Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 274

Khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Linh Nhất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con ngươi của cô bé run rẩy: “Mơ sao?”

Những cơn ác mộng kéo dài khiến con bé mặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định cho rằng đây lại là một giấc mơ.

Cố Ngôn Thu không nói gì, trực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếp bế cô bé lên.

“Này, cậu...”

“Không sao đâu, em đưa cô bé ra ngoài đi dạo một lát, lát nữa sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về.” Thiếu niên mặt lạnh cõng Minh Ương trên lưng, sải bước ra khỏi phòng.

Minh Nghiên muốn ngăn lại nhưng bị bà giữ lại: “Con bé có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ là bệnh trong lòng, cứ để chúng nó đi đi.”

Anh ta nhìn sâu về hướng hai người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rời đi nhưng không đi theo.

Cố Ngôn Thu cõng Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương đến bên hồ.

Bên hồ có một cây ngô đồng cổ thụ, dưới gốc cây có một chiếc ghế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dài, cậu không ngồi xuống, mà chọn cách ôm cô bé ngồi dưới gốc cây.

Trong không khí thoang thoảng mùi đất ẩm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và hương cỏ cây thanh mát.

Minh Ương đang mơ màng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức mở mắt.

“Linh Nhất?”

“Ừ.”

“Linh Nhất...”

“Ừ.”

“Linh Nhất.”

“Ừ.”

Cô bé gọi một lần, cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đáp một lần.

Trước đây trong những giấc mơ, họ luôn đối đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, hiếm khi nào yên bình như thế này.

Mặt hồ trong vắt, phản chiếu bầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trời xanh thẳm như đại dương.

“Xin lỗi Linh Nhất, em đã không đưa được anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về, cũng không đưa được những người khác về...”

Minh Ương sống trong sự dằn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vặt suốt cả quãng đời.

Cô cho rằng mình là khởi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nguồn của mọi bất hạnh.

Dù chưa từng có ai trách móc, cô vẫn thường tự trách... Giá như cô không nằng nặc đòi Linh Nhất đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi công viên giải trí, thì cậu đã chẳng mất công đi tìm món quà kia, để rồi gặp nạn.

“Em chưa từng muốn giết anh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dù chỉ một lần...”

“Anh hỏi em có nhắm bắn không à, thật ra...” Cô tựa đầu vào vai cậu, nhìn xa xăm về phía mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồ: “Em có. Anh là người đã dạy em, chỉ là anh quên rồi, anh chẳng còn nhớ gì cả...”

Khi biết tin Linh Nhất bị cải tạo hoàn toàn, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã khóc nức nở trong căn cứ đổ nát.

Từ giây phút đó, Minh Ương tự nhủ với lòng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất định phải đưa Linh Nhất trở về.

Nhưng cô đã không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm được.

Dù là ở thế giới trước, hay thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giới này, cô đều thất bại.

Cố Ngôn Thu nghe cô nói, im lặng kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đứng dậy, dìu cô ra bờ hồ.

“Minh Ương, em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn đi.”

Cô cúi đầu, nhìn thấy hình ảnh phản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiếu của cả hai trên mặt nước.

“Em thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì?”

“Minh Ương và...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Linh Nhất.”

Cố Ngôn Thu ném một viên sỏi xuống hồ, mặt nước lăn tăn gợn sóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng rất nhanh, hình ảnh của hai người lại áp sát vào nhau.

“Là mơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao?”

Minh Ương ngây người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn, không đáp.

Cậu lại ném thêm một viên sỏi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi hỏi: “Là mơ sao?”

Môi cô run rẩy, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thốt nên lời.

Cố Ngôn Thu cúi xuống, nâng mặt cô lên, để cô nhìn rõ khuôn mặt mình, chậm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rãi hỏi từng chữ: “Nói cho anh biết, Minh Ương, có phải là mơ không?”

Lông mi cô run lên bần bật, nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt nóng hổi lăn dài trên má.

“Minh Ương, anh đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị lừa.”

Cổ họng cậu khô khốc nhưng vẫn cố nói ra sự thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tàn khốc: “Minh Ương, anh đã bị bọn chúng lừa.”

“Việc cải tạo... không phải anh tự nguyện.” Ngón tay Cố Ngôn Thu lạnh ngắt, cơ thể căng cứng khiến giọng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu trở nên run rẩy và cứng nhắc: “Bọn chúng nói với anh, tất cả mọi người đều đã chết.”

Cơn sốt cao đã đánh thức rất nhiều ký ức của cậu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao gồm cả những ký ức đã bị xóa bỏ.

Từ khi tỉnh lại, cậu không ngừng bị dày vò bởi quá khứ, như một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con thú bị xiềng xích bởi gai góc, không thể nào thoát ra.

Cựu Nhật Minh là một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lũ dối trá.

Chúng đã dựng lên một lời nói dối khổng lồ, khiến cậu cam tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình nguyện từ bỏ hơi ấm và tình cảm của một con người.

“Linh Nhất, tất cả các em của cậu đều đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết, đến giờ cậu vẫn không hiểu sao?”

“Nếu cậu không trở nên mạnh mẽ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì làm sao báo thù được.”

“Chỉ có vứt bỏ những cảm xúc vô dụng này, cậu mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể trở thành một bản thể mạnh mẽ thực sự.”

[Chỉ có vứt bỏ những cảm xúc vô dụng này, cậu mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể trở thành một bản thể mạnh mẽ thực sự.]