Trong bóng tối của những ngày tăm tối, Tô Ngọc không ngừng tìm kiếm ánh sáng. Mỗi lần cô nhìn thấy những người bị thương nằm bất động, nỗi đau lại dâng trào trong lòng. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Phải làm gì đó, phải cứu họ, cô nghĩ. Nỗi ám ảnh về việc không thể cứu chữa một ai đó đã theo đuổi cô kể từ khi thế giới này sụp đổ.
“Lâm Vũ!” Cô gọi, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm ra cách chữa trị cho họ.”
Lâm Vũ, người luôn mạnh mẽ, giờ đây ánh mắt anh cũng mang nỗi lo lắng. “Ngọc, tình hình quá nghiêm trọng. Chúng ta không có đủ thuốc men, không có thời gian.”
“Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết được,” cô khăng khăng. Tô Ngọc nhớ lại những kiến thức y khoa mà cô đã học, những phương pháp chữa trị trong tình huống khẩn cấp. “Có thể tôi có thể sử dụng khả năng của mình để tạo ra ánh sáng, giúp họ hồi phục nhanh hơn.”
“Em thật sự nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra?” Lâm Vũ hỏi, trong lòng anh vẫn hy vọng nhưng cũng đầy hoài nghi.
“Đúng vậy,” cô đáp, ánh mắt sáng lên. “Ánh sáng có thể giúp k*ch th*ch quá trình hồi phục. Nó có thể không chữa khỏi hoàn toàn, nhưng có thể mang lại chút hy vọng cho họ.”
“Được rồi,” Lâm Vũ gật đầu, sự quyết đoán trong anh quay trở lại. “Hãy làm đi, tôi sẽ đứng bên cạnh em.”
Tô Ngọc nhanh chóng di chuyển đến những người bị thương, trong khi Lâm Vũ cùng Ngô Minh bảo vệ xung quanh. Ánh sáng từ đôi tay cô dần dần tỏa ra, màu vàng nhạt ấm áp lan tỏa. Cô tập trung, thả lỏng tâm trí và để ánh sáng chảy tự do, hòa quyện vào cơ thể những người đang nằm bất động.
Người đầu tiên mở mắt. Một người đàn ông trung niên, mặt mày nhợt nhạt, giờ ánh mắt đã có chút sức sống. “Tôi… tôi còn sống sao?” Ông lắp bắp, đôi môi run rẩy.
“Có,” Tô Ngọc mỉm cười, nước mắt chực trào. “Ông đã sống, và chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu.”
Mỗi người mà cô chữa trị đều mang lại cho cô một niềm vui nhỏ, một sự sống lại được thắp sáng. Lâm Vũ đứng cạnh, chứng kiến sự biến đổi kỳ diệu. Niềm hy vọng đang trở lại, không chỉ cho những người bị thương mà còn cho cả nhóm.
Ngô Minh không thể kiềm chế, anh tiến lại gần Tô Ngọc. “Em làm rất tốt. Nếu tiếp tục như vậy, chúng ta có thể cứu sống nhiều người hơn.”
“Cảm ơn,” Tô Ngọc mỉm cười, nhưng ngay lập tức, nỗi lo lắng lại quay trở lại. “Tôi không biết tình hình bên ngoài thế nào, có thể họ vẫn đang tìm kiếm chúng ta.”
“Chúng ta phải nhanh chóng đưa họ đến nơi an toàn,” Lâm Vũ nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để họ lại đây.”
Tô Ngọc gật đầu, trong lòng thầm cảm ơn Lâm Vũ vì sự ủng hộ. “Chúng ta cần phải di chuyển ngay lập tức. Tôi sẽ cố gắng chữa trị cho những người còn lại trong khi di chuyển.”Lâm Vũ quay lại nhìn những người đã hồi phục, “Các bạn có thể đi được không?”
Họ gật đầu, tuy còn yếu ớt nhưng ánh mắt họ đã tràn đầy quyết tâm. Đoàn người bắt đầu di chuyển, Tô Ngọc đi giữa, đôi tay vẫn phát ra ánh sáng dịu dàng, như một ngọn đèn dẫn lối cho những người xung quanh.
Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hy vọng đã được thắp sáng. Họ không còn đơn độc trong thế giới tăm tối này, mà còn có nhau, có sức mạnh từ tình người.
“Ngọc!” Lâm Vũ đột ngột dừng lại, ánh mắt anh chăm chú quan sát. “Có điều gì đó không ổn.”
Cả nhóm lập tức dừng lại, tiếng động lạ vang lên từ phía xa. Ánh mắt Ngô Minh trở nên căng thẳng, “Có thể là zombie.”
Tô Ngọc cảm nhận được sự lo lắng trong không khí. “Chúng ta cần phải sẵn sàng.”
“Để tôi dẫn đầu,” Lâm Vũ nói, anh luôn muốn bảo vệ nhóm. “Ngọc, hãy giữ ánh sáng của em gần bên.”
“Được,” cô đáp, lòng đầy hồi hộp nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ đã vượt qua quá nhiều, không thể để bất cứ điều gì ngăn cản họ.
Khi tiến vào khu vực tối tăm, bóng dáng những sinh vật đáng sợ xuất hiện từ bóng tối, những tiếng gầm gừ vang lên, khiến mọi người trong nhóm cảm thấy nổi da gà.
“Chuẩn bị!” Lâm Vũ quát, tay nắm chặt lấy vũ khí.
Ánh sáng từ Tô Ngọc tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một vòng bảo vệ cho nhóm. Họ không thể quay đầu lại, chỉ có thể tiến về phía trước. Cuộc chiến không chỉ là để sinh tồn, mà còn để giữ vững hy vọng.
“Đi!” Lâm Vũ hô lớn, và cả nhóm lao vào trận chiến, quyết tâm không để nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm hồn họ.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Ngọc cảm nhận được sức mạnh từ ánh sáng, từ những con người bên cạnh. Họ sẽ không từ bỏ. Họ sẽ chiến đấu cho sự sống sót, cho tương lai, cho hy vọng.
Và trong những giây phút căng thẳng đó, khi ánh sáng chạm vào bóng tối, một điều gì đó lấp lánh giữa bão táp. Họ có thể thắng, miễn là còn hy vọng.