Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 131

[Nghe có vẻ như dính phải thứ không sạch sẽ rồi, đáng sợ quá.]

 

[Cô bé bốn tuổi bắt gọi là tổ tông? Chắc là chưa uống sạch canh Mạnh Bà?]

 

[Có phải trùng sinh không.]

 

[Xuyên không cũng có thể.]

 

[Đoạt xác cũng không chừng!]

 

[Kỳ lạ, những người vừa c.h.ử.i nhau với tôi đâu hết rồi?]

 

[Vừa đến bệnh viện thì bình thường hoặc là giả vờ hoặc là bệnh viện có gì đó trấn áp được cô bé, lẽ nào là bác sĩ?]

 

Giang Mãn Y cũng có chút nghi hoặc: “Vậy để tôi bói thử xem sao.”

 

Cô lấy ống quẻ ra rồi bắt đầu lắc.

 

Buổi livestream thấy cô bắt đầu xem quẻ thì mỗi người nói chuyện của mình.

 

[Nói chứ, vừa nãy có phải sư phụ đã tính toán tên khốn nạn kia rồi không. Tên khốn nạn đó không tặng quà đã chuồn mất, sư phụ lỗ mất một nghìn tệ rồi.]

 

[Cái gì! Tôi còn tưởng hôm nay sư phụ có thể bớt ra một suất chứ.]

 

[Mẹ kiếp, tức c.h.ế.t đi được, thật muốn tóm cổ tên khốn nạn đó ra đ.á.n.h một trận.]

 

[Trước đây tôi không tin mấy thứ này đâu, là do con gái tôi giới thiệu tôi xem đó, xem xong tôi sốc luôn. Đại sư chuẩn quá chừng, chỉ là không biết năm nào tháng nào tôi mới rút trúng đây.]

 

[Có thể mỗi ngày bốc thăm thêm mấy người xem nữa không?]

 

[Hahahahaha tôi đây, người trúng t.h.u.ố.c giải hôm qua đây, bên tôi đã tra được thông tin vận chuyển rồi, mong chờ quá đi!]

 

[Khốn khiếp, người bên trên còn trẻ lắm. Tôi khuyên cậu một câu là thứ này cậu còn chưa dùng đến đâu, chi bằng bán lại cho tôi.]

 

[Tôi đã bắt đầu thấy kích động rồi, không biết cô gái nhỏ này rốt cuộc là có chuyện gì.]

 

Hoắc Tiểu Sương ở bên kia cũng cầm điện thoại rất căng thẳng, bà cũng vô tình lạc vào phòng livestream này.

 

Anan

Vì con trai bà thích xem livestream, bà muốn có thêm chủ đề chung với con nên đã tải phần mềm livestream này, kết quả vừa vào đã nhấp nhầm vào quà tặng toàn màn hình của người khác mà bấm vào.

 

Sau khi vào phòng livestream, bà thấy streamer bói toán cho người khác, không ai nói là không chuẩn cả.

 

Ban đầu, bà không tin một cô gái trẻ như vậy có thể là đại sư gì nhưng sau đó bà dần dần d.a.o động.

 

Huống hồ khán giả trong phòng livestream đều gọi cô là đại sư, chẳng lẽ tất cả mọi người đều là chim mồi chỉ để lừa mỗi mình bà thôi sao.

 

Hôm nay, bà bốc thăm cũng là nhất thời hứng thú, kết quả không ngờ mình lại trúng thật, sau khi trúng thưởng bà thấy hộp thư riêng của mình nhận được rất nhiều tin nhắn.

 

Toàn là những tin nhắn riêng tư muốn mua suất của bà.

 

Hoắc Tiểu Sương thấy vậy, mọi người đều sẵn lòng bỏ tiền ra mua, vậy thì suất này càng quý giá hơn.

 

Hơn nữa, bà cũng nhớ đến chuyện của đứa cháu gái Noãn Noãn nhà mình. Chuyện đó đã ồn ào gần một tuần rồi, lần trước bà đi thăm Noãn Noãn suýt nữa bị ánh mắt của đứa bé đó dọa sợ.

 

Em gái bà dạo này cũng bị giày vò đến kiệt sức, thậm chí cũng đã nghĩ đến việc tìm đại sư.

 

Chỉ là đại sư đáng tin cậy đâu dễ tìm như vậy, em gái bà lại còn phải giấu không cho Noãn Noãn biết, nếu không Noãn Noãn lại nói ra những lời kỳ lạ.

 

Thật đáng sợ.

 

“Tôi xem xong rồi.” Đại sư trong phòng livestream đột nhiên lên tiếng, Hoắc Tiểu Sương vội vàng dựng tai lắng nghe.

 

“Tình trạng của Noãn Noãn có hơi phức tạp.” Giang Mãn Y hồi tưởng lại những hình ảnh mình vừa thấy rồi nói: “Con bé có phải luôn nổi cáu, đập phá đồ đạc, còn gọi thẳng tên của mọi người không?”

 

Hoắc Tiểu Sương vội gật đầu: “Đúng vậy, lần trước tôi đến, con bé cứ đập phá đồ đạc, còn gọi tên em gái tôi, cả tên của những người lớn tuổi trong nhà nữa.” 

“Mẹ, mẹ đang nói chuyện với ai vậy?” Hoắc Tinh Vũ từ bên ngoài vào nghe thấy tiếng đập phá gì đó.

 

Cậu đặt chìa khóa lên bàn, tiến lại gần nhìn một cái.

 

Hoắc Tiểu Sương vội “suỵt” một tiếng: “Đừng nói chuyện, mẹ đang nói chuyện của Noãn Noãn với đại sư.”

 

“Đại sư?”

 

Hoắc Tinh Vũ cau mày nhìn cô gái trẻ trên màn hình điện thoại.

 

Hỏng rồi, mẹ cậu không phải bị lừa rồi chứ!

 

Chẳng lẽ người ta cứ đến tuổi trung niên là dễ rơi vào bẫy lừa đảo sao? Trong đầu Hoắc Tinh Vũ lập tức hiện ra những tin tức về ông bà già bị lừa mấy chục vạn, mấy triệu.

 

Vậy cậu phải làm sao đây, nếu trực tiếp vạch trần là kẻ lừa đảo thì mẹ cậu sẽ… Phát sinh tâm lý chống đối, điên cuồng tiêu tiền cho kẻ lừa đảo, sau đó đuổi cậu ra khỏi nhà.

 

Không được không được, cậu phải uyển chuyển một chút.

 

Móa ơi!

 

Trẻ tuổi, con gái, đại sư, livestream, mấy yếu tố này cộng lại sao cứ giống mấy tiểu thuyết huyền học nữ cường mà cậu mới đọc gần đây thế.

 

Hoắc Tinh Vũ sờ cằm, nếu nói như vậy, lại thêm cái kiểu không tin đại sư như cậu thì chẳng phải là tiết tấu bị vả mặt trong vòng một nốt nhạc sao.

 

Nhìn kỹ lại, trong phòng livestream riêng khách quý đã có mấy vạn người, chẳng lẽ tất cả mọi người trong phòng livestream đều bị lừa ư?

 

“Sì!” Hoắc Tinh Vũ hít một hơi khí lạnh.

 

Để không trở thành trò cười, cậu vẫn nên quan sát trước đã.

 

"Con bé không phải bị quỷ nhập, cũng không phải trọng sinh hay xuyên không gì cả.” Giang Mãn Y nói: “Tôi nhìn thấy tinh quái đang thao túng cơ thể Noãn Noãn, thực sự là có chút quan hệ sâu xa với tổ tiên của mọi người.”"

 

“Tinh quái?” Hoắc Tiểu Sương giật mình.

 

[Đậu xanh, yêu tinh!]

 

[Không phải nói sau khi lập quốc không được thành tinh sao?]

 

[Người bên trên chưa nghe thấy yêu tinh đó có quan hệ sâu xa với tổ tiên của họ sao. Đó chắc chắn là một lão yêu tinh!]

 

[Trời ơi, sao lại bị yêu tinh nhập, đại sư bình thường không đối phó được đâu nhỉ.]

 

[Vậy ra cô ấy thật sự là tổ tông sao?]

 

Giang Mãn Y nghiêm túc gật đầu: “Là tinh quái, một con tinh linh đá.”

 

"Tôi sẽ kể sơ lược cho cô nghe quan hệ sâu xa giữa tinh linh đá này và tổ tiên của cô."

 

“Thuở xưa, bà cố của cô đi trên đường bị một viên đá vấp ngã, bà ấy tức giận muốn nhặt viên đá lên vứt đi nhưng đột nhiên lại cảm thấy viên đá đó trông rất đẹp.”

 

“Thế là bà ấy mang về nhà, viên đá thực ra rất bình thường nhưng trong mắt bà cố của cô thì lại thấy đẹp.”

 

“Bà ấy rất cẩn thận rửa sạch viên đá rồi cất giữ nó cẩn thận, mỗi ngày lau chùi và khen ngợi nó.”

 

“Viên đá trong sự yêu thích của bà ấy dần dần sinh ra linh trí, cũng từ từ bắt đầu báo đáp tín đồ yêu thích nó nên đây cũng là lý do gia đình cô luôn thuận buồm xuôi gió.”

 

“Mọi người cơ bản không gặp phải kiếp nạn lớn nào đúng không?”

 

Hoắc Tiểu Sương nghe đến đây, suy nghĩ kỹ càng: “Đúng vậy, gia đình chúng tôi làm ăn kinh doanh tuy không phải đại phú đại quý nhưng cũng thực sự không gặp phải trở ngại lớn nào.”

 

“Người nhà có bệnh cũng chỉ là đau ốm vặt vãnh, không có bệnh di truyền hay bệnh hiểm nghèo đột ngột gì cả.”