Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 203

“An An, hay chúng ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ngoài nhé?”

Nhận thấy sự sợ hãi của cậu ta,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Thính Cảnh bên cạnh khẽ hỏi.

Sắc mặt cậu ta không tốt, lạnh lùng từ chối ý tốt của anh trai: “Không cần. Ương Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không sợ, em cũng không sợ.” Nói xong, cậu ta lại ngồi thẳng dậy, cố gắng xem tiếp.

Nửa sau là cao trào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cả bộ phim.

Bao gồm cảnh đua xe trong thành phố, máy bay đâm vào tòa nhà và cuộc chạy đua với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hàng vạn xác sống để giành giật sự sống, đương nhiên, cảnh máu me cũng nhiều hơn.

Cuối cùng cũng gắng gượng xem xong, Hứa Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Cô bé và Hứa Thính Cảnh bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lực đứng bên ngoài chờ đợi.

“Phim có hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không em?”

Minh Ương gật đầu qua loa, vì lo lắng cho Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An nên chốc chốc lại ngó vào nhà vệ sinh.

“Ương Ương có vẻ không sợ.” Hứa Thính Cảnh mỉm cười xoa đầu cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé: “Nhưng trẻ con vẫn nên hạn chế xem những phim kiểu này.”

Trong rạp cũng có trẻ con nhưng đa số đều là thiếu niên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần như không có ai ở độ tuổi của Minh Ương.

Cô không hề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nao núng.

Dù sao cũng từng sống trong tận thế thật rồi, với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô, nội dung phim vẫn còn quá nhẹ nhàng.

Nếu để cô làm đạo diễn, chắc chắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ còn kịch tính hơn nhiều.

Hứa Vân An vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa ra.

Nhân vật chính không có ở đây, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng mạnh dạn hơn: “Anh Thính Cảnh.”

“Hửm?” Hứa Thính Cảnh nhìn sang, đôi mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau cặp kính đen dịu dàng.

“Có phải anh Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang giận anh không?”

Anh ngẩn ra, rồi mỉm cười:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Sao em lại hỏi vậy?”

Minh Ương phồng má: “Em cảm thấy... anh ấy có vẻ hơi lạnh nhạt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với anh nhưng em thấy anh là một người anh rất tốt.”

Dịu dàng, kiên nhẫn, nếu Cố Ngôn Thu có được một phần mười tốt bụng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Hứa Thính Cảnh thì cô bé đã không bị tức đến phát điên.

Hứa Thính Cảnh không ngờ mối quan hệ giữa hai người lại bị một đứa trẻ nhìn thấu, nụ cười trên môi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhạt đi không ít, tuy nhiên đây không phải là một vấn đề đáng để né tránh: “Có một chút.”

Minh Ương tò mò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn anh.

“Là do anh.” Hứa Thính Cảnh thẳng thắn: “Sự tồn tại của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh có lẽ khiến em ấy... cảm thấy tự ti.”

“Tự ti?” Minh Ương không hiểu: “Tại sao? Nếu em có một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người anh giỏi giang như anh, em sẽ rất tự hào.”

Cô bé dùng từ rất chuẩn, anh không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhịn được lại xoa đầu cô bé.

Hứa Thính Cảnh mở miệng, định nói thêm gì đó thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Vân An từ nhà vệ sinh đi ra.

Anh đứng dậy đưa cho cậu ta một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chai nước khoáng: “Đỡ hơn chưa?”

Hứa Vân An vẫn còn rất khó chịu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hất tay anh ra: “Không cần.”

Hứa Thính Cảnh không ép: “Vậy chúng ta xuống tầng một nhé? Ở đó đang có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoạt động, chúng ta có thể thắng vài con thú bông cho Ương Ương.”

Minh Ương nhìn sắc mặt tái nhợt của Hứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vân An: “Hay là về nhà thôi ạ...”

“Không cần.” Hứa Vân An nắm tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương: “Đi lấy thú bông.”

Ba người lần lượt đi xuống tầng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một trung tâm thương mại.

Hôm nay vừa hay là ngày hội của trung tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương mại, tầng dưới đông nghịt người qua lại.

“An An, Minh Ương, đừng đi nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá, cẩn thận lạc nhau.”

Hứa Thính Cảnh tập trung vào hai đứa nhỏ, không để ý đụng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải người đi đường, anh cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi.”

Người bị đụng ngẩng lên nhìn anh vài giây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên hét lên: “Hứa Thính Cảnh—!”

“A a a a a,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Cảnh thần!!”

Tiếng hét bất ngờ thu hút sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chú ý của mọi người.

Hứa Thính Cảnh cố tình đeo khẩu trang đen và kính đen bản to, dù đã ngụy trang kỹ càng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khí chất khác biệt trời sinh của anh vẫn đủ để người ta nhận ra ngay lập tức.

Lượng khách trong trung tâm thương mại đông hơn mọi ngày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Thính Cảnh không muốn gây náo động ở đây.

Anh định nhanh chóng rời đi trước khi mọi người kịp vây quanh nhưng chưa đi được mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước đã bị đám đông fan cuồng nhiệt và người qua đường bao vây tứ phía.

“Hứa Thính Cảnh! Cho em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin chữ ký với!”

“Cảnh thần, em hâm mộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh năm năm rồi!”

“Hứa Thính Cảnh, em yêu anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ a a a a!”