“Cậu… lần trước cậu nói Chu Vãn Vãn nhìn quen mắt… là vì sao?”
“À…”
Cô ấy ngập ngừng vài giây.
Rồi đột nhiên kêu lên:
“Tớ nhớ ra rồi! Năm ngoái, hôm nhà cậu mở party, tớ từng gặp cô ta! Cô ta lén lút đứng ở cửa sau nhà cậu, tớ còn chặn lại hỏi đang làm gì. Cô ta nói mình là nhân viên quản lý khu đến kiểm tra. Vì cô ta có vài phần giống cậu nên tớ mới nhìn kỹ thêm mấy lần.”
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
Máu rỉ ra qua kẽ ngón.
“Là cô ta thả Louis ra… chính là cô ta…”
Louis là quà sinh nhật Chu Hằng tặng tôi.
Chúng tôi đã cùng nhau nuôi nó suốt năm năm.
Khi tìm thấy nó, trên cổ nó vẫn còn buộc chiếc nơ vàng mới tôi mua.
24
Mino moi được tin từ chỗ Kỷ Ngự Khả.
Công ty của Chu Hằng gần đây vướng vào một vụ tranh chấp nợ không nhỏ.
Anh ta bành trướng quá mức.
Tài sản lại chưa kịp thanh khoản.
Hiện tại, dòng tiền trong công ty gần như đã cạn.
Đã có những người bức xúc kéo băng rôn, dựng hàng rào người trước trụ sở công ty để phản đối.
Tôi quyết định rất nhanh.
Tôi gửi email trả lời Chu Vãn Vãn:
【Một tuần nữa họp hội đồng quản trị, anh ta sẽ ở lại bên tôi.】
Sau đó, tôi chặn cô ta.
Hơn hai giờ sáng, tôi dùng chiếc điện thoại cũ gọi cho Chu Hằng.
Một lần nữa, tôi đặt chân lên bàn cược.
Lần này.
Tôi nhất định phải thắng.
25
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở nặng nề.
Anh ta đang đợi tôi mở lời.
Tôi nhìn chằm chằm bóng mờ phản chiếu trên màn hình tivi, khẽ nhếch môi:
“Làm phiền anh nghỉ ngơi rồi à?”
Anh khẽ hắng giọng.
Sau đó là tiếng bật lửa “tách” một cái.
“Không. Sao vậy?”
“Chu Hằng…”
Tôi khẽ gọi tên anh.
“Tôi nhớ Louis…”
Trong đêm yên tĩnh, tiếng nghẹn ngào mà tôi cố kìm lại đủ khiến người nghe đau lòng.
“Tôi mơ thấy nó đang chơi cái nút bấm ghi âm anh mua. Nó thích nhất là nút ‘đồ ăn vặt’. Anh nói nó ăn nhiều quá, định tháo cái nút đó ra, ai ngờ nó lại nằm trên n.g.ự.c anh không cho anh ngủ…”
Tôi nói đứt quãng.
“Đừng khóc nữa, Yên Yên…”
Chu Hằng rất thương Louis.
Hồi nhỏ anh từng bị ch.ó đuổi, chính con mèo ở quê đã cứu anh.
Cam Không Chua
Từ khi tự nuôi mèo, anh coi Louis chẳng khác nào con ruột.
“Louis đi rồi.”
“Anh cũng không còn ở đây nữa.”
“Bây giờ chỉ còn một mình tôi thôi…”
Giọng tôi quấn quýt.
Nhưng nét mặt lạnh đến đáng sợ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới phát hiện cuộc gọi vẫn chưa cúp.
Sau đó mỗi ngày, Chu Hằng đều gửi cho tôi vài tin nhắn.
Ví dụ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Em ngủ chưa?”
Ví dụ:
“Hôm nay trời lạnh, nhớ mặc thêm áo.”
Cho đến ngày họp hội đồng quản trị.
26
Tôi đến dưới công ty từ rất sớm.
Từ vị trí tầng cao, tầm nhìn vô cùng thoáng.
Đứng ở đó có thể nhìn rõ ngã tư bên dưới.
Tôi canh đúng thời gian rồi gọi điện cho Chu Hằng.
Từ đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng hét ch.ói tai của Chu Vãn Vãn:
“Anh đeo tai nghe làm gì? Có chuyện gì không thể nói trước mặt tôi sao?”
“Anh đang bất tiện à?”
Tôi giữ giọng ôn hòa.
“Vậy để hôm khác tôi liên lạc lại.”
“Không sao, em nói đi.”
Tôi ngập ngừng hỏi:
“Thật ra… tôi chỉ muốn cảm ơn anh. Nhờ anh mà tâm trạng tôi khá hơn rất nhiều, nên tôi muốn mời anh ăn một bữa.”
“Được. Em gửi thời gian và địa điểm cho anh.”
Ngay giây sau, giọng Chu Vãn Vãn đột nhiên cao v.út:
“Ăn cơm?! Anh đã nói hôm nay sẽ ở bên tôi, vậy anh định đi ăn với con đàn bà nào? Thư Diễm, có phải là chị không? Chị thật không biết xấu hổ, đã ly hôn rồi mà còn bám lấy chồng người khác—”
“Đủ rồi! Em nói mãi chưa xong à!”
“Tôi nói sai gì chứ? Chị ta chính là đồ đàn bà rẻ tiền! Anh vậy mà lại mắng tôi vì chị ta? Tôi không sống nữa, anh dừng xe ngay! Tôi muốn về nhà!”
Đầu dây vang lên tiếng cô ta bất ngờ mở cửa xe.
Tiếng còi báo động của hệ thống xe lập tức vang lên.
“Em điên rồi à? Đây là đường chính đó!”
Chu Vãn Vãn gào lên đầy điên loạn:
“Tôi sẽ cùng con trai anh c.h.ế.t chung, để anh cả đời này phải hối hận vì hôm nay dám bênh cái bà già đó!”
Tôi nín thở.
Nhìn về phía chiếc Range Rover màu xám bạc quen thuộc cách đó không xa.
Chiếc xe loạng choạng rẽ vào đường phụ.
Lối xuống hầm để xe bên cạnh đã bị đám người đòi nợ chặn từ lâu.
Nhưng hôm nay, có vẻ Chu Hằng đã quên mất điều đó.
Tốc độ xe càng lúc càng nhanh.
Đến sát bồn hoa mới phanh gấp.
Xe còn chưa dừng hẳn, Chu Vãn Vãn với cái bụng bầu nhô cao đã vội vàng nhảy xuống.
Cô ta hùng hổ kéo cửa ghế lái.
Chu Hằng bị cô ta lôi xuống, bực bội vuốt tóc.
Gần như bị cô ta đẩy vào ghế phụ.
Xe vẫn chưa chịu chạy.
Tiếng cãi vã dù bị lớp kính chắn lại vẫn nghe được đôi chút.
Không chỉ tôi nhìn thấy.
Đám người đang phục kích dưới tòa nhà cũng nhận ra biển số xe của Chu Hằng.
27
Bọn họ giống như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u, lập tức ùa đến.
Chu Vãn Vãn hoảng loạn đến mức còn định đạp ga tông thẳng ra một lối thoát.
Nhưng vô lăng còn chưa kịp xoay thẳng.
Một cú đạp ga mạnh khiến chiếc xe lao thẳng vào dải cây xanh.
Chu Hằng giật tay lái.
Chiếc xe ngoặt gấp.
Ghế phụ đập thẳng vào một thân cây lớn.
Cả hai người đều không thắt dây an toàn.
Chu Vãn Vãn văng qua kính chắn gió, bị hất bay ra ngoài.