Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 63

 

Minh Ương lại tháo một chiếc kẹp tóc lớn hơn làm đòn bẩy, kẹp vào đầu kia của chiếc kẹp tóc nhỏ để cố định; sau đó dùng mặt còn lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ c*m v** đáy lỗ khóa. Cửa nhà kho là loại cửa cũ, ổ khóa cũng là kiểu cũ nên đối với cô mà nói việc này rất dễ dàng.

Sau khoảng tám giây, ổ khóa vang lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng lạch cạch nhẹ, cửa mở ra.

Minh Ương cẩn thận nhìn Cố Ngôn Thu, cậu vẫn nhắm mắt, cộng thêm ánh sáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong nhà kho mờ mịt, chắc hẳn không nhìn thấy cô đang làm gì.

Minh Ương có chút lo lắng, hắng giọng: “Anh trai, hình như dì giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc không khóa cửa kỹ, em kéo hai cái đã mở ra rồi.”

“Ừ.” Cố Ngôn Thu vẫn giữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ mặt bình thản.

Minh Ương đề nghị: “Chúng ta về phòng ngủ đi, đợi gần sáng thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay lại đây, như vậy họ cũng không phát hiện ra được.”

Cố Ngôn Thu từ chối ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức: “Không đi.”

Minh Ương bĩu môi, thích đi thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi, cô tự đi một mình.

Thời mạt thế thì không nói làm gì, buộc phải dãi nắng dầm sương. Nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bây giờ là thời bình rồi, cô không muốn bản thân phải chịu khổ.

Minh Ương khoác đại lên người một tấm ga​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trải giường, một mình đi ra ngoài.

Nhà họ Cố đương nhiên sẽ không tốt bụng đến mức cho họ ở tầng hai, phòng của hai đứa trẻ ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay góc tầng một, vốn là phòng chứa đồ, dọn dẹp qua loa rồi sửa thành phòng ngủ của họ.

Minh Ương không về phòng ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà xem giờ trước.

Chín giờ ba mươi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa đúng lúc.

Minh Ương cẩn thận tránh camera, vì vóc dáng nhỏ bé, lại cố tình dùng ga giường che chắn nên rất dễ dàng lọt vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điểm mù của camera mà không bị ai phát hiện. Đến được phòng bếp, quả nhiên thấy trong nồi nhỏ đang nấu canh nóng.

Bà Cố rất thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưỡng sinh.

Mỗi tối trước khi đi ngủ đều nhờ người giúp việc hầm một bát canh dưỡng thần, có lần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương lén nếm thử một miếng thì suýt chút nữa bị người giúp việc đánh chết.

Từ trên xuống dưới, cả nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều là đồ xấu xa.

Bà Cố bị dị ứng nho, phản ứng không quá nghiêm trọng, chỉ là nổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẩn khắp người, dù có uống thuốc cũng phải năm sáu ngày mới lặn.

Minh Ương không quên cú đá chiều nay, người khác không để cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sống yên thì cô cũng không để người khác sống yên!

Camera trong bếp vừa bị Cố Tử Duệ làm hỏng, cái mới mua chắc phải hai ngày nữa mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về, thiên thời địa lợi nhân hòa, vừa hay có lợi cho kế hoạch trả thù của cô.

Minh Ương chui vào bếp, giẫm lên ghế nhỏ trèo lên bệ bếp, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó mở nắp nồi, vắt nước của hai quả nho vào trong.

Làm xong tất cả, cô lại cẩn thận khôi phục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi thứ như cũ, theo đường cũ trở về.

Vừa đi qua hành lang, không còn camera nữa, Minh Ương cũng không trốn tránh nữa, co giò chạy về phía phòng chứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ, tấm ga giường bay tán loạn trên đầu, trắng xóa một mảng, trông như một con ma nhỏ đang bay lượn.

Về đến phòng, cô thở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phào nhẹ nhõm.

Phòng ngủ của họ được bố trí rất đơn giản, giường tầng, một cái tủ quần áo cũ sát đất, ngay cả đèn bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng là đồ cũ hỏng hóc, có thể thấy cặp vợ chồng này không muốn tốn một xu nào cho hai anh em.

Buồn ngủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá.

Minh Ương dụi mắt, không quan tâm chuyện gì sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xảy ra nữa, leo lên giường bắt đầu ngủ.

Thoải mái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá.

Ngủ ngon hơn cái nhà kho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tồi tàn kia nhiều.

Đang ngủ say, mơ màng nghe thấy một tiếng hét,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài cửa phòng là một mớ hỗn loạn.

Cô không hề bị đánh thức, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn cười thành tiếng trong giấc mơ.

Minh Ương có ý thức quản lý thời gian rất tốt, năm giờ vừa đến, tỉnh dậy đúng giờ, cô thành thạo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đem mọi thứ về vị trí cũ rồi lại khoác tấm ga giường rách nát, chạy như bay về nhà kho.

Cố Ngôn Thu vẫn ở vị trí cũ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả đêm không hề được nằm giường.

Nghe thấy động tĩnh, cậu chỉ khẽ nhướng mí mắt, trong bóng tối lờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mờ chỉ thấy một cuộn ga giường chui vào, rồi đóng cửa lại.

Cậu nhắm mắt lại, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để ý nữa.

Minh Ương làm theo thao tác ban đầu, đặt chốt khóa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về vị trí cũ, nằm xuống giường ngủ bù.