Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 126

Còn tình yêu, Lục Vọng Phú đã không còn tin tưởng nữa rồi.

 

Ông cũng không biết tình thân m.á.u mủ ruột rà này rốt cuộc có đáng tin cậy hay không nhưng ông vẫn muốn thử một lần.

 

Biết đâu đấy.

 

"Anh, anh có ngại chúng ta làm xét nghiệm ADN không?" Lục Vọng Phú mở lời.

 

Tuy Đàm Gia Bình chưa từng làm nhưng cũng nghe nói qua, ông ấy gật đầu: "Như vậy cũng tốt."

 

"Những năm qua em sống thế nào rồi?"

 

Lục Vọng Phú ngẩng đầu hồi tưởng: "Cũng tàm tạm thôi, việc làm ăn cũng ổn, không lo ăn lo mặc, chỉ là sống đến tuổi này rồi, hình như chẳng để lại được gì cả."

 

"Còn anh thì sao, em nghe chị dâu nói anh chị có đủ cả nếp lẫn tẻ."

 

Đàm Gia Bình nghe đến con trai con gái thì không kìm được mà cười: "Bọn chúng ấy à, con trai anh mấy hôm nữa là có kết quả rồi, chắc là có thể thi đỗ một trường đại học tốt."

 

"Con gái thì đang học cấp hai, đang nghỉ hè, chạy ra ngoài chơi rồi."

 

“Thật ra ban đầu chỉ định sinh một đứa thôi.” Đàm Gia Bình cười nói: “Nhưng bọn anb cứ muốn có một đứa con gái nên lại sinh thêm một đứa nữa. Khi nào rảnh anh sẽ dẫn chúng đến gặp em.”

 

“À phải rồi, em đến đây có thể ở mấy ngày? Nếu không có chỗ ở thì anh sẽ sắp xếp cho em.”

 

Lục Vọng Phú cũng không kìm được cười khẽ: “Không cần đâu, bên này em còn có người mà.”

 

Trợ lý và tài xế đã được ông sắp xếp đi ăn ở nơi khác, đợi ông xong việc sẽ đến đón.

 

Liên Tố nấu ăn rất nhanh, Lục Vọng Phú ăn những món ăn thấm đượm hương vị tình thân, trong lòng vô vàn cảm xúc.

 

Đợi ăn xong bữa cơm, cả gia đình đóng cửa tiệm ăn rồi đi đến bệnh viện.

 

Đối với cả hai bên, việc xét nghiệm ADN đương nhiên sẽ an toàn hơn, không ai muốn có người lợi dụng danh nghĩa tình thân để lừa gạt đối phương.

 

Xét nghiệm ADN khẩn cấp nhanh nhất là ba tiếng, Lục Vọng Phú cũng bắt đầu suy nghĩ về khả năng đón Đàm Gia Bình đến tỉnh Khánh Đan.

 

Lúc này ông không hề biết rằng một bức ảnh hai anh em họ nhận ra nhau ở quán ăn sáng đã được đăng lên mạng.

 

[Sốc! Ăn trưa mà lại thấy cảnh anh em thất lạc nhiều năm nhận nhau, cánh mày râu cũng phải rưng rưng nước mắt! Nguyện người thân mãi không xa rời!]

 

“Tôi đã nói chuyện về truyện tranh xong rồi.” Giang Mãn Y từ Âm giới lên ngồi xuống ghế sofa.

 

Lúc này bên ngoài trời đã bắt đầu tối mịt, cô và ba con quỷ vừa ăn vừa uống, đúng là tốn không ít thời gian.

Anan

 

“Chắc tối nay sẽ có quỷ đến giao việc với anh. Nếu thuận lợi thì con quỷ đó có lẽ sẽ là biên tập viên của anh.”

 

Từ Xích nghe thấy từ “quỷ” có chút hoảng hốt: “Cái này…”

 

“Sẽ không đáng sợ lắm chứ?”

 

Giang Mãn Y: “Không đâu, Âm giới bây giờ không còn như trước nữa rồi. Yên tâm, cũng giống như con người thôi.”

 

“Vậy chuyện này đã xong, tôi cũng nên đi rồi.”

 

Giang Mãn Y đứng dậy, suy nghĩ xem mình có quên chuyện gì không.

 

Hình như không có, hơn nữa nếu cô không nhanh chóng quay về tìm Tina thì Tina lại càu nhàu cô nữa.

 

“Đại sư, đây là thù lao nhờ ngài đến xem quỷ.” Hạ Tang Hòa lấy ra một phong bì đỏ, phong bì phồng lên.

 

“Bên trong có sáu nghìn sáu để lấy may, còn lại không biết có thể thêm phương thức liên lạc để tôi chuyển khoản cho ngài được không.”

 

Hạ Tang Hòa chớp chớp mắt, tuy chuyến này không bắt được quỷ nhưng cô ấy đâu phải kẻ ngốc. Một đại sư có năng lực thực sự như vậy, đương nhiên phải giao hảo thật tốt rồi.

 

Biết đâu sau này cô ấy gặp phải chuyện linh dị gì đó, đây có thể là đại sư cứu mạng cô ấy đó!

 

Huống hồ, cô ấy vừa nghe Giang Tuyết nói đại sư sẽ bán một số loại t.h.u.ố.c tự chế trong phòng livestream.

 


Nào là t.h.u.ố.c may mắn, t.h.u.ố.c mọc tóc!

 

Đại sư có thể làm ra những thứ này, chẳng phải phải nhanh chóng kết bạn sao, đến lúc đó cô ấy cũng có thể đặt hàng trước mà.

 

Giang Mãn Y liếc nhìn Khương Thật, Khương Thật lập tức nhận lấy phong bì đỏ, cô móc điện thoại ra: “Được, cô quét mã của tôi đi.”

 

Hạ Tang Hòa gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc, mở điện thoại ra quét thì thấy ảnh đại diện và biệt danh trên mạng của đại sư.

 

Ảnh đại diện hai chiều kawai…

 

Biệt danh trên mạng là Y Y Miêu.

 

Hạ Tang Hòa: !

 

Thật… Thật là một đại sư độc đáo!

 

“Đại sư, tôi cũng có thể thêm bạn không?” Từ Xích cũng lấy điện thoại ra.

 

Giang Mãn Y không ý kiến, thêm đi, thêm đi.

 

Đợi thêm bạn xong, Giang Mãn Y dẫn Khương Thật rời khỏi đây.

 

Hai người đi đến trận pháp truyền tống, sau đó ngồi trận pháp truyền tống về nhà.

 

Vừa về đến nơi, Giang Mãn Y đã thấy Tina đang tức giận phồng má đứng trên đống hành lý chống nạnh: “Cô nói hôm nay sẽ về cùng tôi mà!”

 

Giang Mãn Y: “Ừm… Đây chẳng phải vẫn là hôm nay sao? Qua nửa đêm mới là ngày mai.”

 

Tina: Tức thật! Nhưng cô ấy nói có lý quá!

 

“Được rồi được rồi, bây giờ xuất phát thôi.” Giang Mãn Y nói: “Tôi đi thu xếp hành lý trước.”

 

Tina không thể ngồi trận pháp truyền tống nên chỉ có thể lái xe đi, hơn nữa Giang Mãn Y cũng có ý muốn đi ra ngoài dạo chơi một chút.

 

Đến bây giờ cô nhận được quá ít nhiệm vụ phụ, e rằng phải đi nhiều nơi hơn, có lẽ sẽ có cơ hội kích hoạt.

 

Tuy rằng nhiệm vụ nghề nghiệp vừa rồi cũng cho cô một ít kinh nghiệm và tiền thưởng nhưng bây giờ cô muốn đột phá Kim Đan trung kỳ vẫn có chút khó khăn.

 

Dù sao thì… Năm mươi vạn!

 

Quả nhiên, trò chơi đúng là hút tiền nhất!

 

Giang Mãn Y đơn giản thu xếp một vali quần áo, nghĩ nghĩ rồi gọi thêm Lăng Thính Lan: “Cậu đi cùng chúng tôi vào thành phố đi, gần đây chúng tôi phải ra ngoài một chuyến, chưa biết ngày về.”

 

“Tôi sợ cậu ở nhà không gọi được đồ ăn ngoài mà c.h.ế.t đói.”

 

Dù sao cũng là ngoại ô, đi vào thành phố phải mất mấy tiếng đồng hồ, đồ ăn ngoài thì đừng nghĩ đến, mua rau thôi cũng phải mất nửa ngày.

 

Thà rằng để Lăng Thính Lan ở lại công ty.

 

Lăng Thính Lan vừa chơi game xong, cô ấy ồ một tiếng: “Các cậu đi đâu vậy?”

 

Giang Mãn Y im lặng: “Cậu mà cứ chơi như vậy, sẽ không theo kịp cốt truyện đâu.”

 

“Tôi phải đi cùng Tina về nhà một chuyến, trên đường có thể cũng phải xử lý một số việc.”

 

“Cậu ở nhà một mình sẽ không có ai nấu cơm cho ăn đâu.”

 

Trước đây đều là Khương Thật dùng trận pháp truyền tống đi vào thành phố mua rau về nấu, bây giờ Giang Mãn Y và Khương Thật đều phải đi thì trong nhà chỉ còn lại binh lính khô và Lăng Thính Lan.

 

Binh lính khô thì biết nấu cơm, tiếc là không thể ra phố mua rau được!

 

Lăng Thính Lan gãi đầu: “Vậy được thôi.”

 

Dù sao công ty cũng có máy tính, chơi ở đâu mà chả là chơi, haizz, cuộc sống của cô ấy thật là hạnh phúc.

 

Vừa tốt nghiệp đã được cô bạn thân bao bọc, cuộc sống trạch nữ như thế này thật tuyệt vời!