Orion nằm trên mặt đất, hơi thở của anh trở nên khó khăn. Một vết thương lớn ở vai khiến anh cảm thấy như có một ngọn lửa thiêu đốt bên trong. Tiếng súng vang lên từ xa, nhưng trong khoảnh khắc này, mọi thứ như ngưng lại. Anh biết rằng không thể để Lyra thấy anh yếu đuối.
“Orion!” Giọng Lyra vang lên, đầy lo lắng, khi cô lao tới bên anh. “Anh có thể đứng dậy không?”
“Chỉ là một vết thương nhỏ,” anh nói, cố gắng mỉm cười nhưng lại bị cơn đau cắt ngang. “Chúng ta phải đi.”
Lyra nhìn anh với đôi mắt đầy quyết tâm. “Không, anh cần được chữa trị ngay. Tôi có công nghệ nano, nó sẽ giúp anh.”
“Công nghệ nano?” Orion nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên. “Liệu có an toàn không?”
“Tin tôi đi,” Lyra khẩn cầu. “Để tôi giúp anh. Chúng ta không có thời gian.”
Cô bắt đầu thao tác trên thiết bị của mình, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt cô. Hơi thở của Orion trở nên đều đặn hơn khi nhìn thấy sự tập trung của Lyra. Dù trong tình huống nguy hiểm, anh cảm nhận được sự bình yên từ cô.
“Đặt tay lên đây,” Lyra chỉ vào một thiết bị nhỏ, có vẻ như là một ống tiêm mini. “Nó sẽ giúp tái tạo mô và làm lành vết thương.”
Orion gật đầu, hít một hơi thật sâu. Cảm giác lo lắng lẫn lộn với sự mong chờ. Anh không chắc mình có thể tin vào công nghệ này, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Lyra khẽ ấn thiết bị vào vai anh. Một luồng điện nhẹ chạy qua cơ thể, và Orion cảm thấy cơn đau dần dần tan biến.
“Mọi thứ ổn không?” Lyra hỏi, ánh mắt cô không rời khỏi anh.
“Ừ,” anh đáp, giọng có phần yếu ớt. “Cảm ơn, Lyra.”
“Không cần phải cảm ơn. Chúng ta là đồng đội,” cô nói, nhưng trong ánh mắt cô có điều gì đó sâu sắc hơn, như thể một sợi dây vô hình đã nối kết họ lại.
“Đồng đội?” Orion nhướn mày, trong lòng cảm thấy vui vẻ lẫn hồi hộp. “Tôi nghĩ chúng ta còn hơn cả thế.”
Lyra không trả lời, chỉ mỉm cười nhẹ. “Chúng ta cần phải đi ngay. Cassandra sẽ không để yên đâu.”
Khi cả hai đứng dậy, Orion cảm nhận được sức mạnh từ công nghệ nano đang hoạt động. Anh quay lại nhìn Lyra, thấy sự quyết tâm trong đôi mắt xanh biếc của cô. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn vì những người đã mất, vì tương lai mà họ mơ ước.
“Hãy cẩn thận,” Lyra nói, khi họ bắt đầu di chuyển qua những hành lang tối tăm. “Chúng ta không biết Cassandra đã chuẩn bị gì.”
“Cô nghĩ bà ta sẽ làm gì tiếp theo?” Orion hỏi.
“Cassandra là người không thể đoán trước,” Lyra đáp, giọng cô nghiêm túc. “Bà ta không chỉ là một nhà khoa học, mà còn là một người chơi chính trị điêu luyện. Bà ta sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn.”
“Vậy chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Orion khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để bà ta thắng.”
Lyra gật đầu, nhưng sâu trong lòng, cô cũng cảm thấy lo lắng. Họ đã đối mặt với nhiều thử thách, nhưng Cassandra luôn có một bước đi trước. “Chúng ta cần tìm thêm đồng minh,” cô nói. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể đối phó với bà ta.”“Đồng minh?” Orion hỏi, ánh mắt anh chợt sáng lên. “Cô nghĩ ai có thể giúp chúng ta?”
“Có một nhóm nổi loạn đang hoạt động gần đây,” Lyra giải thích. “Họ có thể có thông tin và nguồn lực mà chúng ta cần.”
“Vậy hãy tìm họ,” Orion nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa.”
Họ tiếp tục di chuyển, lòng đầy căng thẳng. Mỗi bước đi như một thử thách mới, nhưng sự gắn kết giữa họ cũng ngày càng mạnh mẽ. Orion cảm thấy như có một thứ gì đó đang dần hình thành giữa họ, một sự hiểu biết sâu sắc mà anh chưa từng trải qua trước đây.
“Lyra,” anh bắt đầu, nhưng rồi lại ngập ngừng. “Cảm ơn vì đã ở đây.”
Cô quay sang, ánh mắt cô ấm áp hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ chiến đấu bên nhau. Đó là điều quan trọng nhất.”
Một tiếng nổ lớn vang lên phía xa, làm cả hai giật mình. “Chạy!” Lyra hô lớn, và họ lao về phía trước. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Orion cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì một điều gì đó khác, một thứ cảm xúc mà anh chưa từng nhận ra trước đây.
Họ chạy đến một không gian mở, nơi ánh sáng đèn neon chói lóa chiếu sáng bầu trời tối tăm. Những chiếc xe bay lướt qua, tạo nên một không khí náo nhiệt. “Chúng ta đã đến nơi,” Lyra nói, đôi mắt cô tìm kiếm những gương mặt quen thuộc.
“Mình phải tìm kiếm nhanh chóng,” Orion nói, lòng anh tràn đầy lo lắng. “Cassandra có thể đã theo dõi chúng ta.”
Lyra gật đầu, rồi nhanh chóng bước tới một góc phố nơi có một nhóm người đứng tụ tập. “Đó là họ,” cô nói, giọng thì thầm nhưng đầy quyết tâm.
Khi họ tiếp cận, một người trong nhóm nhận ra Lyra. “Cô Nhã! Chúng tôi đang chờ cô!”
“Tình hình ra sao?” Lyra hỏi, ánh mắt không rời khỏi những người xung quanh.
“Cassandra đã phát động một cuộc tấn công lớn,” người đó trả lời. “Chúng ta cần phải hợp sức lại để ngăn chặn bà ta.”
“Chúng ta sẽ làm gì?” Orion hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Tôi có một kế hoạch,” Lyra nói, ánh mắt cô lấp lánh. “Nhưng chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
Họ nhanh chóng bàn bạc, từng chi tiết được lên kế hoạch cẩn thận. Trong lòng, Orion cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng cháy. Không chỉ là một cuộc chiến chống lại Cassandra, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những gì họ yêu quý, những gì họ có thể xây dựng trong tương lai.
Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, một âm thanh bất ngờ vang lên từ xa. “Cassandra đã đến!” ai đó la lên, và tất cả đều dừng lại, lòng đầy căng thẳng.
“Chúng ta không còn thời gian!” Lyra quát, ánh mắt cô quyết liệt. “Hãy chuẩn bị!”
Orion cảm thấy tim mình đập mạnh. Họ đã sẵn sàng, nhưng liệu họ có thể chống lại sức mạnh của Cassandra? Cảm giác hồi hộp và lo lắng xen lẫn, nhưng anh biết rằng không còn đường lùi. Cuộc chiến đã bắt đầu, và mọi thứ sẽ không như trước đây nữa.