Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 206

Minh Ương lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn anh ta.

Hứa Thính Cảnh sợ đứa trẻ bị tổn thương, vội vàng nói: “Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương thổi có tác dụng đấy chứ, anh đỡ đau rồi này.”

Minh Nghiên không nhịn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được trợn mắt.

Anh ta không tài nào hiểu nổi tại sao người lớn cứ phải chiều theo những suy nghĩ ngây ngô của trẻ con,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi khi quá mức ngây thơ, đến nỗi khiến chúng không phân biệt được đâu là thực tế, đâu là hư cấu.

Minh Nghiên hỏi anh: “Thế nào? Giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa cậu đến bệnh viện nhé?”

Hứa Thính Cảnh lắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu từ chối.

Còn đang dẫn theo hai đứa nhỏ, với cả trật khớp thôi mà, nắn lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là được, anh cũng không muốn vì chuyện này mà lại lên báo.

“Nhà cậu không phải ở gần đây sao?” Hứa Thính Cảnh nhận ra tòa nhà xung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quanh: “Đến nhà cậu trước, rồi tôi gọi điện cho bác sĩ gia đình.”

Minh Nghiên không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phản đối.

Chỉ là...

Anh ta cụp mắt nhìn khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của Minh Ương, lạnh lùng cảnh cáo: “Đến nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi thì ngoan ngoãn, không được sờ mó lung tung, không được chạy nhảy, không được leo trèo.”

Anh ta có thành kiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với Minh Ương.

Trong mắt anh ta, đứa trẻ này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chẳng khác gì con khỉ.

Minh Ương chớp chớp mắt, cuối cùng nhìn về phía Hứa Thính Cảnh, lựa chọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lờ đi Minh Nghiên: “Anh Cảnh, em xem tay anh được không ạ?”

Hứa Thính Cảnh: “Có thể sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm em sợ đấy.”

Minh Ương không hề sợ hãi, cô vén áo anh lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để lộ bàn tay phải biến dạng vì trật khớp.

Hứa Vân An lần đầu tiên biết trật khớp lại trông như thế này, cơn đau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dường như lan truyền, khiến cánh tay cậu ta cũng nhói lên từng đợt.

Hốc mắt cậu ta cay xè, đỏ hoe, nhất thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không kìm được, nước mắt lã chã rơi xuống.

Hứa Thính Cảnh không ngờ em trai lại khóc, hơi sững sờ, giơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay lên lau nước mắt cho cậu: “Không sao, anh không đau.”

Hứa Vân An vừa đau lòng vừa bực bội, hung hăng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gạt tay anh ra, bướng bỉnh quay mặt đi.

Hứa Thính Cảnh không hề tức giận,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngược lại còn thấy vui.

Hai anh em cách nhau khá xa tuổi, Hứa Vân An lúc năm tuổi rất thân thiết với anh, luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng gọi anh, mỗi khi được hỏi thích bố hay thích mẹ, cậu ta đều nói thích anh.

Nhưng khi lớn lên, những lời so​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sánh cũng theo đó mà đến.

“Cậu là em trai của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Thính Cảnh à?”

“Có thể xin chữ ký của anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu giúp tôi được không?”

“Sao cậu chẳng giống anh cậu chút nào thế,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh cậu thông minh hơn cậu nhiều.”

Những lời này ngày càng nhiều, nụ cười trên mặt cậu ta ngày càng ít,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng thời, cậu ta cũng ngày càng xa cách, lạnh nhạt với anh.

Hứa Thính Cảnh không thể kiểm soát những lời nói bên ngoài, chỉ có thể cố gắng đối xử tốt với cậu ta nhưng cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu niên nhạy cảm không biết từ khi nào lại kháng cự việc tiếp xúc với anh, điều này khiến anh bất lực.

Trong lúc hai anh em trò chuyện, Minh Ương đang lén lút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan sát tay Hứa Thính Cảnh, còn len lén chọc vào.

Tốt, trông có vẻ chỉ là trật khớp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đơn thuần, không bị gãy xương.

Đôi mắt đen láy như hai quả nho của cô bé nhìn Hứa Thính Cảnh, rồi lại nhìn Hứa Vân An, cuối cùng nâng tay anh lên xoay xoay, bàn tay nhỏ tìm đúng đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xương, đẩy rồi kéo, bẻ rồi đẩy, cuối cùng chỉ nghe thấy một tiếng “rắc”, cổ tay đã trở lại vị trí cũ, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong mười mấy giây.

Cảm thấy có gì đó bất thường, ba người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang nói chuyện lập tức quay lại nhìn.

“Em định—!”

Minh Nghiên nhận ra điều không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ổn, định mở miệng mắng.

Nhưng đột nhiên, cổ tay Hứa Thính Cảnh cử động,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ mặt anh ngạc nhiên: “Hình như... khỏi rồi?”

Minh Ương ngoan ngoãn ngồi yên tại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỗ, công thành lui thân.

Mấy người đều không thể tin nổi, Minh Nghiên cũng nuốt những lời định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói xuống, chỉ còn lại đôi mắt kinh ngạc nhìn cô bé.

“Ương Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em...”

Một đứa trẻ năm tuổi biết nắn xương, chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này có hơi... ừm, khó tin quá không?

Minh Ương mặt không đổi sắc nói dối:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh trai em dạy đấy ạ.”

“Anh trai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em?”

Thế cũng không đúng, Cố Ngôn Thu dường như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng mới chỉ tám tuổi thôi mà!!