Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 281

Thế kỷ 21 là thời đại của tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuyết và phim truyền hình xuyên không.

Thêm vào đó trẻ con thường hay nói dối, Minh Nghiên không muốn tin nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Minh Ương, anh ta lại hơi dao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động, một lát sau lại cảm thấy vô lý, nếu thực sự có cái gọi là đoạt xác, thì vật lý cũng không cần học nữa.

“Nếu đây là lời nói dối em bịa ra để rời đi, thì không cần thiết, cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dù em có nói Ngọc Hoàng hạ phàm, anh cũng không đồng ý cho em đi.”

Minh Ương lắc đầu, biết ngay là một hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu không thể nói rõ ràng được.

Cô tạm thời đặt hành lý xuống, rút từ trên bàn học ra một quyển truyện cổ tích Pháp do cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ út tặng, lật đại một trang, Minh Ương dùng giọng Pháp chuẩn không cần chỉnh đọc câu chuyện trong đó.

Giọng trẻ con mềm mại đáng yêu, từng âm tiết đều được phát âm chính xác, Minh Nghiên còn chưa hiểu cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định làm gì, cô đã chuyển sang tiếng Anh, rồi đến tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Nhật, tiếng Hàn...

Tổng cộng bảy thứ tiếng, trong đó có cả những thứ tiếng mà Minh Nghiên đã từng học,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đương nhiên anh ta có thể nghe ra không phải là đứa trẻ con đọc bừa.

Minh Ương đọc xong, đặt sách xuống: “Anh thấy Minh Ương sáu tuổi có thể học được nhiều thứ tiếng như vậy trong thời gian ngắn không? Chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô út đã nói với anh là em rất thông minh, học ngoại ngữ rất nhanh, thật ra không phải, là do em vốn đã biết rồi.”

Cô lại cầm cây bút chì trên bàn lên, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cổ tay dùng sức, ném cây bút chì ra ngoài cửa sổ, găm chính xác vào chiếc lá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở giữa thân cây: “Kể cả phi tiêu, đều là do em và Cố Ngôn Thu học được ở thế giới khác, anh thực sự cho rằng chúng em là thiên tài à?”

Minh Nghiên nuốt nước bọt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nói gì.

“Sự thật là em gái của anh đã chết rồi, em chỉ là một linh hồn khác xuyên không đến đây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói cách khác, em không phải là em gái của anh, anh không cần phải chịu trách nhiệm với em.”

Cô không ngừng chứng minh bản thân, chính là để nói cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta biết một sự thật huyền ảo mà tàn khốc——

Minh Ương đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết rồi.

Minh Ương biết rõ Minh Nghiên cần có thời gian để tiếp nhận, nói xong liền không để ý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, xách hành lý đi ra khỏi nhà, nghĩ lại, lại quay đầu nói với anh ta——

“À đúng rồi, cảm ơn anh đã chăm sóc em những ngày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua, tiền sinh hoạt em để trên bàn rồi nhé.”

Cô bé lạch bạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy xuống lầu.

Minh Nghiên nghe thấy cô bé đang chào tạm biệt dì Hứa, lại nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì đó với tài xế, cuối cùng dưới lầu trở nên yên tĩnh.

Một lát sau, dì Hứa xuất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiện ở cửa: “A Nghiên...”

“Để tôi một mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lát.”

Dì Hứa thở dài, lặng lẽ đóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa lại cho anh ta.

Anh ta cứ ngồi trên chiếc ghế nhỏ đó từ sáng đến tối, Minh Nghiên đảo mắt, nhìn thấy trên bàn học có đặt một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tấm thẻ ngân hàng mỏng, anh ta nhớ, đây là tấm thẻ mà chương trình “Bé Con Làm Chủ” đã đưa cho anh ta.

Mắt Minh Nghiên lóe lên, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liếc nhìn xung quanh.

Ban công đầy những con búp bê lộn xộn, trên bàn là những bài tập đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được chấm điểm, trên tường treo những bức tranh non nớt của cô bé.

Cả căn nhà tràn ngập sự ngây thơ, tươi sáng đặc trưng của trẻ con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng giờ đây, cô bé nói với anh ta: [Minh Ương đã chết rồi].

Minh Nghiên vẫn cảm thấy hoang đường nhưng tiềm thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại tin tưởng tất cả những điều này.

Minh Ương chuyển đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vũ Thành.

Cuộc sống của anh ta lại trở về như cũ, bận rộn ngày đêm, công việc không đếm xuể,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy show ngày đêm, cuộc sống mất đi Minh Ương, dường như cũng không có gì thay đổi.

Chỉ là thỉnh thoảng, Minh Nghiên sẽ ngẩn người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn đống hồ sơ tuyển sinh trên bàn.

Anh ta cũng không biết mình bị làm sao, trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phút chốc cảm thấy như cả người trống rỗng.

“Bản kế hoạch cho trạm dừng chân cuối cùng của tour diễn vòng quanh thế giới tuần này và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuần sau, cậu xem qua một chút, nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ chốt.”