Mọi người qua cửa an ninh, tiến về phía cửa lên máy bay.
Đây là một chiếc máy bay cỡ nhỏ hơi cũ kỹ mà tổ tiết mục đã mượn trước đó.
Cái gọi là khoang hạng nhất cũng không giống như Minh Ương tưởng tượng, tổng cộng chỉ có vài chục chỗ ngồi, mấy người họ ngồi phía trước, vậy chẳng phải là khoang hạng nhất rồi sao.
Đối mặt với sự im lặng rõ ràng của mấy người, tổ tiết mục mặt dày giải thích: “Dù sao thì quy trình vẫn phải có chứ nhưng mọi người yên tâm, đảm bảo an toàn!”
Máy bay tuy cũ nhưng xin đường bay cũng tốn không ít tiền, chắc chắn không có vấn đề gì!
Tổ tiết mục đã làm đủ các công tác bề ngoài, mấy người cũng không nói gì thêm, thu dọn đồ đạc rồi ai về chỗ nấy, đến lượt Minh Ương thì chỉ còn lại hai chỗ trống.
Một chỗ cạnh Cố Ngôn Thu; một chỗ cạnh ông anh “hờ”.
Minh Ương nhìn Linh Nhất đang nhắm mắt dưỡng thần, lại nhìn Minh Nghiên ở hàng ghế sau, không chút do dự ôm theo chiếc túi hình con hổ của mình ngồi xuống cạnh Minh Nghiên.
Chuyện này khiến Minh Nghiên bực bội không ít: “Em qua chỗ anh trai em đi.”
Minh Ương cúi đầu cài dây an toàn: “Anh ta không phải anh trai em.”
Minh Nghiên buột miệng: “Vậy anh là...” Nói đến đây mới nhận ra lời này không ổn, trán giật giật, đối diện với ống kính máy quay, anh ta đành nuốt những lời còn lại vào trong.
Đi lại trên lối đi rất bất tiện, cô lại còn là trẻ con, không biết chừng lại gây rối gì đó.
Minh Nghiên hít sâu một hơi nhẫn nhịn, cởi dây an toàn đứng dậy, cúi đầu ra lệnh cho cô: “Đứng dậy.”
Minh Ương liếc mắt nhìn anh ta.
“Em vào trong ngồi.”
“...Vâng.” Cô ngoan ngoãn bò vào trong.
Hai người đổi chỗ cho nhau, Minh Nghiên thấp giọng cảnh cáo: “Anh không thích người khác làm ồn, chuyến bay này chỉ có hai tiếng, em đừng có ồn ào, muốn đi vệ sinh thì tìm tiếp viên, đừng có làm phiền anh, hiểu chưa?”
Minh Ương bĩu môi với anh ta, hừ một tiếng, không phục nói: “Em cũng không thích người khác làm ồn, tốt nhất anh cũng nên im lặng đi.”
Đứa nhỏ này...?
Minh Nghiên nghiến răng nhịn, đeo bịt mắt lên bắt đầu ngủ bù.
Máy bay lăn bánh vào đường băng, chuẩn bị cất cánh.
Minh Ương nhẹ nhàng đung đưa đôi chân nhỏ, qua cửa kính nhìn mặt đất ngày càng xa dần.
Hình như cũng không khác gì lái máy b** ch**n đ**.
Chỉ là an toàn hơn một chút.
Nhưng rất nhanh, Minh Ương không còn nghĩ như vậy nữa.
Tiếng ồn cực lớn khi máy bay cất cánh khiến màng nhĩ cô đau nhức, cảm giác mất áp suất làm cô khó chịu toàn thân, dù bản thân không hề sợ hãi, cũng không chịu nổi từng cơn phản ứng của cơ thể ập đến.
Nói cách khác, cô bị say máy bay, muốn nôn.
Sắc mặt Minh Ương trắng bệch, không khỏi quay đầu nhìn Minh Nghiên.
Cô cố nén cảm giác dạ dày cuộn trào, khẽ kéo kéo ống tay áo Minh Nghiên.
“Tsk.” Minh Nghiên bực bội tháo bịt mắt xuống, đôi mắt hoa đào khó chịu nhìn cô: “Đi vệ sinh thì tự đi, đường rộng thế này chẳng lẽ em không đi qua được à?”
Minh Ương che miệng: “...Em muốn nôn.”
Ba chữ thốt ra, khiến đối phương biến sắc.
“Em, em đừng nôn, nhịn một chút.” Minh Nghiên luống cuống tìm túi nôn sau lưng ghế, anh ta nhanh chóng mở túi ra đưa cho cô, chưa kịp để Minh Ương đưa tay ra đón thì cô bé đã nôn ra.
Còn có một ít bắn lên đầu ngón tay anh ta.
Ngón tay Minh Nghiên run rẩy, cố gắng lắm mới không ném cái túi đi.
Cô bé nôn xong rất nhanh, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt to tròn cũng mất đi vẻ lanh lợi.
“Em đi vứt...” Minh Ương lau miệng, giọng nói yếu ớt.
Minh Nghiên cảm thấy chưa bao giờ mình xui xẻo như hôm nay.
Anh ta hít sâu hai hơi liên tiếp mới ổn định lại tâm trạng, cố nén cơn giận: “Em ngồi yên đó.”
“Vâng...” Minh Ương ỉu xìu dựa vào lưng ghế, nghĩ một lát: “Cảm ơn.”
Minh Nghiên: “...”
Mẹ kiếp.
Nhóc con cũng lễ phép đấy chứ.
Máy bay đã ổn định.
Minh Nghiên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh xử lý đống hỗn độn, tiện thể rửa tay đi rửa tay lại sáu bảy lần, vừa rửa vừa chửi rủa Đàm Tranh cả nghìn tám trăm lần, đồng thời lại càng hối hận vì sao mình lại đến cái chương trình chết tiệt này.