diễn này, anh vui vẻ kể cho Vũ Tinh nghe nhưng anh không thể ngờ được, anh ta thấy anh nhận được vai diễn thì tức giận vô cùng. Anh ta đi tìm kim chủ của mình định cướp vai diễn của anh.”
“Nhưng vai diễn này của anh phía sau cũng có người có vốn đầu tư, anh ta không thể cướp được nên đành phải nghĩ cách khác.”
“Anh ngày ngày chăm chỉ quay phim, mãi mới quay xong, anh gọi điện báo cho Vũ Tinh. Vũ Tinh ở đầu dây bên kia cầm những tin tức về nam chính bắt cá nhiều tay rồi cười chúc mừng anh.”
“Sau đó quay lưng đi phát tán tin tức này ra ngoài.”
“Và rồi bộ phim mà anh vất vả lắm mới quay xong cũng không còn nữa.” Giang Mãn Y nhún vai.
“Sau đó anh ta còn muốn tiếp tục báo thù anh nên đã giới thiệu anh nuôi quỷ nhỏ. Mà nói đến, con quỷ nhỏ mà anh ta nuôi ở nhà thì không có vấn đề gì lớn nhưng con quỷ nhỏ mà anh ta đưa cho anh thì lại có vấn đề rất lớn rồi.”
“Vấn đề gì ạ?” Tiểu Trịnh vội vàng hỏi.
“Vũ Tinh ban đầu định để vị đại sư kia đưa cho anh một con quỷ nhỏ hung ác tột cùng để anh tự mình bị phản phệ đến c.h.ế.t nhưng vị đại sư đó thấy anh có công đức hộ thân, không dám làm như vậy, sợ bản thân bị phản phệ nên đã đưa cho anh một con giả.”
“Tức là con quỷ nhỏ mà anh nuôi một năm trời căn bản chẳng có tác dụng gì, chỉ là một lá bùa có thể khiến anh gặp chút xui xẻo nhỏ mà thôi.”
“Còn về công đức thì chắc là do tổ tiên anh tích lũy lại, cộng thêm bình thường anh cũng làm nhiều việc thiện.”
Quý Giản không thể tin được: “Nếu không phải có quỷ nhỏ, vậy tại sao tôi lại nổi tiếng được?”
Giang Mãn Y cười một tiếng: “Đương nhiên là chị gái anh đã giúp đỡ anh ở phía sau rồi.”
“Chị gái anh thấy anh thê t.h.ả.m như vậy, lại nghĩ cách sắp xếp cho anh bộ phim này, đảm bảo các diễn viên tham gia không có vấn đề đạo đức. Anh quay bao lâu thì cô ấy đã lo lắng bấy lâu.”
“Cho nên anh nổi tiếng là do chị gái, không liên quan gì đến quỷ nhỏ cả.”
“Vũ Tinh biết chuyện xong tức đến nghiến răng nghiến lợi. Anh ta muốn tìm vị đại sư kia nhưng không ngờ vị đại sư đó đã mất tích rồi, anh ta muốn dùng con tiểu quỷ của mình để g.i.ế.c anh.”