Hạ Tang Hòa liên tục gật đầu, đi thì đi, đến lúc đó không có gì cả, cô ấy càng có thể thuyết phục được cô bạn thân của mình rồi!
Nhà cô ấy cách nhà Giang Tuyết đi taxi chỉ nửa tiếng, hai người vội vã đến nơi, Giang Tuyết mở cửa phòng, nghiêm túc và nhỏ giọng nói: “Vào trong rồi cậu tuyệt đối đừng đi xa.”
“Bịt miệng lại, cũng đừng có hét lên.”
Hạ Tang Hòa nhìn dáng vẻ thần kinh của cô ấy, không kìm được lại cảm thấy cô bạn mình thật đáng thương.
Giang Tuyết bây giờ tự mình dẫn dắt một nhóm làm việc, mỗi ngày sớm đi tối về chỉ để bận rộn thiết kế ra một mẫu điện thoại vừa cổ điển lại vừa mới lạ.
Vốn dĩ cô ấy chỉ được nghỉ một ngày trong tuần nhưng Giang Tuyết lại kiên quyết xin thêm một ngày nghỉ đặc biệt để đại sư giúp cô ấy trừ quỷ.
Hạ Tang Hòa thầm nghĩ đợi khi dự án này của Giang Tuyết bận rộn xong xuôi, cô ấy nhất định sẽ đưa Giang Tuyết đi chơi nhiều hơn, để Giang Tuyết thư giãn một chút.
“Được rồi, vào đi.” Giang Tuyết mở cửa phòng.
Hai người lần lượt bước vào, Giang Tuyết chỉ vào bức tường phía sau ghế sofa và nói: “Ngay đó...”
Cô ấy không thể tin được nhìn về phía ngón tay mình chỉ: “Ê, sao không có gì cả.”
“Xong rồi, con quỷ đó sẽ không phải là chạy mất rồi chứ!”
Hạ Tang Hòa tiến lại gần nhìn, bức tường hoàn toàn nguyên vẹn, trong phòng cũng không có tình huống kỳ lạ nào khác.
Cô ấy nhớ ra Giang Tuyết nói hôm qua nhà cô ấy bị mất điện, cô ấy lập tức bật đèn lên.
Tách.
Đèn sáng.
“Sự cố mất điện đã được khắc phục rồi.” Hạ Tang Hòa tắt đèn: “Chắc là tối qua đột nhiên mất điện, cậu lại quá buồn ngủ nên mới xuất hiện ảo giác.”
Giang Tuyết nghe cô ấy nói xong thì mạnh mẽ lắc đầu: “Tối qua tớ đúng là rất buồn ngủ nhưng tớ thật sự không hề bị ảo giác.”
“Nếu không tin thì tớ sẽ cho cậu xem bản ghi lại livestream của đại sư tối qua.”
Cô ấy mở điện thoại, nhấp vào phòng livestream của Khương Thật nhưng lại phát hiện trên đó không có bản ghi lại tối qua, chỉ có của tối hôm trước.
“Chắc là vẫn chưa được đăng lên, không được rồi, tớ phải nhắn tin riêng trước, con quỷ kia hình như chạy mất rồi.”
Giang Tuyết mở tin nhắn riêng ra và bắt đầu gõ chữ. Hạ Tang Hòa xoa trán ngồi trên ghế sofa: “Cái dự án của cậu còn bao lâu nữa mới xong vậy?”
“Xong rồi chúng ta cùng ra nước ngoài chơi đi, chị bao hết.”
Giang Tuyết thở dài: “Ít nhất cũng phải một tháng nữa.”
Thật không biết sếp nghĩ cái quái gì nữa, cô ấy làm phiên bản đầu tiên thì sếp bảo phải sáng tạo thêm, cô ấy sáng tạo phiên bản thứ hai thì sếp bảo phải cổ điển, cô ấy làm cả cổ điển lẫn sáng tạo ở phiên bản thứ ba thì sếp lại bảo cần thêm một vài chi tiết nhỏ.
Cuối cùng lại bảo không bằng phiên bản đầu tiên.
Giang Tuyết: ...
Nhưng may mắn thay, cuối cùng cô ấy cũng đã làm xong phiên bản thứ n, bây giờ chỉ cần chỉnh sửa đôi chút là được.
“Thôi được rồi, dù sao hôm nay cậu cũng đã xin nghỉ rồi hay là ra ngoài đi dạo với tớ đi.” Hạ Tang Hòa cố gắng không kích động Giang Tuyết.
Đối với cô ấy mà nói thì chuyện trên đời này có ma quỷ thật sự là hoang đường đến mức trời sập đất nứt, đừng nói gì là cô bạn thân của cô ấy còn gặp ma.
Thật ra chuyện này cũng không sao, mấu chốt là cô bạn thân vừa gặp con quỷ trong truyền thuyết thì lập tức nhảy ra một vị đại sư tự xưng là có thể trừ ma.
Ai mà tin cho nổi chứ, y hệt như một chuỗi lừa đảo vậy.
Hạ Tang Hòa đứng dậy, kéo tay Giang Tuyết: “Đi mà, đi mà.”
Giang Tuyết nhíu mày: “Nhưng đại sư nói bảo tớ đợi cô ấy hay là chúng ta xuống lầu chơi đi.”
“Đại sư còn không biết địa chỉ của cậu, làm sao mà cô ấy đến được.” Hạ Tang Hòa nói: “Cậu bây giờ nên ra ngoài mua sắm chút đồ, ăn vài món tráng miệng ngọt ngào để tận hưởng thời gian nghỉ ngơi đi.”
Giang Tuyết còn muốn phản bác thì Hạ Tang Hòa đã trực tiếp kéo Giang Tuyết đến cửa mở khóa.
“Cạch.”
Cửa vừa mở, Hạ Tang Hòa thấy một nam một nữ đang đi về phía cửa. Người đàn ông trông giống một thanh niên cá tính, còn người phụ nữ trông như một sinh viên đại học.
“Sư phụ!” Giang Tuyết vừa nhìn thấy thì buông tay chạy lạch bạch tới: “Tôi biết ngay sư phụ có thể tìm đến mà!”
Đại sư quả nhiên không hổ là đại sư, ngay cả địa chỉ nhà cô ấy cũng biết.
Lại còn đến từ sáng sớm, xem ra con quỷ này rất đáng sợ!
“Sư phụ, con quỷ đó biến mất rồi, nó có phải chạy rồi không.” Giang Tuyết nhíu mày, có chút lo lắng.
Giang Mãn Y nhìn căn phòng đầy quỷ khí: “Chưa chạy đâu, vẫn còn ở đây.”
Hạ Tang Hòa đứng ở cửa chăm chú nhìn họ. Cô ấy kéo Giang Tuyết lại: “Cậu chắc chắn đây là đại sư mà cậu tìm sao?”
Đại sư gì mà lại mặc dép lê quần đùi thế kia mà cả hai người đều mặc như vậy.
Ít nhất cũng phải làm bộ làm tịch mặc một bộ đạo bào chứ.
Hai người này trông chẳng khác nào mấy ông lão đi dạo dưới lầu.
Giang Tuyết chắc chắn gật đầu. Nghe Giang Mãn Y nói ma chưa chạy, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, ánh mắt cô ấy lại nhìn về phía Khương Thật: “Oa, đây chắc là tóc mới mọc hôm qua nhỉ.”
“Thật sự là màu vàng kim đấy!”
Anan
“Tiếc quá, hôm qua tôi không giật được.”
Hôm qua, cô ấy trên đường đi taxi vẫn tranh thủ giành giật nhưng tiếc là không mua kịp lọ t.h.u.ố.c nào.
Khương Thật nhếch miệng cười, vuốt tóc: “Không tệ chứ.”
Giang Tuyết gật đầu nghiêm túc, sau đó lại khen Giang Mãn Y: “Toi không ngờ sư phụ nhìn trẻ thế này, ngoài đời còn đẹp hơn trên ảnh nhiều.”
Giang Mãn Y cười khẽ: “Chúng ta vẫn nên vào trong xem con quỷ kia đã.”
Giang Tuyết vội vàng gật đầu, kéo Hạ Tang Hòa vào: “Đây là bạn thân của tôi, Hạ Tang Hòa. Cô ấy hơi tò mò nên muốn đến xem.”
“Chắc không ảnh hưởng gì đâu ạ?”
Giang Mãn Y liếc nhìn Hạ Tang Hòa, thấy cô ấy cảnh giác thì biết người này không tin vào quỷ thần.
“Không ảnh hưởng.”
Giang Mãn Y trả lời xong thì bước vào nhà. Cô ấy vừa quay đầu đã nhìn thấy con quỷ bị trói vẫn yên vị trên tường.
Cô giải thích với Giang Tuyết: “Con quỷ chưa chạy đâu, vẫn yên ổn ở đây này. Tối qua cô nhìn thấy nó là vì khi tôi trói nó, quỷ lực đã mất kiểm soát nên nó mới hiện hình.”