Đêm tối bao trùm căn cứ, nhưng bầu không khí không còn yên bình như trước. Lâm Vũ cùng nhóm của mình đã chuẩn bị cho mọi tình huống, nhưng không ai ngờ rằng bóng đen từ quá khứ lại xuất hiện ngay trước mắt.
“Đinh Quân,” Ngô Minh lầm bầm, khuôn mặt anh trở nên nghiêm trọng. “Hắn không bao giờ từ bỏ ý định chiếm đoạt tài nguyên của chúng ta.”
“Cái tên đó luôn tìm cách lợi dụng sự yếu đuối của người khác,” Lâm Vũ đáp, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải chuẩn bị đối phó.”
Tô Ngọc đứng bên cạnh, cảm giác lo lắng dâng trào trong lòng. Cô đã từng nghe về Đinh Quân, một kẻ lén lút và tham lam, luôn tìm kiếm cơ hội để chiếm đoạt. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội. Nếu không, mọi thứ sẽ lại trở về thời điểm tăm tối.”
“Chúng ta cần phải cảnh giác,” Lâm Vũ nói, “đặc biệt là khi hắn có đồng bọn. Họ sẽ không ngần ngại tấn công chúng ta.”
Nhóm của họ bắt đầu chuẩn bị, từng người một sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm. Ngô Minh đảm nhận việc bảo vệ phía trước, trong khi Tô Ngọc đứng gần Lâm Vũ, ánh sáng từ tay cô phát ra như một ngọn đuốc giữa màn đêm.
Giọng nói của Đinh Quân vang lên từ bên ngoài, đầy mỉa mai. “Ồ, thật dễ thương khi thấy một nhóm người cố gắng bảo vệ cái gọi là căn cứ của mình. Nhưng mà… không biết họ có đủ mạnh để chống lại tôi không?”
“Đừng để hắn khiêu khích,” Lâm Vũ thì thầm, “chúng ta sẽ không rơi vào bẫy của hắn.”
Tô Ngọc cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Nếu hắn đến đây với ý định xấu, chúng ta phải sẵn sàng chiến đấu.”
“Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội nào,” Lâm Vũ khẳng định, rồi quay sang Ngô Minh. “Để tôi và Tô Ngọc ra ngoài trước, anh hãy theo sát từ phía sau.”
Ngô Minh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn.”
Cả ba người nhẹ nhàng di chuyển về phía cửa, lắng nghe từng âm thanh bên ngoài. Ánh sáng từ Tô Ngọc chiếu rọi, giúp họ có thể nhìn thấy rõ ràng những bóng người đang đứng lấp ló phía xa.
“Có nhiều người hơn tôi nghĩ,” Tô Ngọc thận trọng nhận xét. “Họ không chỉ có Đinh Quân.”
“Càng nhiều kẻ thù, càng phải cẩn thận,” Lâm Vũ nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để bị dồn vào thế bí.”
Vừa khi họ định mở cửa, một tiếng động vang lên, khiến cả ba người giật mình. Đinh Quân đã phát hiện ra sự hiện diện của họ.“Thật đáng tiếc, tôi đã nghĩ các bạn sẽ không ra ngoài vào đêm như thế này,” hắn nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Nhưng giờ thì tôi đã có cơ hội.”
“Đừng có mơ,” Lâm Vũ đáp, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. “Chúng tôi sẽ không để mày làm gì ở đây.”
“Thật thú vị,” Đinh Quân nhếch mép. “Nhưng mà, một lời cảnh báo, tôi không đến đây một mình. Nếu các người không muốn bại lộ, hãy giao nộp tài nguyên mà các người đã tích lũy được.”
Ngô Minh nắm chặt tay, không giấu nổi sự tức giận. “Mày nghĩ chúng tao sẽ dễ dàng đầu hàng à?”
“Đó là lựa chọn của các người,” Đinh Quân cười khẩy. “Chỉ cần một tiếng lệnh, tôi có thể khiến nơi này trở thành địa ngục.”
“Chúng ta không sợ,” Tô Ngọc tuyên bố, ánh sáng từ bàn tay cô trở nên rực rỡ hơn. “Nếu mày dám tấn công, chúng tao sẽ chiến đấu đến cùng.”
“Chiến đấu? Thật buồn cười,” Đinh Quân cười lớn. “Các người không thể đánh bại tôi và đồng bọn. Hãy xem sự thật phũ phàng này.”
Lâm Vũ không để hắn nói thêm. “Mọi người, chuẩn bị!” Anh quát lên, và nhóm của họ lập tức vào vị trí. Không ai muốn để kẻ thù chiếm ưu thế.
Đinh Quân ra hiệu cho đồng bọn, và ngay lập tức, một cuộc tấn công bất ngờ ập đến. Những bóng người lao về phía họ, ánh mắt đầy thù hận.
“Đứng vững!” Lâm Vũ hét lên, lao về phía trước, quyết tâm bảo vệ những người mình yêu thương. Ngô Minh theo sát, sử dụng sức mạnh thể chất để đẩy lùi kẻ thù. Tô Ngọc đứng ở giữa, ánh sáng từ tay cô chiếu rọi, làm mờ đi bóng tối đang bao trùm.
Mỗi cú đánh, mỗi tiếng la hét, đều là những khoảnh khắc của sự sống còn. Họ đã từng trải qua những khó khăn, và giờ đây, không gì có thể ngăn cản họ bảo vệ căn cứ, nơi mà họ đã xây dựng bằng cả trái tim và mồ hôi.
Nhưng giữa những tiếng động hỗn loạn, Tô Ngọc nhận ra một điều. Đinh Quân không chỉ đến với một nhóm, mà còn có sự hiện diện của những kẻ khác, những người mà cô chưa từng thấy trước đây. Họ đang âm thầm tiến lại gần, như những bóng ma đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quyết liệt.
“Lâm Vũ!” cô kêu lên, “Cẩn thận! Có nhiều kẻ đang tiến đến!”
Lâm Vũ quay lại, ánh mắt anh chạm vào bóng đen lấp ló phía xa. “Chúng ta không thể lùi bước! Giữ vững!”
Cuộc chiến đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những lựa chọn khó khăn đã đến, và từng giây phút trôi qua, họ phải quyết định liệu có thể tiếp tục đứng lên hay sẽ gục ngã trước bóng đen từ quá khứ.