Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 183

“Anh nhóm lửa, em giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh chắn gió.”

Hứa Thính Cảnh bỏ củi vào trước, dùng bật lửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đốt một tờ giấy, cẩn thận bỏ vào trong.

Lửa không cháy, anh lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thử lần thứ hai.

Động tĩnh bên này thu hút sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chú ý của các bạn nhỏ.

Minh Ương dẫn theo Tiểu Nãi Tích đến xem náo nhiệt, lúc này nhà kho khói mù mịt, khuôn mặt tuấn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tú của Hứa Thính Cảnh dính đầy tro bụi, mồ hôi chảy xuống, để lại một vệt đen rõ ràng.

Anh chuyên tâm đối phó với bếp lò đất, vẻ mặt bình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tĩnh thường ngày lần đầu tiên lộ ra vẻ bất lực.

Tiểu Nãi Tích tuy nhỏ tuổi nhưng cũng nhận ra vấn đề họ sắp phải đối mặt, khuôn mặt xinh xắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức nhăn nhúm lại: “Anh Thính Cảnh ơi, có phải chúng ta sắp bị đói bụng rồi không?”

Vừa dứt lời, bụng của Minh Ương cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phối hợp kêu lên một tiếng.

Tiểu Nãi Tích chớp chớp mắt: “Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe kìa, Ương Ương đói rồi!”

Khuôn mặt non nớt của Minh Ương đỏ ửng: “...” Không phải đói, là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ do ăn quá nhiều oden trước đó, dạ dày đang tiêu hóa.

Cô không dám nói với người khác là đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn vụng, như vậy không tốt chút nào.

“Em không đói, anh Thính Cảnh đừng lo lắng, em tin anh sẽ làm được.” Cô bé vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt cổ vũ, sự tin tưởng mù quáng khiến Hứa Thính Cảnh lộ ra nụ cười khổ.

Bỗng nhiên, ánh mắt Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu liếc qua người cô.

Minh Ương không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận ra.

Cậu dời mắt đi, im lặng cầm lấy bật lửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ tay Hứa Thính Cảnh: “Để em làm.”

Hứa Thính Cảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẩn người.

Cố Ngôn Thu không quan tâm đến người khác, động tác nhanh nhẹn dọn sạch tro tàn trong bếp lò đất, lại nhặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vài khúc củi mềm bỏ vào trong, sau đó dùng giấy vụn mồi lửa, cả quá trình chậm rãi mà thuần thục.

Lửa bùng lên trong lò, miệng Tiểu Nãi Tích từ từ mở to, phấn khích nhảy nhót: “Cháy rồi cháy rồi! Ương Ương ơi, anh trai cậu thông minh quá! Không giống anh mình, ngoài ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra thì chẳng biết gì cả.” Vừa nói vừa dành cho Cố Ngôn Thu một tràng lời khen: “Anh Ngôn Thu giỏi quá, nếu anh trai em cũng giỏi như anh thì tốt rồi.”

Hừ.

Cố Ngôn Thu trong lòng khinh thường, mới không thèm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vì chút khen ngợi này mà đắc ý.

Cậu lại liếc mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn Minh Ương.

Tâm trí cô bé từ lâu đã bị tổ chim trên xà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà thu hút, hoàn toàn không để ý đến cậu.

Sắc mặt Cố Ngôn Thu trầm xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô cớ cảm thấy khó chịu.

“Không có gì.” Cậu nói: “Em gái anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ cần giống như em là được.”

Tiểu Nãi Tích mơ màng chớp chớp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mi: “Giống gì cơ ạ?”

Cậu không nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ.

Nhưng Minh Ương hiểu ý, kéo kéo tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo Tiểu Nãi Tích: “Đừng hỏi nữa.”

Tiểu Nãi Tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngơ ngác.

Minh Ương ghé sát lại: “Cậu ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắng chúng ta ngốc đấy.”

Tiểu Nãi Tích chẳng hề để tâm, ngược lại còn nở nụ cười ngây thơ: “Mình ngốc thật mà.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhưng Ương Ương không ngốc, Ương Ương là Ương Ương thông minh nhất, mình thích Ương Ương nhất!”

Để thể hiện tình cảm của mình, cô nhóc dang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rộng hai tay vẽ một vòng tròn lớn.

Minh Ương chưa từng được ai bày tỏ tình cảm trực tiếp như vậy, đầu tiên là ngây người, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó trong lòng ngọt ngào, chủ động ôm lấy cô nhóc nói: “Mình cũng thích Tiểu Nãi Tích nhất!”

Trong thế giới bình thường này, chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiểu Nãi Tích là hiểu cô nhất!

Tiểu Nãi Tích: “Vậy sau này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta kết hôn nhé!”

Cô nhóc không có khái niệm về hôn nhân, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết đây là cách thể hiện tình yêu.

Giống như bố thích mẹ, nên mới kết hôn với mẹ, vậy thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này cô nhóc cũng sẽ kết hôn với Minh Ương.

Minh Ương cũng trịnh trọng hứa hẹn: “Được,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này chúng ta kết hôn.”

Trong những gì Minh Ương được dạy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có khái niệm hôn nhân.

Thích ai thì ở cùng người đó, cô thích Tiểu Nãi Tích,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này kết hôn cũng chẳng có vấn đề gì.

Hai người định ra hôn ước, hoàn toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ mặc mọi thứ xung quanh.

Thấy mấy đứa nhỏ nắm tay nhau rời đi, Cố Ngôn Thu đứng yên tại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỗ không nhúc nhích, chỉ là hàng lông mày rõ ràng nhíu chặt lại.

Cuối cùng, Hứa Vân An nhàn nhạt lên tiếng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Chúc mừng, cậu có em rể rồi.”