Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 269

Cậu nghe thấy tiếng hát ru, tiếng hát ru máy móc đứt quãng vang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên từ phía xa, du dương, êm dịu và lay động lòng người——

“Cây ơi hoa ơi đã ngủ chưa? Bạn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy tiếng chuông gió đang hát không?”

“Gió ơi chim ơi đã ngủ chưa? Bạn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy tiếng trăng đang hát không?”

“Những đứa trẻ của đống đổ nát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơi, xin đừng sợ hãi.”

“Đôi mắt của ác mộng sẽ nhắm lại vì bạn; hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên cây trăng sẽ được hái xuống cho bạn...”

Đằng sau những giai điệu này, cậu nhìn thấy những Adam và Eva ngây thơ chìm vào giấc ngủ, nhìn thấy những đứa trẻ có tư chất bình thường bị kéo vào phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thí nghiệm, nhìn thấy những nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng mổ bụng họ, lấy đi nội tạng của họ, nhìn thấy máy móc thay thế, họ trở thành “cỗ máy”.

[Khi chuông gió reo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, đừng ngủ.]

[Minh Ương, đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ.]

Cậu phát hiện ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bí mật.

Mỗi đêm, cậu đều dùng những câu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện để dỗ dành cô bé.

Đối với cậu, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất đặc biệt.

Cô không phải là Eva ưu tú nhất nhưng nụ cười của cô rạng rỡ, trong đầu cô luôn có nhiều ý tưởng kỳ quái hơn người khác; cô khao khát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế giới bên ngoài, dù đang ở trong nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời, vẫn tin chắc rằng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Vì vậy, Linh Nhất muốn đem những thứ tốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẹp nhất cho em gái nhỏ của mình.

Cơn đau trên người càng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc càng dữ dội.

Ánh lửa ngút trời trong giấc mơ dường như xuyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua không gian, thiêu đốt trên người anh.

Cậu nhìn thấy rất nhiều thứ trước đây không thể nhìn rõ, sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lừa dối, dối trá, giả tạo và những gương mặt đáng ghét.

Cố Ngôn Thu không thể tỉnh lại, không ngừng giãy giụa, rên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỉ, nước mắt không kìm được, tuôn rơi thành từng chuỗi.

Cậu thấy ánh lửa hóa thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lá cờ đỏ thẫm.

Thiếu niên đứng thẳng người, từng chữ từng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chữ tuyên thệ trước lá cờ——

“Bây giờ, xin tuyên thệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước lá cờ này.”

Không phải, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải.

Không được tuyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thệ!!

Câm miệng——!

Cậu muốn ngăn cản nhưng cổ họng bị khóa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chặt, không thể phát ra âm thanh.

Bầu trời xám xịt, lá cờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia đỏ tươi như máu.

“Đêm trường đã tới, tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đây tuyên thệ...”

Đừng...

Đừng tuyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thệ.

Linh Nhất, câm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng!!

Mặc cho cậu có ngăn cản, có chống cự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế nào, lời thề vẫn tiếp tục——

“...Tôi sẽ từ bỏ bản thân,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vứt bỏ tên họ;”

Tim cậu như muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vỡ ra.

Cậu nghĩ, cậu sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết rồi.

“...Tôi sẽ dùng thân này rèn đao sắc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dùng máu này đúc nên vinh quang...”

Tại sao lại lừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dối cậu.

Câm miệng... Mau câm miệng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mau dừng lại...

“Tôi nguyện làm tường thành, vì đêm lạnh mà hiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dâng lòng trung thành. Người tuyên thệ... Linh Nhất.”

Người tuyên thệ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Linh Nhất!

“Không...”

“Không được——!”

Trong khoảnh khắc cuối cùng, cậu đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phá vỡ được sự trói buộc.

Cậu không phân biệt được hiện thực hay mơ mộng, những hình ảnh tàn khốc cứ liên tục lặp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại trước mắt cậu, như lưỡi dao khoét sâu vào khối thịt thối rữa nơi trái tim cậu.

“Lũ lừa đảo! Dối trá! Tất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả đều là giả!”

“Đều là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giả!”

“Câm miệng! Tất cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câm miệng!!”

Ống truyền dịch trên mu bàn tay bị cậu giãy giụa giật đứt, mạch máu vỡ ra khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máu phun tung tóe, cậu không cảm thấy đau, điên cuồng đập phá mọi thứ xung quanh.

“Tiểu Thu, con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao vậy?”

Bà Thi vừa bước vào cửa đã bị dọa sợ, bà không dám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào, sững sờ nhìn Linh Nhất đang trút giận trong phòng bệnh.

Cậu run rẩy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn thân.

Máu vấy bẩn khắp giường, cốc nước bị đổ vỡ tan tành, tất cả mọi thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỗn độn rơi vãi trên sàn nhà, một khung cảnh tan hoang sau cơn bão.

Cố Ngôn Thu thở hổn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hển từng hơi.

Tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực, giọng nói của bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thi mới kéo lại được chút lý trí cho anh.

Cậu đứng trên mặt đất, kéo lê cánh tay vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn đang chảy máu, thất thần nhìn xung quanh.

Nắng vàng rực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỡ.

Một tia nắng đậu lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cửa sổ.

Cổ họng Cố Ngôn Thu run rẩy, cậu lại nhìn bà Thi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn thân run rẩy, hệt như một con thú non.

“Minh, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương...”

Bà Thi không hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì: “Minh Ương?”

Nước mắt cậu rơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống: “Minh Ương...”

Cố Ngôn Thu máy móc lặp lại tên cô, hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần này đến lần khác: “Minh Ương... Minh Ương...”