Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 259

Ông nội giới thiệu, đây là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô út của anh ta.

Gia đình bên nội của ông nội khá cổ hủ, trọng nam khinh nữ, năm cô út mười tám tuổi đã muốn ép bà kết hôn. Cô út cũng là người cứng rắn, trực tiếp tìm luật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sư kiện bố mẹ ra tòa, sau khi thành công phân chia được một phần tài sản, liền bỏ trốn cùng bạn gái đến Pháp du học, từ đó mất liên lạc với trong nước.

Có tin đồn rằng, vị luật sư giúp bà đánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiện chính là người vợ đồng tính của bà.

Còn có người nói, hai mươi năm trước, người bạn đời của bà bị sát hại trên đường đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tòa án, cô út sống độc thân đến giờ, tính ra cũng phải năm mươi tuổi rồi.

Đối với thời đại đó, những chuyện của cô út quá mức kinh thế hãi tục, trong những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu chuyện đó có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, thì không ai biết được.

Minh Nghiên không hiểu, cô út đã cắt đứt quan hệ với nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh từ lâu, tại sao lại gọi điện thoại vào lúc này.

Nhưng rất nhanh, anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã hiểu lý do.

“Chuyện của con và Minh Ương cô vừa mới nghe nói, cho nên muốn hỏi con, có muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gặp mặt không?” Cô nói: “Cô muốn nhận nuôi Minh Ương, muốn hỏi ý kiến của con.”

Minh Ương cần phải nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viện ba ngày.

Cô bé không tiết lộ tin mình bị ốm cho các bạn nhưng đến ngày thứ hai,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Vân An và anh em nhà họ Thẩm vẫn mang quà đến bệnh viện thăm.

Hứa Vân An mang đến cho Minh Ương món đồ chơi nhồi bông mà cô bé thích nhất, Thẩm Gia Thước và Thẩm Gia Tích mang đến những món đồ ăn vặt đắt tiền nhập khẩu nhưng với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình trạng hiện tại của cô bé, đừng nói là đồ ăn vặt, ngay cả ăn cơm cũng phải chú ý, cuối cùng những món đồ đó đương nhiên đều vào bụng hai đứa trẻ kia.

Một trận ốm nặng khiến cô bé gầy đi rất nhiều,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay cả tóc xoăn cũng trở nên thẳng hơn.

Thẩm Gia Thước vừa ăn vừa xót xa: “Ương Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mau khỏe lại đi, nhìn em gầy quá.”

Thẩm Gia Tích gật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu phụ họa.

Minh Ương nhìn thanh sô cô la trên tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bọn họ mà thèm ch** n**c miếng.

Hứa Vân An im lặng vài giây, đứng dậy đi đến trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt hai anh em: “Hai cậu ra ngoài ăn đi.”

Thẩm Gia Thước:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Tại sao?”

Hứa Vân An nói thẳng: “Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt cho Minh Ương.”

Hai người lúc này mới để ý thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt Minh Ương đã nhìn chằm chằm.

Bọn họ cũng không tiện ăn tiếp, cất đồ ăn vặt đi, lau miệng, an ủi: “Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương không sao, đợi em khỏe lại, anh mang cho em cả một thùng nhé.”

Minh Ương không có tinh thần đáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, ủ rũ nằm trên giường.

“Mà sao mọi người biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em bị ốm vậy?”

Hứa Vân An nói với cô bé: “Anh có gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điện về nhà em, dì Hứa nghe máy.”

Chắc vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi.

Ngoài dì Hứa ra thì chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có ai khác.

Thẩm Gia Thước nhìn quanh một vòng, chợt nghi ngờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi: “Minh Ương, anh của em không đến sao?”

Lúc này Minh Ương mới nhớ đến còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có một người là Cố Ngôn Thu.

Từ sau khi hai người sống riêng, về cơ bản là không liên lạc gì với nhau, huống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồ Minh Ương cũng không đến mức làm nũng, bệnh vặt cũng phải gọi điện báo.

Cô lắc đầu: “Chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đang bận.”

“Đúng rồi, hôm nọ anh còn thấy Cố Ngôn Thu trên TV, hình như cậu ấy đang tham gia nghiên cứu gì đó, nghe có vẻ cao siêu lắm.” Thẩm Gia Thước gãi đầu, tuy còn nhỏ tuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng lúc này cậu nhóc cũng cảm thấy có gì đó khác lạ, sau đó cảm thán một câu: “Cảm giác chúng ta và cậu ấy như là người của hai thế giới khác nhau vậy.”

Câu nói tùy hứng này khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tim Minh Ương khựng lại.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay mình, bàn tay cô vẫn còn nhỏ nhắn, mũm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mĩm, trên mu bàn tay cắm kim luồn, giống như những đứa trẻ khác.

“Đúng vậy, chúng ta như là người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của hai thế giới khác nhau...”

Trước kia họ đã khác nhau; đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bây giờ, họ vẫn khác nhau.

Thẩm Gia Thước nhạy cảm nhận ra điều gì đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẩn ra: “Anh, anh nói sai gì sao?”

Sao Minh Ương có vẻ đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên không vui vậy?

Minh Ương lắc đầu, mỉm cười an ủi cậu nhóc: “Không có, chỉ là em bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bệnh nên không có sức, em muốn mau khỏe lại để chơi cùng mọi người.”