Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 244

Lúc này, MC lại hỏi: “Vậy... có phải họ cũng bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con đến đây để thay thế Cố Tử Duệ không?”

“Đúng vậy.”

Một chữ, dứt khoát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và rõ ràng.

[Đê tiện quá!!!! Vơ vét hết tiền của người ta rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn lợi dụng tài năng của người ta nữa?]

[Trời ơi, độc ác quá, độc ác quá, Cố Tử Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có người mẹ như thế này đúng là xui xẻo.]

[Cậu ta có gì mà xui xẻo, chẳng phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu ta là người được hưởng lợi sao?]

[Vậy ra lý do Cố Tử Duệ không đến trường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tham gia hoạt động là vì chuyện này sao?]

[Sao lại có những người lòng dạ độc ác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như vậy chứ!! Nên cho vào tù đi!!]

“...”

Những người vốn đang ngồi cạnh Triệu Nhã Tình lặng lẽ kéo giãn khoảng cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với bà ta, ánh mắt lộ rõ vẻ bài xích và khinh bỉ.

Triệu Nhã Tình lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế, chỉ tay vào Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà mắng chửi: “Mày nói láo! Tao làm gì có chuyện bắt mày, bắt mày thay thế con trai tao!”

“Đừng có tin lời nó nói, nó là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một kẻ lừa đảo! Lừa đảo!!”

“Tao đã biết hai anh em mày không có ý tốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà! Đáng lẽ tao không nên nuôi nấng bọn mày!”

“Bọn mày ngậm máu phun người, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có một câu nào là thật!”

“Đừng tin bọn chúng! Video là giả! Bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi không hề làm những chuyện đó!”

Bà ta vừa chửi vừa cố gắng biện minh cho mình nhưng không hề hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết rằng dáng vẻ điên cuồng này chỉ khiến người ta muốn tránh xa.

[Nghe người trong hậu trường nói là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã báo cảnh sát rồi.]

[Đáng sợ quá, đề nghị đưa đến bệnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viện tâm thần kiểm tra xem.]

[Trả lại tiền cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu bé đi!!!]

Triệu Nhã Tình thấy không ai tin lời mình, lại vội vàng gọi Cố Tử Duệ đang đứng trên sân khấu: “Duệ Duệ, con mau nói đi! Con mau giải thích đi! Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải thằng nhóc này nói gì với con nên con mới tin lời nó đúng không! Con mau nói cho mẹ biết, tất cả những chuyện này không phải là sự thật!”

Trong và ngoài hội trường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trở nên hỗn loạn.

Cố Tử Duệ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn ngơ ngác nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người mẹ gần như phát điên của mình, rồi lại quay sang Cố Ngôn Thu.

Cố Ngôn Thu vẫn bình thản, ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt không chút gợn sóng.

Rõ ràng là một dáng vẻ vô hại nhưng lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến Cố Tử Duệ cảm thấy đáng sợ.

“Cậu, cậu không phải đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hứa rồi sao...”

Là không làm hại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khác.

Cố Ngôn Thu lại nhìn hắn nói: “Đúng vậy, tôi đã hứa với mẹ anh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giúp anh giành được danh tiếng. Nhưng tôi không muốn làm như vậy.”

Cố Tử Duệ nghẹn thở, sau đó cuống lên, lắp bắp giải thích với mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người: “Không phải! Cậu ta đã hứa giúp con hoàn thành cuộc thi!”

Nói xong, Cố Tử Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền khựng lại.

Đúng vậy...

Cố Ngôn Thu đã hứa với hắn, giúp hắn... hoàn thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuộc thi và cậu đã thực sự làm như vậy.

Cậu nhóc mập mạp mở to mắt, quay đầu lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì thấy Cố Ngôn Thu đang mỉm cười.

Khóe môi cong lên khiến cậu cảm thấy sợ hãi, hơi lạnh từ lòng bàn chân từ từ lan đến tận tim. Cố Tử Duệ không chịu nổi ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của những người trên sân khấu và cả dưới khán đài, không chịu nổi những lời tranh cãi, càng không chịu nổi ánh mắt khó tin của mẹ mình.

Đúng lúc này, Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiến lại gần hắn.

Hắn cao hơn cậu một chút, kéo tai nghe trên người hắn xuống, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Mày nghĩ tao sẽ bỏ qua cho mày sao? Mày nghĩ tao còn nhỏ thì tao sẽ rộng lượng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tha thứ cho mọi chuyện sao? Đừng ngây thơ như vậy.” Cậu nói: “Bây giờ mày 11 tuổi nhưng trong mấy chục năm sau này, mày sẽ phải trả giá cho những sai lầm của bố mẹ mình.”

Bây giờ hắn còn nhỏ, không hiểu sau này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ phải đối mặt với những gì.

Đợi đến khi hắn nhận thức được, có thể sẽ hận Cố Ngôn Thu vì những gì cậu đã làm nhưng sự hận thù đó sẽ nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chóng chuyển sang bố mẹ hắn. Đối với bố mẹ, không có sự trả thù nào tàn khốc bằng việc con trai mình oán hận họ.

Cố Tử Duệ hoàn toàn bị dáng vẻ và những lời này của cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dọa sợ, ngây người hai giây, sau đó bật khóc nức nở.