Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 97

So với việc đạo diễn cắt ghép ác ý thì vấn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đề của nhà họ Cố nghiêm trọng hơn nhiều!

Mặc dù người giúp việc mới là thủ phạm chính trong chuyện này nhưng cư dân mạng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chấp nhận, cho rằng nhà họ Cố đã tắc trách nên mới dẫn đến cơ sự này.

Danh tiếng của nhà họ Cố bị ảnh hưởng trực tiếp, cổ phiếu của tập đoàn cũng theo đó mà sụt giảm, nội bộ cấp cao cũng có nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý kiến bất mãn. Cố Hoa Phong vừa phải tìm cách khôi phục danh tiếng, vừa phải đối phó với công ty, bận tối mắt tối mũi.

Thực ra không chỉ Cố Hoa Phong và vợ, ngay cả Cố Tử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Duệ cũng bị ném đá dữ dội vì cái tiếng xấu kia.

Chuyện này truyền đến trường học, rồi nhanh chóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tai phụ huynh của các bạn học.

Không ai muốn con mình kết bạn với một người thiếu tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương như vậy, họ đều bảo con mình tránh xa hắn.

Bạn bè của Cố Tử Duệ vốn chỉ là được mua chuộc bằng đồ ăn vặt, giờ thì hắn trở thành kẻ cô độc, mỗi khi lên mạng lại thấy các bạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong nhóm chat bàn tán về mình, ai cũng gọi hắn là đứa trẻ hư, vừa tổn thương, vừa nhục nhã, khiến Cố Tử Duệ hoàn toàn mất hết tự tin.

Hắn không chịu học online, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chẳng buồn chơi game.

Cố Hoa Phong không còn cách nào khác, đành phải đưa con trai về quê, lại vội vàng quyên góp cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vùng nông thôn mấy ngôi trường tiểu học, mong dùng cách này để lấy lại thiện cảm cho tập đoàn.

Tệ nhất là lần này ngân hàng lại cử một nhân viên thẩm định mới đến,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩa là không thể dùng chút tiền lẻ để giải quyết êm xuôi được nữa.

Trừ đi tiền lãi, quỹ tín thác gia tộc của Minh Ương mỗi tháng có 200 nghìn tệ, đối với nhà họ Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải là nhiều nhưng tích lũy lâu dài cũng là một khoản tiền không nhỏ, họ không muốn mất trắng.

Nhưng lần này không phải họ hay nhân viên thẩm định có quyền quyết định,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi hay ở, ý kiến của Minh Ương mới là quan trọng nhất.

Chuyện này gây ảnh hưởng không nhỏ đến xã hội, cho dù có bằng chứng chứng minh Cố Hoa Phong và vợ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngược đãi trẻ con thì những ảnh hưởng tiêu cực đã gây ra cũng sẽ khiến ngân hàng phải đánh giá lại.

Nếu Minh Ương không muốn ở lại đây, ngân hàng sẽ theo thỏa thuận ban đầu của người ủy thác, tìm cho bé một người nhận nuôi thích hợp khác. Còn Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu vốn là người có quan hệ huyết thống với nhà họ Cố, đương nhiên sẽ tiếp tục ở lại nhà họ Cố, đây là điều không thể thay đổi.

Cố Ngôn Thu đã khỏi sốt, trên đường đưa hai đứa trẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về nhà, Hứa Vân An cứ thấp thỏm không yên.

“Ương Ương.”

Khi sắp đến nhà họ Cố, Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An cuối cùng không nhịn được nữa.

Cậu ta nhỏ giọng nói: “Em có thể đến nhà anh ở.” Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An mím môi, cẩn thận lựa lời: “Mẹ anh... rất thích con gái.”

Thực ra không chỉ mẹ cậu ta, mà bố, anh trai và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả quản gia nhà cậu ta đều thích con gái.

Mặc dù bố mẹ không thể hiện ra trước mặt cậu ta, bình thường cũng dành cho cậu ta sự quan tâm lớn nhất nhưng đôi khi Hứa Vân An vẫn cảm nhận được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự mất mát của người nhà. Đôi lúc cậu ta cũng buồn nhưng bố mẹ đã làm quá nhiều, quá tốt rồi, cậu ta không có tư cách so đo gì cả.

Minh Ương ngoan ngoãn đáng yêu, nếu đến nhà cậu ta sống, bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ sẽ vui, quản gia cũng vui, cậu ta cũng rất vui.

Người nhà cậu ta phần lớn thời gian đều rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bận, cậu ta cũng muốn có một người bạn.

Minh Ương không trả lời thẳng, mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại nhìn sang Cố Ngôn Thu.

Cậu thiếu niên im lặng suốt dọc đường, nhìn ra ngoài cửa sổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trầm ngâm, sự tồn tại thấp đến mức gần như không có.

Rõ ràng là cô bé sắp đi rồi, vậy mà Cố Ngôn Thu không hề lộ ra bất cứ cảm xúc nào.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô bé không mong cậu níu kéo mình nhưng... thái độ này có phải là quá lạnh nhạt rồi không?

Xe dừng lại trước cổng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Cố.

Hứa Vân An và những người khác không xuống xe, dõi theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bóng dáng hai đứa trẻ khuất sau cánh cổng lớn.