Mỗi khi có tiệc, nhà họ Cố đều không đưa hai anh em đi cùng.
Hai đứa có ngoại hình xuất chúng, phàm là người nào gặp cũng phải liếc nhìn hai đứa trẻ thêm vài lần, so sánh với con trai ruột của họ thì lại có vẻ quá bình thường tầm thường.
Cha mẹ nào cũng sĩ diện, đặc biệt là ở những nơi toàn người quyền quý, ngoài sự nghiệp và tài sản thì con cái đương nhiên cũng là một yếu tố để so sánh.
Vợ chồng nhà họ Cố có thể để con cái nhà người khác lấn át con trai mình nhưng lại không muốn để hai đứa con riêng này làm phép so sánh.
Không chỉ có vậy, Cố Hoa Phong và bà Cố cũng không muốn nghe người khác nhắc đến em trai và em dâu đã mất của mình.
Nhà họ Hứa là vọng tộc trăm năm, danh gia vọng tộc thực sự, hôm nay có thể mời họ tham gia tiệc gia đình cũng thuộc dạng là nể mặt họ lắm rồi. Không ngờ hai vợ chồng còn chưa kịp vui mừng thì câu tiếp theo đã dặn dò họ nhất định phải đưa Cố Ngôn Thu và Minh Ương tham dự, không hề nhắc đến con trai lớn của họ.
Bà Cố vẫn chưa hết dị ứng, đương nhiên là không thể lộ diện, Cố Tử Duệ lại có cái tính đó, cũng không tiện đưa đi, dù trong lòng không cam tâm tình nguyện cũng chỉ có thể để Cố Hoa Phong đưa hai đứa con riêng này đi.
“Các mày đến bữa tiệc, không được nói lung tung, rõ chưa?”
Đây là một lời đe dọa trắng trợn.
“Lát nữa dì Hứa sẽ lấy số đo cho các mày, mua lễ phục, cũng sẽ dạy các mày một số nghi thức cơ bản, các mày học cho tốt, đừng làm mất mặt nhà họ Cố.”
Trong truyện gốc cũng có đoạn này.
Hứa Vân An tổ chức sinh nhật, mời hết tất cả các bạn nhỏ trong chương trình “Bố mẹ vắng nhà”, duy chỉ bỏ quên hai anh em nhà họ Cố. Tin này còn lên cả báo, ai nấy đều bảo anh em Cố Ngôn Thu đúng là chẳng hòa đồng được với các bạn. Cố Hoa Phong vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, cho rằng hai đứa không chịu làm thân với cậu ấm nhà họ Hứa trên chương trình, làm mất lòng Hứa Vân An.
Minh Ương trong lòng thắc mắc.
Đúng là trên chương trình hai đứa không thân thiết lắm với Hứa Vân An, Cố Ngôn Thu còn đánh người ta một trận. Giờ tự dưng lại mời đến dự sinh nhật là có ý gì?
Nhưng so với ở nhà họ Cố thì Minh Ương vẫn thích đi hơn.
Tiệc tùng có đồ ăn thức uống, dù sao cũng hơn là bị nhốt trong phòng tối, bụng đói meo. Thế là cô vui vẻ đồng ý.
Bảo mẫu nhanh chóng dẫn hai người đi lấy số đo, rồi dạy những lễ nghi cơ bản nhất.
Cứ tưởng hai đứa sẽ không học được, ai ngờ làm đâu ra đấy, thậm chí còn tốt hơn nhiều người. Điều này khiến bà bảo mẫu vốn định kiếm cớ dạy dỗ một phen chỉ biết tức nghẹn họng.
Để chuẩn bị cho bữa tiệc ngày mai, tối đó nhà họ Cố không bỏ đói hai đứa nữa, mà còn đặc biệt làm một bữa thịnh soạn.
Minh Ương ăn uống no nê.
Tắm rửa xong xuôi, một mình nằm trên chiếc giường mới tinh, cô sung sướng lăn qua lăn lại.
Giường của cô ở tầng dưới, Cố Ngôn Thu ngủ ở tầng trên. Anh trai trước đây luôn làm vậy để tiện chăm sóc em gái.
Nhưng cậu không ngủ mà vẫn ngồi bên bàn học nhỏ nghiên cứu mấy cuốn sách mới.
Minh Ương thấy chán không chịu được. Ở thời mạt thế đã quen sống khổ, chẳng có gì hay ho, giờ được đến thời hiện đại, có giường êm, đồ ăn ngon, đồ chơi xịn, thế mà cậu lại... ngồi đọc sách!!
Đọc sách thì phí hoài cuộc đời quá đi!!!
Minh Ương lật người nằm sấp trên giường, hai tay chống cằm, tò mò nhìn cậu hỏi: “Anh ơi, tối nay anh ăn ít thế, không đói à?”
Linh Nhất hình như không quen đồ ăn ở đây, bữa nào cũng ăn rất ít, thịt thà hầu như toàn cô ăn hết, rau cũng chỉ gắp vài cọng, nhìn cậu ăn mà chán cả người.
“Cũng tạm.”
Cố Ngôn Thu lật một trang sách.
Cậu không giống Minh Ương, chỉ biết thỏa mãn cơn đói, so với đồ ăn thì những kiến thức mới này khiến cậu thấy thú vị hơn một chút.