Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 289

“Cố Ngôn Thu cậu...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có ý gì?”

“Lâm thiếu gia hình như không hiểu quy tắc lắm.” Hứa Vân An cầm hai ly rượu ung dung đi tới, khóe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng nở nụ cười, sắc mặt không âm trầm như Cố Ngôn Thu nhưng cũng khiến người ta sợ hãi.

“Minh Ương vẫn còn là trẻ vị thành niên, cậu dám lừa con bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ uống rượu trước mặt tôi, đúng là không coi tôi ra gì.”

Đối phương lập tức hoảng sợ: “Tôi, tôi chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là trêu chọc cô ấy một chút...”

Minh Ương xinh xắn, ngồi một chỗ thôi cũng đáng yêu như bé tiên nhỏ, ai cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn trêu chọc nhưng không ngờ lại động vào vảy ngược của hai người kia.

Đang nói thì Liễu Doanh Doanh đưa Thẩm Gia Tích từ nhà vệ sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về, thấy tình hình không ổn, cô ấy nhướn mày: “Sao thế?”

Minh Ương vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt, đôi mắt đào cong cong, dịu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dàng mách tội: “Anh Lâm bảo em uống rượu cùng anh ấy, còn nói sẽ đưa em đi hóng gió nữa.”

Quả nhiên, sắc mặt Liễu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh Doanh thay đổi.

Cô ấy cầm lấy chai rượu vang vừa mới khui trên bàn, ngồi xổm xuống túm tóc Lâm thiếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gia, thừa lúc người ta không để ý, giật tóc rồi đổ rượu vào miệng cậu ta.

“Không phải thích uống lắm à? Vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho cậu uống đủ luôn.”

Liễu Doanh Doanh từng học múa, chân tay nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có vẻ mềm mại nhưng lại rất khỏe.

Lâm thiếu gia lại đang ở dưới nước, cả người mềm nhũn không có sức phản kháng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chai rượu vang theo khóe miệng cậu ta tuôn ra, lại tràn vào cả mũi.

Liễu Doanh Doanh vốn được mệnh danh là tiên nữ giáng trần, ngày thường cũng là dáng vẻ lạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùng cao ngạo, mọi người vẫn là lần đầu tiên thấy cô ấy... tàn bạo như vậy.

Không chỉ người ngoài, mà ngay cả khóe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt Hứa Vân An cũng giật giật.

Minh Ương cười híp mắt xem náo nhiệt, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt ẩn chứa một chút ý xấu.

Người khác không nhận ra nhưng Cố Ngôn Thu lại nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấu, cô nhóc này đang bụng đầy ý đồ xấu.

Lâm thiếu gia bị chuốc cho một bụng rượu vang và nước lạnh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng bị Hứa Vân An gọi người đuổi ra ngoài.

Đoạn nhạc đệm nhỏ này không ảnh hưởng đến không khí của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bữa tiệc, đám thanh niên vẫn ăn uống như thường.

“Học hư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi.”

Minh Ương đang ăn bánh ngọt, thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu đến gần.

Cô không hề chột dạ vì bị bắt quả tang, nghiêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu, lọn tóc mai khẽ đung đưa theo động tác.

“Ai bảo anh ta lén lút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sờ đùi Tiểu Nãi Tích.”

Đứa bé đó bẩm sinh phản ứng chậm chạp, lại chỉ mải vui vẻ, nhất thời không phát hiện ra, Minh Ương là người hay bênh, đương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên không vui, kết quả còn chưa kịp dạy dỗ, Liễu Doanh Doanh và Cố Ngôn Thu đã tới, vậy nên cô cũng lười ra tay.

Cô chớp mắt, chú ý đến Liễu Doanh Doanh đang nói chuyện ở đằng kia,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạ giọng: “Anh đừng có vạch trần em, Doanh Doanh đang vui lắm đấy...”

Có thể giúp mặt trời nhỏ xả giận,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Liễu Doanh Doanh đương nhiên vui rồi.

Anh có chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bất lực.

Thấy Linh Nhất không nói gì, Minh Ương giở thói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngang bướng: “Sao, anh thấy em xấu tính à?”

Cố Ngôn Thu chỉ kéo tóc cô:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Lần sau không được phép. “

Minh Ương chống cằm, ngẩng đầu, ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tinh nghịch: “Không được phép gì?”

Đầu cô dựa vào ngực anh, ở khoảng cách gần, Cố Ngôn Thu nghe thấy nhịp tim mình từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 70 bình thường tăng vọt lên 130, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài: “Uống rượu.”

“Em có uống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu.”

“Trêu chọc con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trai.”

“Là bọn họ xáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại trước.”

Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ im lặng.

Trẻ con tuổi nổi loạn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó bảo rồi.

Minh Ương không trêu anh nữa, quay sang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm hội chị em chơi đùa.

Cô là trung tâm của sự chú ý bẩm sinh, mà phàm là con người hay động vật đều có tính hướng sáng, chỉ cần cô đứng đó, dù là người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quen hay không quen đều muốn xáp lại gần, dù là nói một câu hay chỉ để đổi lấy một nụ cười, đều khiến người ta cam tâm tình nguyện.

Con trai thích cô; con gái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng thích cô hơn.

Từ mẫu giáo đến cấp ba, trên người cô chưa từng xuất hiện cái gọi là bạo lực học đường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dù là đầu gấu có hung hãn đến đâu, đứng trước mặt cô cũng ngoan ngoãn như mèo con.