“Im miệng!” Minh Ương đột nhiên cắt ngang lời anh ta một cách gay gắt: “Anh không cần phải tìm những cái cớ đạo đức giả! Anh cứ thừa nhận thẳng là anh vô dụng, anh không muốn gánh vác trách nhiệm này, em còn có thể nể anh một chút, anh càng tìm những lời lẽ hay ho để đuổi khéo em, lừa dối em, em càng khinh thường anh!”
Minh Nghiên không thể tin nổi nhìn cô bé: “Em nói cái gì?”
Đạo đức giả?
Lừa dối?
Anh ta không ngờ một đứa trẻ năm tuổi lại có thể tìm được những từ ngữ như vậy, trong phút chốc đứng sững sờ tại chỗ.
Cô bé không muốn nói chuyện với anh ta nữa, bỏ lại đống hành lý, chỉ đeo chiếc túi con hổ nhỏ định rời đi.
Minh Nghiên theo phản xạ kéo cô bé lại nhưng chỉ túm được quai đeo vai: “Quay lại đây!”
Minh Ương dùng chút sức lực ít ỏi của mình chống cự, hai bên giằng co, chỉ nghe thấy một tiếng “xoẹt”, con bạch tuộc gắn trên đó bị rách toạc, những sợi bông trắng nõn bay lả tả từ bên trong.
Minh Nghiên sững người, tay cũng buông lỏng.
Sức lực đột ngột rút đi khiến cô bé lảo đảo lùi về sau hai bước, ngã phịch xuống đất.
Con bạch tuộc đã hỏng rồi, khuôn mặt cười bị chia làm hai trở nên méo mó, trông như đang khóc.
Cô bé nắm chặt con bạch tuộc, đôi môi tái nhợt không còn chút máu.
Minh Ương ngẩng đầu nhìn vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác của anh ta, không nói gì, đứng dậy chạy thẳng ra ngoài.
Mười mấy giây sau, Minh Nghiên mới hoàn hồn đuổi theo.
Cổng lớn của sân đã mở toang, cô bé con đã không biết đi đâu mất.
Minh Ương đã phát huy hết tiềm năng của cơ thể này, cô bé chạy rất nhanh, gió rít bên tai, lồng ngực rung lên bần bật, cho đến khi không thể chạy nổi nữa, cô bé mới ngồi xuống bên đường thở hổn hển.
Cô bé cũng không biết đây là đâu.
Chắc là đã chạy ra khỏi khu biệt thự, bên ngoài hàng rào là một vùng biển rộng, thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe chạy qua.
Minh Ương lờ mờ nhìn thấy trạm xe buýt ở phía trước, cô bé khó nhọc đứng dậy, kéo lê đôi chân đã mỏi nhừ.
Rất may, không phải đợi lâu xe buýt đã đến.
Minh Ương vừa hay có năm tệ tiền lẻ, cô bé lục lọi, ném một đồng xu vào trong.
Chuyến xe buýt này rất ít người, tài xế thấy cô bé xinh xắn, đáng yêu như búp bê, không khỏi nhìn thêm vài lần, chưa vội lái xe, hỏi: “Con bé, con đi một mình à?”
Minh Ương bình tĩnh trả lời: “Con đến nhà bà chơi cuối tuần, bà con chân yếu, không tiện đưa con về. Chú yên tâm, mẹ con đang đợi con ở bến xe rồi ạ.”
Tài xế hỏi: “Vậy con xuống ở đâu?”
Minh Ương đã xem bảng tên các trạm dừng xe buýt từ trước, nói: “Phố Hoa Thịnh ạ.”
Tài xế không hỏi gì thêm, chầm chậm nổ máy xe.
Cô bé đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi ngồi xuống cạnh một người phụ nữ trung niên đang ngủ.
Vừa ngồi xuống, chiếc đồng hồ điện thoại đã reo inh ỏi, Minh Ương tháo đồng hồ, không do dự ném thẳng ra ngoài cửa sổ xe, sau đó nhắm mắt lại yên lặng nghỉ ngơi.
Xe buýt xóc nảy, chốc chốc lại dừng, phải mất tròn bốn mươi phút mới tiến vào khu vực nội thành.
Số người lên xe cũng dần đông hơn, cô bé vốn xinh xắn, lại càng thu hút sự chú ý của mọi người, thấy người phụ nữ bên cạnh vẫn còn đang ngủ, ai nấy đều cho rằng cô bé là con của người phụ nữ đó.
Thêm hơn nửa tiếng nữa, phố Hoa Thịnh đã đến.
Minh Ương một mình chen xuống xe.
Đây rõ ràng là khu phố sầm uất nhất.
Nhà cao tầng san sát, đường xá đan xen, cảnh tượng hoa lệ khiến người ta choáng ngợp.
Minh Ương ôm con bạch tuộc nhồi bông cũ kỹ, tùy tiện tìm một người qua đường có vẻ hiền lành hỏi: “Cô ơi, cô có biết Viện Khoa học Kỹ thuật đi đường nào không ạ?”
Viện Khoa học Kỹ thuật là nơi thầy Thi đang công tác, một tháng trước, Cố Ngôn Thu cũng theo thầy Thi gia nhập một dự án nào đó của Viện.
Người phụ nữ lớn tuổi ân cần chỉ đường cho cô bé.