Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 47

Thoát khỏi sự ồn ào của thành phố, thị trấn nhỏ mang một vẻ đẹp tự nhiên khác biệt, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khí trong lành sảng khoái, từ xa đã có thể nhìn thấy mây mù bao phủ núi non.

PD dẫn mọi người đi một đoạn, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng đến một hộ gia đình.

Đây là một cái sân nhỏ không lớn, so với những căn nhà nhỏ kiểu Tây mới xây bốn phía thì ngôi nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mắt vẫn giữ được dáng vẻ ban đầu, trên tường có dấu vết sửa chữa nhưng không quá tồi tàn.

Minh Ương vừa vào cửa, một bà lão mặc áo hoa nhí đã nhiệt tình ra đón: “Đây là mấy đứa nhỏ mà ông lão nhà tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói phải không, mau vào đi.” Bà lão mời mọi người vào nhà: “Ông ấy còn đang ở ngoài ruộng, tôi dẫn các con ra đó.”

Nói xong mới để ý thấy bốn đứa trẻ ăn mặc sạch sẽ, bà lão lập tức thấy ngại: “Hay là tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi gọi ông ấy về, ngoài ruộng nhiều bùn đất, lại nhiều côn trùng, nhỡ cắn mấy đứa nhỏ thì khổ.”

Thời gian là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng bạc.

Hơn nữa Minh Ương không hề sợ côn trùng, cô lắc đầu: “Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao ạ, chúng con muốn đi tìm ông, đúng không, Gia Thước.”

Thẩm Gia Thước gật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lia lịa.

Hiện tại Minh Ương là sếp của cậu nhóc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô nói gì thì chính là thế.

Mấy đứa trẻ trông không hề đỏng đảnh, bà lão không nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì thêm, dẫn cả nhóm người hùng hổ đi ra ruộng.

Ruộng ở ngay phía sau thị trấn, tất cả hoa quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rau củ của mọi nhà đều trồng ở đây.

Tháng bảy là lúc thu hoạch, cà chua đã chín mọng, đào cũng đến lúc hái, nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ xa thấy có màu đỏ màu xanh, một màu xanh mướt mắt, rất đẹp.

Trong ruộng có không ít người,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều là người lớn tuổi.

Bước vào vườn cây ăn trái, hương đào thơm nức mũi, quả đào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào cũng căng mọng, trong suốt, khiến cô ch** n**c miếng.

“Con muốn ăn à?” Bà lão liếc mắt đã thấy cô bé thèm thuồng, bà không hề keo kiệt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bẻ mấy quả trên cành xuống: “Không sao, các con thích ăn thì cứ lấy, đừng khách sáo.”

Minh Ương cảm ơn, hai tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận lấy quả đào.

Quả đào kia nhìn như sắp chín nẫu, chỉ cần bóc nhẹ là vỏ đã tuột ra, cô muốn ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng thấy Tiểu Nãi Tích nhìn chằm chằm, liền nhường cho cô nhóc ấy trước: “Cho cậu này.”

Tiểu Nãi Tích cắn một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miếng từ tay cô.

Thấy vậy, bà lão lại hái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm mấy quả nữa.

Đào mật quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên ngon.

Răng vừa chạm vào thịt quả, nước đã tràn ngập khoang miệng, trừ Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không động đậy thì ba đứa trẻ còn lại đều ăn rất thỏa mãn.

Minh Ương cắn liên tục, má phồng lên, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn cô ăn thôi cũng thấy thèm.

[Nhìn ngon​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá!]

[Có... có thể bán trên giỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng màu vàng không?]

[Chỗ chúng tôi đào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ngon huhu.]

[Không phải, sao cô bé này có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể ăn ngon lành thế nhỉ?]

Minh Ương vừa đi vừa ăn, đợi đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi, bụng đã no căng vì đào.

Ông lão đang xử lý trái cây hỏng, mấy sọt đầy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ắp, đều là những quả bị hỏng trên cây.

Nhìn những quả hỏng đó, Minh Ương đau lòng: “Ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơi, những quả này không ăn được nữa ạ?”

Nghe tiếng, ông lão dừng tay,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay đầu lại nhìn.

Có lẽ đã làm việc ở đây rất lâu, ông lão mồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hôi nhễ nhại, đôi tay trần phơi nắng đỏ ửng.

“Hỏng hết rồi, không ăn được nữa, lại đây ăn quả này.” Ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lão lấy một quả đào mật từ một cái sọt khác.

Minh Ương không ăn nổi nữa nhưng cũng không nỡ từ chối, nhận lấy quả đào, nhớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra Cố Ngôn Thu vẫn chưa ăn, liền đưa cho cậu bé: “Anh ăn thử đi.”

Cố Ngôn Thu không nhận, như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể không nhìn thấy.

Minh Ương có chút không vui: “Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao thế? Có độc đâu.”

Có lẽ là lười nghe cô bé cằn nhằn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu miễn cưỡng cắn một miếng.

Ngọt.

Nước ép đầy đặn, khi vào miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có vị thơm của đào.

Mùi vị có thể chấp nhận được, cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé liền ăn từng miếng nhỏ.

Minh Ương đã ăn của người ta nhiều như vậy, cũng đến lúc phải làm việc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô tiến lại gần: “Ông ơi, chúng con có thể giúp gì được không ạ?”

Cô bé rất ngoan, ông lão lộ vẻ mặt hiền từ: “Ông còn phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ruộng, các con muốn đi theo thì cứ đi theo thôi.”