Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 59

 

Nhưng như thế vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa đủ.

Một chương trình hay cần gì? Đương nhiên là độ thảo luận! Nếu cứ êm đềm hòa thuận, khán giả sớm muộn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng thấy nhàm chán, giống như một bộ phim truyền hình, toàn người tốt thì khán giả xem cái gì?

“Dựng xuyên đêm, dựng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh lên.”

Chương trình “Bố mẹ vắng nhà” có hai vị thái tử gia lớn chống lưng, nhà đầu tư đương nhiên không ít, phía sau có đến ba đội hậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỳ, tốc độ dựng phim vừa nhanh vừa tốt nhất so với các chương trình cùng thời điểm, đạo diễn rất tin tưởng vào năng lực của họ.

---

Minh Ương hoàn toàn không biết chuyện xảy ra ở nhà bảo boos,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa rời khỏi đó, bà Cố liền thu lại vẻ giả tạo.

Bà ta mở cửa xe phía sau, lạnh lùng nói với hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người: “Lên xe.” Giọng điệu hung dữ, không chút ấm áp.

Đây là một chiếc xe Mercedes SUV, đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với Minh Ương vẫn hơi cao.

Vốn định ngồi lên nhưng khi nhìn thấy Cố Tử Duệ ngồi trong cùng, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đành rụt chân lại, nuốt nước bọt, đẩy Cố Ngôn Thu: “Anh lên trước đi.”

Cố Ngôn Thu không nói nhiều, lên trước, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng mới chậm rãi trèo lên ghế sau.

“Lái xe đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chú Lưu.”

Bà Cố ngồi ghế phụ lên tiếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe bắt đầu khởi động.

Cố Tử Duệ ngày ba bữa đều là sơn hào hải vị, ngay cả đồ ăn vặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng ngày cũng không thiếu, lâu dần thân hình đương nhiên phát triển theo chiều ngang.

Một mình hắn gần như chiếm hết hai chỗ ngồi, vậy mà vẫn không chịu ngồi yên, lúc thì rung chân, lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì cố tình dùng khuỷu tay huých vào Cố Ngôn Thu bên cạnh, những hành động nhỏ nhặt không ngừng.

“Mày chen vào chỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao rồi.”

Giọng Cố Ngôn Thu không lớn, đều đều,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe không ra cảm xúc gì.

Cố Tử Duệ lướt điện thoại, chân rung rung, cố tình gây sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói: “Thấy chật thì cút xuống xe nhà tao mà đi.”

Hắn luôn thích nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiểu này.

“Cút ra khỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà tao.”

“Đừng có ăn cơm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà tao.”

“Có giỏi thì tìm bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ mày mà đòi.”

Những lời này đối với những đứa trẻ tâm hồn còn non nớt chẳng khác nào những mũi kim sắc nhọn, đâm chi chít vào trái tim yếu đuối của chúng, cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ luôn nhắc nhở chúng rằng, chúng không có nhà, không có bố mẹ, không có nơi thuộc về, ngay cả việc sống ở đây cũng là nhờ người khác bố thí.

Ánh mắt Cố Ngôn Thu lạnh lẽo: “Tao chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhắc mày một lần, co chân lại.”

Lời này lập tức chọc giận Cố Tử Duệ: “Mày thấy chật tao còn thấy chật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn, có giỏi thì tự xuống mà đi bộ, đừng có ngồi xe nhà tao.”

Tài xế và bà Cố ngồi phía trước đều không có ý ngăn cản, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn không thèm ngẩng đầu lên, đồng tình với lời nói của Cố Tử Duệ.

Mặt hắn đầy mỡ, đôi mắt nhỏ xíu lọt thỏm trong thịt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dù vậy vẫn có thể thấy rõ vẻ ác ý.

Thấy chưa đủ, hắn còn dùng khuỷu tay huých​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạnh vào cánh tay Cố Ngôn Thu.

Cố Ngôn Thu mặt không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm xúc nhìn hắn.

Minh Ương hiểu rõ Linh Nhất, biết rõ chuyện gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắp xảy ra nhưng vẫn không nhúc nhích.

Thiếu niên đột nhiên nhoài người về phía cửa sổ, ấn nút, kính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe hạ xuống hết cỡ, gió nóng lập tức ùa vào.

Khi Cố Tử Duệ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Cố Ngôn Thu đột nhiên giữ chặt gáy hắn, năm ngón tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như móng vuốt chim ưng bám chặt lấy gáy, dùng sức mạnh như muốn lôi cả tóc lẫn da đầu ra.

Cố Ngôn Thu túm đầu hắn ra ngoài cửa sổ, tay còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại giữ chặt cổ, không cho Cố Tử Duệ nhúc nhích.

Đây là đường cao tốc, tốc độ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe lên đến hàng trăm.

Dù là mùa hè, gió tạt vào mặt vẫn nóng rát như dao cắt. Điều khiến Cố Tử Duệ sợ hãi hơn cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là những chiếc xe chạy qua, từng chiếc xe lướt sát mặt, cảm giác sợ hãi khiến hắn hét toáng lên.

Tài xế sợ hãi đánh lái nhưng nhanh chóng kiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ soát lại, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Bà Cố cũng không còn tâm trí trả lời tin nhắn của hội bạn thân,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thét lên: “Cố Ngôn Thu, đây là đường cao tốc, mày điên rồi à!!”

“Buông ra! Mày mau buông con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao ra nghe thấy không!!”

Cố Ngôn Thu dường như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nghe thấy.