Vì vậy Minh Nghiên rất thích thú cưng điện tử này của mình.
“Tôi đã đăng hết những gì cậu nói rồi, chậc, cô gái này xinh đẹp đấy nhưng lòng dạ độc ác thật, mắng chửi con người ta như thế không sợ sau này gặp quả báo sao.”
Điện thoại đang mở loa ngoài.
Minh Nghiên vừa nghe vừa nghịch hai con cá điện tử của mình.
Cá điện tử được tích hợp hệ thống cảm ứng tự động, có thể di chuyển theo động tác của anh ta, trừ việc không phải là sinh vật sống, còn lại thì tương tác rất tuyệt vời.
“Cảm ơn nhé.”
Một lúc sau, anh ta thản nhiên nói ba chữ.
“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy đây, có gì cần thì liên lạc qua WeChat.”
Hắc Khoa Kỹ ngắt liên lạc, Minh Nghiên cất điện thoại rồi ngả người ra trước bàn làm việc.
Đang định tiếp tục viết nhạc thì WeChat có tin nhắn đến.
[Hắc Khoa Kỹ: Cái này cho cậu xem. Tôi đã điều chỉnh lại âm thanh, có thể nghe được một chút giọng của cô ta nhưng không rõ, nên không đăng.]
Âm thanh không rõ ràng thường thiếu độ tin cậy, dễ tạo sơ hở cho đối phương lợi dụng.
Minh Nghiên tiện tay mở video có chứa đoạn âm thanh đó lên.
Tạp âm rất lớn, giọng nói đã qua xử lý biến tốc lúc có lúc không vang vọng trong căn phòng trống trải, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn, quỷ dị. Anh ta lờ mờ nghe được vài từ ngữ bập bõm:
“Mày... không ai thèm... đồ con hoang...”
“Chết... đáng đời...”
“Ha.”
Tiếng cười cuối cùng đặc biệt chói tai và rõ ràng, Minh Nghiên chợt cảm thấy khó chịu, lập tức tắt phụt video.
Rắc.
Cuốn album ảnh đang dựng trên bàn đột ngột rơi xuống đất, Minh Nghiên tiện tay nhặt lên nhưng lại ngẩn người nhìn bức ảnh bên trong.
Đó là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp.
Cô mặc chiếc váy dài hoa nhí, ôm chặt một thiếu niên trong lòng, chiếc mũ rộng vành xinh xắn của cô được đội lên đầu cậu bé. Cậu bé rõ ràng là rất ngượng ngùng khi đối diện với ống kính, thậm chí còn không dám nắm tay người phụ nữ, cứ ngồi thẳng đơ, cứng nhắc như khúc gỗ.
Đây là bức ảnh duy nhất Minh Nghiên chụp chung với mẹ.
Ngay cả sau này khi đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, anh ta cũng không nỡ vứt bỏ bức ảnh này.
Minh Nghiên khẽ v**t v* cuốn album, trong không gian tĩnh lặng, anh ta lại nghe thấy những âm thanh vọng về:
“A Nghiên, con làm mẹ thất vọng quá, giá như ngày xưa mẹ đừng sinh con ra thì hơn.”
“Dù con có phản đối thế nào mẹ cũng sẽ sinh đứa bé này, nó là hy vọng của mẹ và bố con. Con muốn đi thì cứ đi, mẹ coi như chưa từng mang thai con.”
“Minh Nghiên, bố mẹ chắc chắn không thích mày nên mới vứt mày ở quê, Minh Nghiên không ai thèm, lêu lêu, Minh Nghiên là đứa con hoang không ai cần.”
“Chúng ta ném nó xuống nước cho chết đuối đi! Dù sao nó cũng không có bố mẹ, không ai quản nó! Chúng ta dìm chết nó!”
Ngọn đèn cô độc xoay vòng trên đỉnh đầu.
Anh ta từng cho rằng, nỗi đau của con người sẽ dần phai nhạt theo năm tháng nhưng sau này mới phát hiện, càng trưởng thành, những vết sẹo từ thời thơ ấu càng hằn sâu, rõ rệt.
Đau đầu quá.
Minh Nghiên cất ảnh đi, tiện tay lấy mấy viên thuốc trong ngăn kéo bỏ vào miệng, uống xong lại gửi tin nhắn cho Đàm Tranh.
[Tôi có một căn biệt thự ở Chiếu Hải, cậu nhờ người bán đi, sau đó chuyển số tiền đó vào tài khoản của Minh Ương dưới danh nghĩa di sản của người thân.]
Đàm Tranh gửi tin nhắn thoại: “Tự dưng sao lại nhớ đến việc cho em gái cậu đồ thế? Sao, nghĩ thông rồi à? Tôi đã bảo mà...”
Thấy phiền phức vì dài dòng, Minh Nghiên tắt máy luôn, không thèm nghe hết.
[Đàm Tranh: Nhưng nếu nhà họ Cố lấy tiền thì sao?]
Minh Nghiên trả lời: “Không đến mức đó đâu.”
Cố Hoa Phong là con một duy nhất của ông Cố, tài sản để lại đủ cho ông ta tiêu xài mấy đời, hơn nữa bên ngân hàng đều có người theo dõi, không đời nào lại tham lam đến mức nuốt cả tiền của một đứa trẻ.
Tuy nhiên...