Minh Ương tỏ ra bình tĩnh: “Mọi người đến từ đâu vậy ạ?”
Nếu không xa, cô bé có thể cân nhắc hôm nay rời đi luôn.
Có lẽ là không ngờ Minh Ương lại bình tĩnh như vậy, hai người nhìn nhau, mỉm cười nói với Minh Ương: “Chúng ta đến từ Strasbourg, đó là một nơi rất đẹp.”
Một nơi chưa từng nghe qua.
Minh Ương nghiêng đầu: “Đó là đâu ạ?”
Cô út mỉm cười nói: “Pháp.”
Pháp…
Đôi mắt tròn xoe của cô bé lập tức mở to.
Cô bé nguyện ý đến bất kỳ nơi nào ở Giang Thành để sống, cho dù là một ngôi làng nhỏ, một thị trấn yên tĩnh nhưng tuyệt đối không ngờ rằng mình sẽ rời khỏi mảnh đất này, thậm chí còn vượt qua đại dương đến bờ bên kia.
Trong lòng dâng lên sự kháng cự, Minh Ương không ngờ Minh Nghiên lại ghét cô bé đến mức trực tiếp đưa cô bé ra nước ngoài!
Thấy bầu không khí giữa hai người bắt đầu ngưng đọng, cô Cố vội vàng cười xòa: “Ương Ương đừng hiểu lầm, cô biết được chuyện của con, cho nên mới từ Pháp trở về, là để gặp con một lần.”
Minh Ương nghi ngờ nhìn Minh Nghiên.
Anh ta không nói gì.
Bà ấy nói tiếp: “Vì cô mới đến đây còn chưa quen thuộc, Ương Ương có bằng lòng ở với cô mấy ngày không?”
Minh Ương cảm thấy có gì đó mờ ám, luôn giữ một tia cảnh giác.
Cô út mỉm cười: “Đừng sợ, cứ ở Giang Thành thôi, dì Hứa cũng sẽ đi cùng con.”
Không đưa cô bé đi sao?
Minh Ương chắp tay sau lưng, không đáp lời, một lúc sau mới nói: “Thật ạ?”
Ánh mắt Minh Nghiên khẽ lay động, không trả lời thẳng, chỉ nói: “Anh sắp phải đi công tác, có lẽ phải đi mười ngày, vừa hay có cô ở bên cạnh em.”
“Đúng vậy.” Cô út gật đầu theo, trong mắt lộ ra vài phần tủi thân: “Chẳng lẽ Ương Ương chê cô già, cho nên không muốn ở cùng cô sao?”
Minh Ương trước giờ mềm lòng chứ không cứng rắn, làm sao có thể chịu được sự nài nỉ ỉ ôi này, lập tức gật đầu đồng ý.
Dì Hứa đưa Minh Ương lên lầu thu dọn đồ đạc, đợi đứa trẻ rời đi, Minh Nghiên mới lên tiếng hỏi: “Không phải cô định đưa con bé đi sao?”
Cô út lắc đầu: “Nếu cô đột ngột mở lời, con bé chắc chắn sẽ không đồng ý, cô có rất nhiều thời gian, chi bằng ở chung một thời gian trước đã.”
Cô út trước khi đến đã chuẩn bị tâm lý, không định Minh Ương sẽ lập tức về cùng họ ngay từ đầu, vì vậy đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến lâu dài.
Thay vì ngay từ đầu khiến đứa trẻ bài xích và ghét bỏ mình, chi bằng ở lại và từ từ tiếp xúc, bồi dưỡng tình cảm với cô bé.
Cô út có một căn nhà cổ đã lâu năm.
Căn nhà là tài sản của người yêu đã mất của bà, mấy chục năm nay bà rất ít khi trở về, cô Cố đã cho người dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài căn nhà, sau đó để lại căn phòng lớn nhất cho Minh Ương.
Bồi dưỡng tình cảm là việc không thể nóng vội.
Cô út hiểu rõ đạo lý này, vì vậy trong cuộc sống hàng ngày tỏ ra vô cùng kiên nhẫn.
Bà trời sinh lương thiện, lại có sức hút, ngày thường rất được lòng người khác và trẻ nhỏ, ngay cả Minh Ương cũng dần dần buông bỏ phòng bị với bà.
Cô út sẽ kể chuyện cho cô bé nghe, đủ loại chuyện mà Minh Ương chưa từng được nghe; cũng sẽ tự tay cắt may váy áo và làm đủ loại đồ thủ công cho cô bé, thỏa mãn tối đa sở thích của Minh Ương đối với các loại đồ chơi.
Ngoài ra, bà cũng sẽ dạy cô bé học, cùng cô bé trò chuyện về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, thường xuyên khiến cô bé cười ngặt nghẽo, ngay cả các hoạt động cha mẹ - con cái thường ngày ở trường mẫu giáo, cô út cũng không hề vắng mặt.
Trong thế giới của Minh Ương, chưa từng được tiếp xúc với tình mẫu tử, cũng không biết được mẹ yêu thương là cảm giác như thế nào, có thể nói mấy ngày ở chung với cô út đã bù đắp tất cả những thiếu thốn trong mười mấy năm qua của cô bé.