Ngọc đứng trước gương, ánh mắt chăm chú vào hình ảnh phản chiếu của mình. Mái tóc dài đen óng ả xõa xuống vai, làn da trắng như ngọc, nhưng trái tim cô lại nặng trĩu. Những âm mưu đang dần hé lộ, và cô biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn trong chính gia đình mình.
“Em đã sẵn sàng chưa?” tiếng của Tống Minh vang lên từ ngoài cửa. Cô quay lại, thấy anh trai mình đang đứng đó với vẻ lo lắng. “Hôm nay là ngày quan trọng.”
“Em biết,” Ngọc đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chúng ta không thể để Vương Tương và Thái Bình tiếp tục thao túng mọi thứ.”
Minh bước vào, đóng cửa lại. “Anh nghe nói Vương Tương đã tìm cách lôi kéo Lưu Hà. Họ đang lên kế hoạch gì đó.”
“Càng nhiều người tham gia, càng tốt cho chúng ta,” Ngọc nói, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần có sự ủng hộ từ những người khác trong gia tộc.”
“Em có nghĩ Hà sẽ đứng về phía chúng ta?” Minh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Cô ấy là người khéo léo. Nếu chúng ta có thể thuyết phục cô ấy, đó sẽ là một lợi thế lớn.” Ngọc thở dài, “Nhưng em không thể chắc chắn. Cô ấy vẫn có thể bị Vương Tương chi phối.”
“Vậy em có kế hoạch gì không?” Minh hỏi.
Ngọc mỉm cười, một kế hoạch đã hình thành trong đầu. “Chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc. Một cơ hội để mọi người tụ họp, và cũng là lúc em có thể tiếp cận Hà.”
Minh gật đầu, có vẻ đồng tình. “Được rồi, nhưng em cần phải cẩn thận. Họ sẽ không dễ dàng để em thực hiện kế hoạch này.”
“Em biết,” Ngọc đáp, ánh mắt kiên định. “Nhưng nếu không bắt đầu từ đâu, chúng ta sẽ không có cơ hội nào cả.”
***
Bữa tiệc được tổ chức trong một không gian sang trọng của gia tộc Tống. Ánh đèn lung linh, tiếng nhạc du dương tạo nên không khí rộn ràng. Ngọc đứng giữa đám đông, ánh mắt tìm kiếm Lưu Hà. Cô muốn thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng trong lòng lại lo lắng về những gì có thể xảy ra.
Khi Lưu Hà xuất hiện, Ngọc thấy cô mặc một chiếc váy nhẹ nhàng, nụ cười tươi tắn trên môi. “Ngọc, thật vui khi gặp lại!” Hà tiến lại gần.
“Cảm ơn, Hà,” Ngọc đáp, cố gắng tạo một bầu không khí thân thiện. “Cô có thấy bữa tiệc hôm nay đẹp không?”
“Rất đẹp! Nhưng có vẻ như mọi người đều đang bàn tán về những chuyện bên lề.” Hà nói, ánh mắt lướt qua những người khác.
“Chuyện gì?” Ngọc hỏi, lòng hồi hộp.
“Nghe nói Vương Tương đang âm thầm thu hút sự ủng hộ từ các chị em trong gia tộc. Cô ấy có vẻ rất tự tin.” Hà nhướng mày.
“Cô ấy luôn như vậy,” Ngọc thở dài. “Nhưng em không thể để điều đó xảy ra.”
“Em có kế hoạch gì không?” Hà hỏi, vẻ quan tâm.Ngọc nhìn thẳng vào mắt Hà, “Em muốn tạo ra một liên minh. Nếu chúng ta có thể tập hợp đủ người, chúng ta có thể đứng vững trước mọi âm mưu.”
Hà gật đầu, nhưng có vẻ do dự. “Em nghĩ rằng mọi người sẽ nghe lời chúng ta?”
“Chúng ta không chỉ nói suông. Chúng ta cần hành động. Hãy để họ thấy rằng Vương Tương không phải là lựa chọn duy nhất,” Ngọc nói, lòng cô dâng lên sự quyết tâm mãnh liệt.
“Được rồi,” Hà đồng ý, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự nghi ngờ. “Em có chắc chắn không? Họ có thể không dễ dàng như vậy.”
Ngọc cười nhẹ, “Đó là lý do chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ.”
***
Bữa tiệc trôi qua với nhiều cuộc trò chuyện và những ánh mắt nghi ngờ. Ngọc nhận thấy Vương Tương đang quan sát mọi động thái của mình. Cô ta không thể để Ngọc có cơ hội nào.
“Ngọc!” giọng của Vương Tương vang lên, sắc lạnh như băng. “Em đang cố gắng tạo nên một cuộc chiến không cần thiết à?”
“Chị nghĩ sao?” Ngọc đáp lại, giọng điềm tĩnh. “Chúng ta cần phải bảo vệ gia tộc.”
“Bảo vệ? Hay là muốn hạ bệ chị?” Vương Tương cười nhạt. “Em không đủ sức để làm điều đó.”
Ngọc cứng rắn. “Chị có thể nghĩ như vậy, nhưng em sẽ không lùi bước. Gia tộc này cần một lãnh đạo mạnh mẽ, không phải những âm mưu tăm tối.”
Vương Tương nghiến răng, nhưng Ngọc không chờ đợi phản ứng của cô ta. Cô đã thấy đủ, và quyết tâm của cô không thể bị lung lay.
Khi bữa tiệc kết thúc, Ngọc biết rằng họ cần hành động nhanh chóng. Mỗi phút trôi qua, cơ hội càng ít đi. Cô quay về phía Hà và Minh, “Chúng ta phải gặp gỡ những người khác, và nhanh chóng.”
“Nhưng ai sẽ đứng về phía chúng ta?” Minh hỏi.
“Những người muốn thay đổi. Những người không chấp nhận sự kiểm soát của Vương Tương và Thái Bình,” Ngọc trả lời, ánh mắt sáng rực.
“Em nghĩ họ sẽ nghe lời?” Hà lo lắng.
“Chúng ta sẽ không cho họ lựa chọn. Họ sẽ thấy rằng đứng về phía chúng ta là cách duy nhất để sống sót,” Ngọc nói, cảm thấy lửa quyết tâm bùng cháy trong lòng.
Khi họ rời khỏi bữa tiệc, Ngọc biết rằng cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng cô sẽ không từ bỏ. Quyền lực và tự do đang chờ đợi phía trước, và cô sẽ không ngừng cho đến khi giành được chúng.
Ngọc cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua, như một điềm báo cho những điều sắp xảy ra. Cô không biết rằng, Vương Tương đang âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch mới, một cú sốc mạnh mẽ hơn mà cô chưa từng nghĩ tới. Cuộc chiến nội bộ sẽ không chỉ là cuộc đấu giữa các chị em, mà còn là những âm mưu sâu xa hơn mà cả gia tộc Tống chưa thể tưởng tượng ra.