Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 230

“Ừm...”

Buồn thì buồn nhưng bánh kem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì vẫn phải ăn.

Minh Ương cẩn thận cất tấm ảnh vào chiếc túi hình con hổ, Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu chú ý đến hành động này nhưng không nói gì.

Minh Ương lon ton đi bên cạnh cậu, đột nhiên nhớ ra điều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì đó, hỏi: “Doanh Doanh có chuẩn bị quà cho anh không?”

“Ừm.”

Mắt Minh Ương sáng lên: “Thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ á? Chuẩn bị gì vậy?”

Cố Ngôn Thu né tránh ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cô bé: “Không xem.”

Minh Ương bĩu môi, rồi lại vui vẻ trở lại: “Nói như vậy, Doanh Doanh cũng coi anh là bạn rồi.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô bé kéo kéo tay áo cậu, hỏi dồn: “Doanh Doanh coi anh là bạn, anh có vui không?”

Cố Ngôn Thu cảm thấy cô bé ồn ào, hất tay ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng không hất được, đành để cô bé kéo: “Không vui.”

Minh Ương tự mình cảm thán: “Hiếm thấy thật đấy, Doanh Doanh cũng coi anh là bạn, rõ ràng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tính cách anh khó ưa như vậy, ngoại trừ em ra thì không ai chịu nổi anh.”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

“Hai hôm nữa chúng ta cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi thăm Doanh Doanh nhé!”

Cố Ngôn Thu: “Ngày kia khai giảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, em phải đi nhà trẻ.”

Ừm...

Cô bé phải đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà trẻ rồi.

Vẫn chưa biết nhà trẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ như thế nào.

Minh Ương hụt hẫng một giây, rồi lại mong chờ một giây, sau đó lại nhanh chóng nảy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ý tưởng mới: “Vậy chúng ta đợi nghỉ hè cùng đi thăm Doanh Doanh nhé!”

Quyết định xong, cô bé buông tay áo Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu ra, chạy vào trong nhà ăn bánh kem.

Cô bé là như vậy, niềm vui đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh hơn nỗi buồn rất nhiều.

Cố Ngôn Thu không đi vào, đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài cửa nhìn cô bé.

Trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười nói rộn ràng không dứt.

Cho dù là anh em nhà họ Thẩm hay các cô chú trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tổ đạo diễn đều thích vây quanh cô bé chơi đùa.

Rất kỳ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạ.

Hai người rõ ràng cùng đến từ thế giới tận thế nhưng cô bé dường như hòa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhập với nơi này hơn, cứ như... cô bé vốn thuộc về ánh mặt trời.

Cố Ngôn Thu lấy từ trong túi ra phong thư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà Liễu Doanh Doanh để lại cho cậu.

Mở ra, bên trong có mấy miếng dán mặt cười, còn có một quyển truyện cười, một tập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sách rất nhỏ, chắc chỉ bằng lòng bàn tay, lật trang đầu tiên ra, có dòng chữ:

“[Học cười nhiều hơn đi, không thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ dọa Ương Ương sợ đấy.]”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “…………”

[Ngoại truyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ]

Tương lai.

Phóng viên phỏng vấn Liễu Doanh Doanh, người đã trở thành nghệ sĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ piano: “Cô có ấn tượng gì về Cố Ngôn Thu không?”

Liễu Doanh Doanh: “Có, một cái đuôi luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bám theo Ương Ương nhà tôi.”

Linh Nhất:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

—-

Cuộc sống ở nhà trẻ đối với Minh Ương không khác biệt lắm, cơ bản giống như ở nhà, mỗi ngày đều ăn ăn uống uống, chơi chơi đùa đùa.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu cũng không khác trước đây là mấy, đi học, chạy lớp thiếu niên, đối phó với đủ loại bài kiểm tra và học trực tuyến.

Cậu quá thông minh, lớp thiếu niên đối với cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tên “Cố Tử Duệ” này như sấm bên tai.

Cũng nhờ có Cố Ngôn Thu, mà Cố Tử Duệ ở Cố gia ngẩng cao đầu, muốn cái gì cha mẹ đều đáp ứng, thậm chí cũng không quan tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành tích trên lớp của hắn như thế nào, chỉ riêng cái danh “thiếu niên thiên tài” đã đủ để bọn họ ra ngoài khoe khoang khắp nơi.

Thứ bảy.

Cha mẹ Cố gia đưa Cố Tử Duệ đi khu vui chơi, dì Triệu cũng đi bệnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viện thăm người thân, trong nhà cơ bản là thiên hạ của một mình Minh Ương.

Cô bé không chịu ngồi yên, chạy lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy xuống nghịch ngợm không ngừng.

Chơi mệt rồi mới nhớ tới oan gia, thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là lại chuẩn bị đi tìm cậu.

Không ngờ vừa lên lầu liền đụng phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu đang đi xuống.

Minh Ương nhìn lên lầu, không nhớ nhầm thì, đó hẳn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng sách của bác Cố, cậu lên đó làm gì?

“Chơi trốn tìm không?” Minh Ương cũng không quan tâm lắm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vì quá nhàm chán, liền chủ động mời oan gia.

Vốn chỉ là hỏi bâng quơ, căn bản không trông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mong Cố Ngôn Thu đồng ý, ai ngờ ——

“Được thôi.”

Minh Ương hít một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơi khí lạnh.

Cái quái quỷ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì thế!

Hôm nay cậu lại đồng ý chơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trốn tìm với cô bé!!!