Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 90

 

“Em sai rồi, anh đừng chết...” Cô có chút buồn bã:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh chết rồi, em, em sẽ chỉ còn một mình...”

Ở đây rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt.

Nhưng cô vẫn quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đơn.

Giống như một kẻ ngoại lai đột nhiên xâm nhập vào thế giới của người khác, khiến cô bé không có chút cảm giác thuộc về. Cô bé sợ bị thế giới bài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xích, sợ tất cả chỉ là một giấc mơ hư ảo. Nếu Linh Nhất còn ở đây, cô bé còn có thể tự nhủ rằng, cô bé cũng có bạn đồng hành.

Minh Ương không khóc, trèo xuống giường lôi ra một túi kẹo từ trong chiếc túi hình con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hổ, còn có cả chiếc điện thoại mà Hứa Vân An đã đưa cho cô bé.

Cô bé không do dự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bấm số gọi.

Không ai nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy.

Minh Ương nhớ ra hôm nay thực ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là sinh nhật của Hứa Vân An.

Cô bé lại thử gọi cho Adrian, tiếng bận khiến cô bé thêm sốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ruột, may mắn thay vài giây sau, cuộc gọi được kết nối——

“Xin chào, đây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Adrian.”

Minh Ương lập tức nhảy dựng lên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Con, con, con là Minh Ương!”

Giọng nói phấn khích của cô bé khiến Adrian hơi sững lại, rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh nhớ ra cô bé đánh quyền trên sân khấu hôm nay.

“Anh trai con... anh trai con bị sốt nhưng bác cả bọn họ không có ở nhà, những người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác đều không quan tâm đến bọn con. Anh trai con, anh trai con sắp sốt chết rồi.”

Cô bé thậm chí còn không dám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói ra chữ “chết” kia.

Minh Ương một đời trải qua không biết bao nhiêu lần sinh tử, thật ra lại sợ chết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô cùng, thậm chí chỉ nhắc đến chữ này thôi cũng đủ khiến tim cô đập loạn.

Cô cố gắng dụi dụi đôi mắt ươn ướt, cẩn thận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi: “Chú có thể đến giúp con được không?”

“Adrian, có phải Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương gọi không?”

Phía sau vọng lại giọng Hứa Vân An, hai người họ nói chuyện gì đó bằng tiếng Pháp, cuối cùng điện thoại được chuyển cho Hứa Vân An: “Bọn anh đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay đây, Ương Ương, em mau tìm cách hạ sốt cho Cố Ngôn Thu trước đi.” Cậu ta không giỏi an ủi người khác nhưng vẫn cố nói: “Đừng sợ.”

Minh Ương gật đầu, cẩn thận giấu điện thoại lại vào ngăn túi, tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tục dùng phương pháp vật lý hạ sốt cho Cố Ngôn Thu.

Toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi, bộ đồ ngủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dính bết vào người, trông đã thấy khó chịu.

Hai người chẳng có mấy quần áo, đồ ngủ cũng chỉ có hai bộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay đổi, lại đều là quần áo Cố Tử Duệ mặc hồi nhỏ.

Minh Ương tìm được một bộ đồ ngủ sạch sẽ, khó khăn lắm mới cởi được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bộ đồ trên người cậu ra, rồi dùng khăn ướt lau người cho cậu.

Lúc này cô mới phát hiện ra Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu gầy đến đáng kinh ngạc.

Bụng cậu lõm sâu xuống một mảng, hai bên xương sườn lộ rõ mồn một, cô chợt nhớ từ khi họ đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây, cậu gần như chẳng ăn uống gì, đồ ăn thức uống ngon lành hầu hết đều vào bụng cô cả.

Minh Ương cứ ngỡ cậu không thích ăn hoặc không hợp khẩu vị,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ nghĩ lại, rõ ràng là cậu bài xích việc ăn uống.

Nội tạng của cậu đều bị thay thế bằng linh kiện máy móc, là một cỗ máy giết người, cậu không cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn uống hay ngủ nghỉ, có lẽ mỗi ngày ở đây đối với Linh Nhất đều là một sự dày vò.

Quen với sự lạnh lẽo của máy móc, làm sao có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể chấp nhận được hơi ấm của con người.

Minh Ương vô cùng căm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hận những kẻ đó.

Hận những kẻ đã cải tạo cậu, cũng căm hận Linh Nhất, rõ ràng cậu cũng từng là con người, tại sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể chấp nhận cơ thể máy móc nhưng lại không thể chấp nhận được hình hài vốn có của mình?

“Tách.”

Nước mắt lăn dài trên má rơi xuống người cậu, cảm giác ẩm ướt, ấm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áp khiến Linh Nhất đang trong cơn mê man dần có chút ý thức.

Lông mi khẽ run rẩy, Cố Ngôn Thu từ từ mở mắt, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ màn sương mờ mịt, cậu thấy cô đang khóc nức nở.

Trông có vẻ như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất vui mừng.

Cổ họng Cố Ngôn Thu khô khốc, nóng rát, cơn đau khó tả, như thể vừa nuốt trọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một con dao, lại giống như trong cổ họng đang nung một lò than đỏ rực.

“...Cười gì?”

“??”

Sốt đến hồ đồ rồi à, thấy người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta khóc lại bảo là cười?