“Ông chủ, có cơm rang không. Cho một suất cơm rang trứng.”
Người đàn ông trung niên đeo tạp dề đang ngồi cùng một người phụ nữ trung niên bên cạnh một bếp lò nhìn điện thoại, thấy có khách đến thì vội vàng đứng dậy: “Có có có, cậu ngồi trước đi.”
“Được thôi, đừng cho hành.” Chàng trai ngoài hai mươi tuổi ngồi phịch xuống ghế, sau đó rút một tờ khăn giấy tùy tiện lau vết dầu mỡ trên bàn.
Đàm Gia Bình đi về phía bếp sau, lưng ông ấy hơi còng, đôi tay cũng chi chít vết chai sạn.
Và người phụ nữ trung niên ngồi đó chính là vợ ông ấy, Liên Tố. Liên Tố có mái tóc đen trắng lẫn lộn được buộc ra sau gáy, tóc trông rất khô xơ, phần đuôi hơi ngả vàng.
Trên người mặc chiếc áo cộc tay bên ngoài khoác một chiếc tạp dề, khuôn mặt bà gầy gò vàng vọt, môi khô nẻ, trông như một người bình thường rất đỗi quen thuộc.
Tai bà có đeo hai chiếc khuyên tai vàng, cổ cũng đeo một sợi dây chuyền vàng mảnh.
Liên Tố cầm bút trong tay, đang ghi chép sổ sách ngày hôm nay.
Bà đang viết thì khóe mắt liếc thấy có người bước vào. Liên Tố ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi phía trên, phía dưới mặc một chiếc quần tây thường ngày bước vào.
Dáng vẻ của người này trông quen quen.
Liên Tố nghĩ một lát, tự nhủ đây không phải là rất giống chồng cô sao.
Đặc biệt là đôi mắt đó.
“Anh ăn gì?” Liên Tố hỏi.
Lục Vọng Phú nhìn tiệm ăn sáng nhỏ bé này, trên tường quán cũng đầy những vết ố vàng và treo một tấm thực đơn, món rẻ nhất vậy mà chỉ có một tệ.
Và cách bài trí trong quán cũng rất cũ kỹ, trong quán kê vài cái bàn gỗ, phía trong cùng là một bếp củi, sau đó là bếp sau.
Bếp sau còn mở một cửa sổ, trên cửa sổ cũng không tránh khỏi dính đầy dầu mỡ mới, bên trong có một người đàn ông đang cầm chảo bận rộn.
Lục Vọng Phú nặn ra một nụ cười: “Tôi muốn ăn thịt kho tàu cải khô, làm được không?”
Hồi nhỏ ông thích ăn món thịt kho tàu cải khô mẹ nấu nhất, mỗi lần ông đều trộn cải khô và cơm lại với nhau, như vậy ông có thể ăn ba bát lớn.
Ông nói xong rồi cũng chọn một cái bàn có thể nhìn thấy bếp sau mà ngồi xuống.
Liên Tố ngừng bút một chút: “Có nhưng sẽ mất thời gian hơn, ba mươi sáu tệ, anh còn gọi gì nữa không?”
Lục Vọng Phú liếc nhìn thực đơn: “Không cần, chỉ món này thôi.”
“Một suất thịt kho tàu cải khô.” Liên Tố gọi vọng vào bếp sau.
Rất nhanh bếp sau lập tức vọng ra tiếng “được thôi”.
Lục Vọng Phú ngồi đó nhìn người đàn ông đang bận rộn trong bếp sau, chỉ một cái nhìn nghiêng vào gương mặt người đàn ông cũng đủ khiến ông nhớ đến mẹ mình.
Đều là sống mũi cao thẳng, chóp mũi tròn đầy phúc khí.
"Quán của hai người mở bao lâu rồi?" Ông không kìm được mở lời hỏi.
Liên Tố khép cuốn sổ ghi chép lại, cười tươi rói nói: "Cũng gần hai mươi năm rồi đó."
"Nghe giọng điệu thì chắc anh không phải người địa phương nhỉ?"
Lục Vọng Phú gật đầu: "Tôi là người Minh Vĩnh, Khánh Đan."
"Ồ!" Liên Tố kêu lên một tiếng đầy khoa trương: "Người Minh Vĩnh à, hồi trẻ bố mẹ chồng tôi còn làm công ở đó đó."
Bà cười hì hì, hoàn toàn không để ý đến bàn tay Lục Vọng Phú đang đặt trên đùi run rẩy vì căng thẳng.
Lục Vọng Phú nghe đến đây, sự tin tưởng trong lòng đã đạt chín phần, ông hít thở sâu một hơi rồi mới nhe răng cười: "Thật là trùng hợp."
"Hai người mở quán ăn sáng ở đây chắc tiền thuê không ít nhỉ?"
Liên Tố đứng dậy cất sổ sách vào tủ: "Mười mấy vạn một năm đó, cũng chỉ là để tiện cho con cái đi học thôi."
"Con của hai người vẫn còn đi học tiểu học sao?"
"Sao mà có thể chứ, giờ đứa lớn đã gần lên cấp ba rồi, con trai thi đại học xong xuôi rồi, con gái thì vẫn đang học cấp hai. Ban đầu chỉ nghĩ cho chúng nó tiện đi học tiểu học thôi, vậy mà chớp mắt đã bao nhiêu năm rồi."
Liên Tố nói đến đây thì mặt mày rạng rỡ: "Còn gia đình anh thì sao?"
Lục Vọng Phú cười gượng gạo: "Tôi ly hôn rồi, con cái... Cũng không có quan hệ huyết thống với tôi."
Cậu thanh niên nghe ké bên cạnh hít một tiếng: "Vậy là anh bị cắm sừng rồi sao, anh trai?"
Cậu ta nói xong thì vội vàng bịt miệng mình lại: "Tôi nói sai rồi, xin lỗi anh."
Sao cậu ta lại có thể vạch vết sẹo của người khác ra chứ.
Liên Tố nghe đến đây thì tâm trạng cũng có chút phức tạp, bà "hừ" một tiếng: "Đời người là thế đấy, anh đừng quá để trong lòng."
"Biết đâu phúc khí của anh vẫn còn ở phía sau thì sao."
Lục Vọng Phú "ừ" một tiếng: "Tôi cũng không quá đau lòng, ha ha, hai người đừng như vậy."
"Chỉ là trên đời này tôi chẳng còn người thân nào, một mình cũng khó khăn lắm."
Ông nói đến đây, Đàm Gia Bình bưng một đĩa cơm rang ra: "Người thân với người thân ở chung rồi sẽ thân thôi. Tôi còn chẳng có anh chị em nào đây này."
"Em trai đừng nghĩ nhiều quá, cuộc sống là do mình trải qua, ngày tốt đẹp rồi sẽ đến thôi."
Lục Vọng Phú nhìn dáng vẻ ông ấy mà chỉ cảm thấy khóe mắt có chút ướt át. Ông đưa tay quệt một cái, nhìn người đàn ông với gương mặt đầy những vết nhăn.
Gương mặt người đàn ông cực kỳ giống với hình dáng của bố mẹ trong ký ức ông. Ông ấy trông có vẻ chất phác thật thà, giọng nói nghe vừa lạ vừa quen.
"Ôi, sao lại khóc rồi." Đàm Gia Bình đặt đĩa cơm rang lên bàn của cậu thanh niên, quay người lại thì thấy Lục Vọng Phú đang lau nước mắt, ông ấy vội vàng rút một tờ khăn giấy đưa cho Lục Vọng Phú.
"Đấng nam nhi có nước mắt không dễ rơi!”
"Em trai đừng buồn, cứ lấy anh mà nói này. Hồi nhỏ, anh cũng bị lạc bố mẹ, lúc đó anh khóc trời khóc đất, chẳng biết phải làm sao. Sau này được bố mẹ bây giờ nhặt về, họ đợi với anh mấy ngày liên tục nhưng không đợi được bố mẹ ruột của anh."
"Haiz, sau này họ cũng mất rồi nhưng em xem, bây giờ anh vẫn sống tốt đấy thôi."
Anan
Lục Vọng Phú nghe ông ấy nói mà trên mặt vừa khóc vừa cười. Vui là vì điều này đúng như lời đại sư nói, khóc là vì trận t.a.i n.ạ.n năm đó khiến họ ly tán lâu đến vậy.
"Anh có phải tên là Đàm Gia Bình không?" Tay Lục Vọng Phú run rẩy hơn, giọng nói cũng run lẩy bẩy.
Đàm Gia Bình mở to mắt: "Sao em biết vậy?"
Theo lý mà nói ông là người ngoài, sao lại biết ông ấy tên Đàm Gia Bình chứ, lẽ nào là nghe khách quen ở đây kể lại.
Lục Vọng Phú đứng dậy, n.g.ự.c phập phồng không đều, ông mím môi nói: "Anh."
Đàm Gia Bình nhìn đôi môi người đàn ông đang run rẩy, ông ấy nhíu mày đầy kinh ngạc: "Em... Em đang làm gì vậy?"
"Thật ra anh tên là Lục Vọng Nhân, năm đó..." Lục Vọng Phú nói đứt quãng.