Cuộc Chiến Không Khoan Nhượng

Chương 1: Tận Thế Khởi Đầu

Sau

Hôm đó, thành phố như thường lệ, dòng người qua lại nhộn nhịp, tiếng xe cộ vang lên, cuộc sống tiếp diễn trong sự bình yên. Thế nhưng, dưới bề mặt yên ả ấy, một cơn ác mộng đang âm thầm hình thành.

Lâm Vũ vừa bước ra khỏi quán cà phê quen thuộc, mùi thơm của cà phê vẫn còn vương vấn. Anh nhìn quanh, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. Một cảm giác bất an chợt dấy lên trong lòng. "Có gì đó không đúng," anh lầm bầm.

Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Nghe như tiếng súng, nhưng lại không giống. Mọi người xung quanh bắt đầu hoảng loạn, chạy tán loạn. Lâm Vũ cảm nhận được sự hỗn loạn, ngay lập tức anh chạy về hướng tiếng động.

Khi đến nơi, anh thấy một đám người đang tụ tập quanh một khu vực, và trước mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng. Một người đàn ông, khuôn mặt xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu, đang gào thét. Trong tay hắn là một con dao, máu chảy ròng ròng từ cánh tay hắn. Lâm Vũ nhíu mày, trái tim đập nhanh hơn. "Đây không phải là chuyện bình thường."

"Bọn họ... bọn họ không phải người!" Một người phụ nữ hoảng loạn thốt lên, mặt tái xanh. "Họ đã chết nhưng vẫn còn sống!"

Đám đông bắt đầu hoảng loạn, những tiếng la hét vang lên, trong khi Lâm Vũ cố gắng giữ bình tĩnh. "Ngọc!" Anh gọi, tìm kiếm cô bạn thân. Tô Ngọc là người duy nhất có thể giúp trong tình huống này. Anh biết cô đang làm việc tại bệnh viện gần đó.

Khi vừa quay lưng chạy, Lâm Vũ cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo, mang theo mùi tanh nồng nặc. "Chạy đi!" Anh hét lên, nhưng đã quá muộn. Những sinh vật biến đổi, những xác chết đi lang thang, bắt đầu tràn ra từ mọi hướng. Mọi thứ bỗng chốc trở thành địa ngục.

Lâm Vũ không thể chần chừ. Anh lao vào dòng người, cố gắng kéo mọi người lại gần. "Chạy! Tìm chỗ trú ẩn!" Anh la lớn, giọng nói đầy quyết đoán. Đám đông dần dần tách ra, những tiếng kêu cứu vang lên bên tai, nhưng bản thân anh chỉ biết hướng về phía bệnh viện.

Khi đến nơi, cảnh tượng không khác gì một bộ phim kinh dị. Mọi người chạy tán loạn, những y tá và bác sĩ hoảng loạn, không biết làm gì. Và giữa dòng người đó, Lâm Vũ nhìn thấy Tô Ngọc. Cô đang cố gắng chăm sóc một bệnh nhân, nhưng ánh mắt cô đầy lo lắng.

"Vũ!" Cô kêu lên, vội vã chạy lại. "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!"

"Đi theo tôi!" Lâm Vũ nắm lấy tay Ngọc, kéo cô ra khỏi đám đông. "Có một nơi an toàn hơn."

Họ chạy qua những con phố hoang tàn, những tiếng gào thét vang lên khắp nơi. Lâm Vũ cảm thấy sự sợ hãi bao trùm nhưng vẫn giữ vững tinh thần. "Ngọc, có thể điều khiển ánh sáng không?" Anh hỏi, giọng nghiêm nghị.

"Có, nhưng không chắc có đủ sức." Cô đáp, mắt nhìn về phía những sinh vật đang tiến lại gần.

"Phải cố gắng," Lâm Vũ khích lệ. "Chúng ta không thể để bản thân bị bắt."Tô Ngọc hít sâu, đôi mắt cô sáng lên, một luồng ánh sáng tỏa ra từ tay cô. Những sinh vật bất tử bị chói mắt, chúng gào thét và ngã xuống. "Nhanh lên!" Cô thúc giục.

Họ chạy qua những con hẻm, tìm kiếm chỗ trú an toàn. Lâm Vũ dẫn đầu, cảm nhận sự căng thẳng từ Ngọc. Anh biết cô cần sức mạnh của mình để vượt qua cơn ác mộng này. Cả hai không chỉ phải đối mặt với zombie, mà còn với sự hoang mang và lo sợ.

Giữa lúc chạy trốn, họ gặp Ngô Minh, cựu cảnh sát, người bạn cũ của Lâm Vũ. "Vũ, Ngọc! Tình hình tệ lắm!" Anh nói, vẻ mặt đầy lo lắng. "Chúng ta cần một kế hoạch."

"Chúng ta phải tìm một căn cứ an toàn," Lâm Vũ đề xuất. "Nơi mà bọn họ không thể chạm tới."

"Ở phía bắc có một nơi, nhưng đường đến đó rất nguy hiểm," Ngô Minh cảnh báo.

"Không còn thời gian. Chúng ta phải đi ngay bây giờ!" Lâm Vũ khẳng định. Anh cảm nhận được sự quyết tâm trong lòng mình. Dù mọi thứ có tồi tệ đến đâu, anh sẽ bảo vệ những người mình yêu thương.

Họ tiếp tục chạy, nhưng đột nhiên, một tiếng gầm vang lên. Một bầy zombie lao về phía họ, sự tàn bạo tràn ngập trong ánh mắt. Lâm Vũ không chần chừ, anh xông lên trước, sẵn sàng chiến đấu.

"Đi! Tôi sẽ cầm chân chúng!" Anh hét lớn, gương mặt kiên định. Ngọc và Minh không kịp phản ứng, họ chỉ có thể nhìn anh lao vào cuộc chiến.

Những cú đấm và cú đá của Lâm Vũ mạnh mẽ như vũ bão, nhưng số lượng zombie quá đông. Anh cảm nhận được sức mạnh của mình đang dần cạn kiệt, nhưng không thể lùi bước. Phía sau, Ngọc và Minh đang tìm cách thoát khỏi vòng vây.

"Vũ!" Ngọc kêu lên, "Chúng ta không thể để cậu ở lại!"

"Đi đi!" Anh đáp, tiếng gầm gừ của zombie càng lúc càng gần. "Hãy tìm chỗ an toàn!"

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Vũ nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là chống lại những sinh vật khát máu, mà còn là cuộc chiến chống lại sự tuyệt vọng. Anh phải là người bảo vệ, dù cho cái giá phải trả có đắt đến đâu.

Nhưng sự tàn bạo của cuộc chiến không cho phép anh có thời gian suy nghĩ. Những cú tấn công liên tiếp, mồ hôi đổ xuống trán, anh cảm thấy mình đang dần bị bao vây. Ngọc và Minh đã thoát khỏi, nhưng Lâm Vũ vẫn đứng vững.

Một tiếng thét vang lên, và Lâm Vũ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau