Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 249

Người kia hiếm khi mặc vest, bộ vest đen che bớt vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngang tàng, bất kham, lại toát lên ba phần trầm ổn.

Hai người chạm mắt nhau, rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh chóng lảng tránh.

Cho dù bà Hứa và những người khác không lên tiếng, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng lờ mờ đoán được mục đích của Minh Nghiên lần này.

Chắc là... muốn đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé về.

Tâm trạng của cô bé lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức tuột dốc không phanh.

“Ương Ương, ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây.”

Bà Hứa mỉm cười hiền hậu, vỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhẹ vào chỗ ngồi bên cạnh.

Minh Ương ngoan ngoãn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi xuống.

Bà Hứa cười giới thiệu: “Đây là anh Minh Nghiên, hai đứa từng gặp nhau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi đúng không? Hình như còn từng tham gia cùng một chương trình.”

Cô bé gật đầu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Gặp rồi ạ.”

“Gặp rồi thì tốt.” Bà Hứa không biết phải nói tiếp thế nào, liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Thính Cảnh, suýt chút nữa không giữ được nụ cười trên mặt.

“Ương Ương à... Chuyện là thế này...” Bà Hứa nắm lấy tay Minh Ương: “Sau nhiều lần tìm kiếm, chúng ta đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liên lạc được với anh trai ruột của con, nên muốn hỏi con... có muốn sống cùng anh ấy không?”

Minh Ương ngẩng đầu liếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn Minh Nghiên.

Người kia mặt không cảm xúc, giống như đang nghe người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác bàn luận về chuyện không liên quan đến mình.

Cô bé cúi đầu nghịch mười ngón tay mũm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mĩm, thành thật nói: “Không muốn ạ.”

Minh Nghiên nheo mắt, nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé chằm chằm.

Môi cô bé mím chặt, vẻ mặt im lặng như thể hiểu rõ mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện, điều này khiến bà Hứa rơi vào tình thế khó xử.

Nhà họ Hứa có ý định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận nuôi Minh Ương.

Nhưng tiền đề là cô bé không có người thân thích ruột thịt. Mặc dù sự thật Minh Nghiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là anh trai của Minh Ương khiến bà kinh ngạc nhưng bà cũng không thể không chấp nhận.

Bà không thể bỏ qua quan hệ máu mủ của người ta, mà tự tiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm thủ tục nhận nuôi được, như thế thì còn ra thể thống gì.

Bà Hứa đang định nói gì đó, thì bị một giọng nói cắt ngang: “Dì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à, con có thể nói chuyện riêng với em ấy một chút không ạ?”

Bà Hứa gật đầu, cùng Hứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thính Cảnh rời khỏi phòng.

Căn phòng sách rộng lớn chỉ còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại hai người đối mặt nhau.

Minh Nghiên ngồi xuống cạnh cô bé, cô bé lặng lẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy sang chỗ khác, ý từ chối rất rõ ràng.

Minh Nghiên lại đuổi theo, thấy cô bé định chạy, anh ta liền giữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chặt vai cô bé, ngăn không cho cô bé chạy lung tung.

Anh ta ra vẻ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ngồi yên.”

Minh Ương hung dữ hất tay anh ta ra, giận dỗi quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng đi, nhất quyết không chịu đối mặt với 5.

Minh Nghiên không hề quan tâm đến tính khí trẻ con của cô bé, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chẳng buồn vòng vo, nói thẳng: “Anh là anh trai của em, anh ruột.”

Cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ im lặng không nói tiếng nào.

Minh Nghiên cũng chẳng quan tâm cô có đang nghe hay không, cứ thế nói tiếp: “Giờ bố mẹ đều không còn, anh là người giám hộ đầu tiên của em, theo lý thì không cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải suy nghĩ đến ý kiến của một đứa trẻ như em nhưng anh cũng không phải loại người không biết lý lẽ, nên vẫn muốn hỏi qua một chút, em nghĩ thế nào?”

Minh Ương bướng bỉnh đáp: “Chẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ thế nào cả.”

“Ồ.” Minh Nghiên đứng dậy: “Nếu em không có ý kiến gì thì thu dọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ đạc rồi về thôi, đừng có ở lỳ nhà người ta nữa.”

Minh Ương nghẹn lời, đến thế giới này lâu như vậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô chưa từng thấy ai mặt dày như thế.

Minh Ương không chịu đi, hất mạnh tay anh ta ra, ngẩng đầu giận dữ trừng mắt nhìn anh ta: “Nếu anh là anh trai ruột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của em, vậy sao trước đây không đến?” Giọng cô đột nhiên thêm vài phần tủi thân: “Anh biết rõ em sống không tốt mà.”

Câu này là cô hỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay cho nguyên chủ.

Trong nguyên tác, cô bé thậm chí còn không có cơ hội tiếp xúc với người anh trai ruột này, thậm chí còn chưa kịp hiểu rõ lý do anh ta bỏ rơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, đã tàn nhẫn lụi tàn ở tuổi 17 đẹp nhất của cuộc đời, mang theo sự ghét bỏ và những lời mắng nhiếc mà kết thúc cuộc đời ngắn ngủi này.

Anh ta nói không cần cô là không cần cô, bây giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đón cô về, rốt cuộc là có ý gì?