Ngọc Anh vừa bước vào căn hộ của mình thì đã thấy Hạnh và Sơn đang bận rộn chuẩn bị cho một buổi tiệc nhỏ. Căn phòng tràn ngập không khí vui vẻ, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu. Mặc dù có bạn bè bên cạnh, nhưng những nỗi lo lắng về cuộc hôn nhân bất ngờ vẫn ám ảnh tâm trí cô.
“Ngọc Anh! Cuối cùng cậu cũng về!” Hạnh reo lên, đôi mắt sáng rực. “Tụi mình chuẩn bị bất ngờ cho cậu đây!”
“Cảm ơn các cậu,” Ngọc Anh mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không đủ để che giấu sự bất an trong lòng. “Mình… mình không biết có nên tham gia không.”
“Đừng nói như vậy! Đây là cơ hội để cậu thư giãn và quên đi những chuyện không vui,” Sơn nói, giọng anh ấm áp. Anh luôn biết cách tạo không khí thoải mái. “Chúng ta sẽ có một buổi tối tuyệt vời!”
Ngọc Anh gật đầu, cố gắng để bản thân hòa nhập vào không khí của buổi tiệc. Hạnh đã chuẩn bị những món ăn nhẹ và vài chai nước trái cây. Cô ấy nhanh chóng kéo Ngọc Anh vào cuộc trò chuyện, cố gắng khiến cô quên đi những lo lắng.
“Cậu biết không, mình đã chọn một bộ trang phục thật xinh cho cậu,” Hạnh nói với sự hào hứng. “Hãy thay đồ và chúng ta cùng chụp vài bức ảnh nhé!”
Ngọc Anh không thể từ chối sự nhiệt tình của bạn. Cô đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Cô vẫn là cô, nhưng có lẽ đã có quá nhiều điều thay đổi. Lần đầu tiên, cô cảm thấy không chắc chắn về bản thân. Sau khi thay đồ, cô quay trở lại với một bộ váy đơn giản nhưng thanh lịch.
“Wow, cậu thật đẹp!” Sơn khen ngợi, làm Ngọc Anh đỏ mặt. “Hãy để chúng mình ghi lại khoảnh khắc này.”
Họ cùng nhau chụp ảnh, tiếng cười vang lên khắp căn hộ. Ngọc Anh cảm thấy lòng mình ấm lên phần nào, nhưng những lo âu vẫn lẩn khuất. Tiếng chuông cửa vang lên, làm mọi người ngừng lại. Hạnh chạy ra mở cửa, và Ngọc Anh thấy Minh Tuấn đứng ở ngưỡng cửa, nụ cười tươi tắn trên môi.
“Anh đến đây để tham gia tiệc sinh nhật của Ngọc Anh,” Minh Tuấn nói, ánh mắt lấp lánh. “Có gì cần giúp đỡ không?”
“Cảm ơn anh, nhưng mọi thứ đã ổn rồi,” Ngọc Anh đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. Cô không muốn Minh Tuấn biết rằng lòng mình vẫn không yên.
Bữa tiệc diễn ra vui vẻ, mọi người cùng nhau chia sẻ những câu chuyện cười, nhưng trong lòng Ngọc Anh, một phần vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn. Cô nhận ra rằng mặc dù có sự hiện diện của bạn bè và người thân, cô vẫn cảm thấy cô đơn. Những ánh mắt lo lắng, những câu hỏi về tương lai cứ lởn vởn trong tâm trí cô.
Khi bữa tiệc gần kết thúc, Hạnh đề nghị mọi người cùng nhau chơi trò chơi. “Chúng ta hãy chơi một trò chơi gọi là ‘Sự thật hay Thử thách’ nhé!” Cô ấy nói, ánh mắt đầy hứng khởi.
Mọi người đồng ý, và trò chơi bắt đầu. Hạnh là người đầu tiên chọn “Thử thách” và bị yêu cầu phải nhảy múa một điệu nhảy vui vẻ. Sơn và Ngọc Anh cùng nhau cổ vũ cho cô, khiến không khí trở nên náo nhiệt hơn.
Đến lượt Ngọc Anh, cô ngập ngừng một lúc rồi chọn “Sự thật.” Mọi người nhìn cô với sự chờ đợi. “Câu hỏi là gì?” Cô hỏi, giọng có chút run.“Cậu có thích Minh Tuấn không?” Hạnh hỏi, ánh mắt đầy tinh nghịch.
Ngọc Anh cảm thấy máu dồn lên mặt. Cô không thể trả lời ngay lập tức. Thực sự, cô không biết mình có tình cảm gì với Minh Tuấn. Cô chỉ biết rằng giữa họ có một sợi dây kết nối nào đó mà cô vẫn chưa thể lý giải.
“Ngọc Anh?” Sơn gọi nhẹ, làm cô giật mình. “Cậu không cần phải ngại đâu.”
“Có lẽ… mình cũng thích anh ấy một chút,” Ngọc Anh thừa nhận, giọng cô nhỏ nhẹ. Mọi người vỗ tay, và sự vui vẻ lại lan tỏa khắp căn phòng.
Nhưng ngay khi không khí vui vẻ nhất, Ngọc Anh bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa sổ. Đó là Lê Minh Hoàng. Ánh mắt anh ta như sắc lạnh, và cô cảm thấy rùng mình.
“Cậu ổn không?” Hạnh hỏi, nhận thấy vẻ mặt của Ngọc Anh đã thay đổi.
“Chỉ là… mình thấy hơi mệt,” Ngọc Anh đáp, cố gắng không để lộ sự lo lắng. Cô không muốn bữa tiệc trở nên căng thẳng.
“Cần nghỉ ngơi một chút không?” Sơn hỏi, lo lắng.
“Không sao đâu, mình sẽ ổn,” Ngọc Anh nói, nhưng lòng cô lại không yên. Cô biết rằng Hoàng sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Khi buổi tiệc kết thúc, mọi người lần lượt ra về. Ngọc Anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn Hạnh và Sơn đã về. Cô ngồi lại một mình trong căn hộ, những suy nghĩ cứ quay cuồng. Hoàng đang ở đâu đó, và cô cảm thấy như có một mối đe dọa đang rình rập.
Minh Tuấn đến gần, ngồi xuống bên cạnh cô. “Em có vẻ không được vui lắm,” anh nói, ánh mắt quan tâm. “Có chuyện gì không ổn?”
Ngọc Anh không biết nên nói gì. Cô không muốn khiến anh lo lắng, nhưng cũng không thể giữ lại nỗi lo trong lòng. “Chỉ là một ngày dài thôi,” cô đáp, cố gắng tạo ra nụ cười.
“Anh sẽ luôn ở đây nếu em cần,” Minh Tuấn nói, nắm tay cô. Đó là một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, khiến Ngọc Anh cảm thấy ấm áp hơn.
Cô gật đầu, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Những rắc rối từ quá khứ vẫn đang chực chờ, và cô biết rằng mình sẽ phải đối mặt với chúng sớm thôi. Cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng, như thể mọi thứ chỉ mới bắt đầu.