Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 228

[Nghĩ mà xem, nếu thật sự thương con gái thì đã không để con gái còn nhỏ như vậy đã tham gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đủ loại chương trình và lên sân khấu, rõ ràng là coi con gái như máy in tiền, cạn lời.]

[Dù sao cũng là người sinh ra con bé, con bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm lớn chuyện như vậy cũng không hay lắm?]

[Bố mẹ không đúng nhưng con gái cũng làm không tốt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm ầm lên như vậy sau này rất khó coi.]

[Mấy người bênh bố mẹ ở trên lại đến rồi đấy à? Nếu các người cảm kích, ngưỡng mộ đến thế, vậy thì chúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các người kiếp sau, kiếp sau nữa đều gặp phải loại bố mẹ như thế này nhé, nhìn thấy là thấy xui xẻo.]

Bình luận trên mạng tới tấp chĩa mũi dùi vào họ, toàn là những lời trách móc, chửi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rủa, cũng có một số ít người không đồng tình với hành động của Liễu Doanh Doanh.

Nhìn đứa con gái mà mình tự tay nuôi lớn, bố mẹ Liễu lại cảm thấy xa lạ như chưa từng quen biết. Thoạt đầu, họ không thể tin nổi, rồi sau đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là cảm giác giận dữ khi sự cân bằng bấy lâu nay bị phá vỡ, hay nói đúng hơn, họ cảm thấy bất an khi quyền uy của mình bị thách thức.

Tất cả những điều này khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ mất đi lý trí.

“Liễu Doanh Doanh!” Bố Liễu lớn tiếng gọi đầy đủ tên con gái: “Bố mẹ vất vả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nuôi nấng con khôn lớn, đây là cách con đối xử với bố mẹ sao?!”

“Bố mẹ cho con ăn, cho con mặc, cho con học múa, lên chương trình, cho con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có được danh tiếng, giờ con lại vu oan cho bố mẹ mình thế này à?”

Những lời này như châm ngòi cho những cảm xúc mà Liễu Doanh Doanh đã kìm nén bấy lâu: “Đúng vậy, bố mẹ cho con ăn, cho con mặc, cho con học múa, lên chương trình. Bố mẹ giới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạn tự do của con, kiểm soát cuộc sống của con, con ăn thêm một miếng thịt cũng phải nhìn sắc mặt của bố mẹ. Rốt cuộc con là con gái, hay là thú cưng của bố mẹ?”

“Con nhớ ơn bố mẹ nuôi con khôn lớn, nên mới nghe lời như vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng còn bố mẹ, bố mẹ đã đối xử với con như thế nào?!”

Cô ấy chỉ tay vào ống kính: “Hãy tự vấn lương tâm, cái gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là danh tiếng kia là con muốn, hay là bố mẹ muốn?”

Cô ấy liên tục chất vấn nhưng bố mẹ cô ấy không hề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáp lại, chỉ đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu cô ấy.

Trong thế giới của bố mẹ cô ấy, con gái chẳng khác gì thú cưng, chỉ là hầu hết các bậc cha mẹ đều không muốn thừa nhận. Họ biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói ra thì không hay, nên đã thêm vào đó cái mác “yêu thương” và dưới danh nghĩa “yêu thương”, mọi tổn thương đều trở nên hợp lý.

Vì vậy, họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kinh ngạc.

Rõ ràng đã cho con gái tất cả, tại sao con bé lại không hiểu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn vạch trần trước mặt bao nhiêu người, thậm chí còn trách móc họ.

Bố mẹ Liễu không hiểu, nên càng tức giận đến mức không kiểm soát được: “Hóa ra bố mẹ sinh ra và nuôi nấng con lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là lỗi của bố mẹ sao! Vậy bây giờ con muốn làm gì? Con muốn tự tay đưa bố mẹ vào đồn cảnh sát sao!”

Bà ta tiếp tục đe dọa, cho rằng Liễu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh Doanh sẽ không dám làm như vậy.

Nhưng cô gái trẻ nhìn họ lạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùng, cuối cùng nói một chữ:

“Đúng.”

Trong khoảnh khắc, họ im bặt, trong ánh mắt thoáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiện lên rất nhiều cảm xúc phức tạp.

“Các người cố ý hãm hại người khác, phải chịu trách nhiệm, đây là đạo lý mà pháp luật đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạy con, không liên quan gì đến việc các người có phải là bố mẹ con hay không.”

“Liễu Doanh Doanh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con...!”

“Bố, mẹ.” Cô ấy ngắt lời họ: “Đây là lần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng con gọi hai người như vậy.”

Vẻ mặt họ kinh ngạc, đôi mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mở to đầy giận dữ.

“Con sẽ về sống với ông bà nội, còn nữa...” Cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấy nói: “Cảm ơn vì đã sinh ra con.”

“Con...”

Cốc, cốc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, người bước vào là cảnh sát mặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng phục: “Ai là Liễu Phúc, mời đi theo chúng tôi.”

Hai vợ chồng còn chưa kịp lên tiếng giải thích, đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị họ đưa đi, cùng với gói thuốc kia.

Giới truyền thông nhìn Liễu Doanh Doanh, rồi lại nhìn bố mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Liễu, suy nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định đuổi theo.