Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 141

 

Cô thành thạo nhập số trên bàn phím, đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định bấm gọi thì hơi ngập ngừng.

Tự nhiên nhờ người ta giúp thế này, liệu có ổn không? Dù sao trước đây Hứa Vân An cũng đã giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô rất nhiều rồi nhưng... ngoài Hứa Vân An ra cô thật sự không tìm được ai đáng tin cậy hơn.

Haiz.

Không có mối quan hệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng là khổ.

Mang theo tâm trạng bất an, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương vẫn bấm nút gọi.

Đây là số điện thoại riêng của Hứa Vân An, bình thường chỉ có người quen mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết, mặc dù hiển thị số lạ nhưng cậu vẫn chọn nghe máy: “Xin chào.”

Giọng thiếu niên trong trẻo dễ nghe, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức ngồi thẳng dậy: “Anh Vân An.”

Cô gọi một tiếng, đối phương lập tức nhận ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng cô, có vẻ khá bất ngờ: “Ương Ương?”

“Là em.”

“Số này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là?”

“Là của anh trai em, em dùng điện thoại của anh ấy gọi cho anh.” Sợ Hứa Vân An sau này sẽ gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, Minh Ương vội nói: “Nhưng anh ấy không dùng điện thoại này để gọi, anh không cần lưu số đâu.”

Cô giải thích gấp gáp, Hứa Vân An lập tức đoán ra điện thoại này có lẽ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải “chính chủ”, cậu ta cố nén cười: “Mấy ngày nay Ương Ương sống có tốt không?”

Minh Ương ngẫm nghĩ một lúc về cuộc sống gần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây, thành thật đánh giá: “Tạm ổn ạ.”

Hứa Vân An khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười thành tiếng.

Hỏi han chuyện thường ngày xong, tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo là vào vấn đề chính.

Minh Ương hắng giọng: “Anh Vân An, em có thể nhờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quản gia của anh giúp một việc được không?”

“Adrian á?” Cậu ta vô cùng thắc mắc:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em tìm chú ấy làm gì?”

Minh Ương kể lại toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bộ sự việc.

Thiếu niên nghe xong im lặng một lúc, chuyện chương trình khởi động lại cậu ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng đã nghe nói trước nhưng lần này Hứa Vân An không định tham gia.

Cậu ta cũng hiểu tại sao Minh Ương lại đi, tham gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chương trình còn hơn là phải sống nhờ nhà người khác.

Hứa Vân An lắc lắc cây bút chì trên tay, từ từ khép sách lại:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vậy lúc em nhờ Adrian, có thể tiện thể nhờ anh luôn được không?”

Cậu ta nghiêm túc, giọng điệu chân thành:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh cũng muốn giúp Ương Ương.”

Minh Ương ngượng ngùng xoa xoa tai, mím môi cười:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vậy là anh Vân An đồng ý rồi ạ?”

“Ừm, em có thể dùng số này thêm Wechat của anh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đó gửi tin nhắn thoại cho anh địa chỉ.”

“Em có thể nhắn tin​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho anh mà!”

Hứa Vân An lập tức vạch trần:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em có biết chữ không?”

Minh Ương không phục, tự biện minh: “Em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết mà! Em có ngốc đâu!”

Tuy rằng môn Toán không bằng Cố Ngôn Thu nhưng cô biết rất nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chữ, phiên âm cũng không quên, nhắn tin có gì khó chứ?

Nôn nóng muốn chứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tỏ bản thân.

Minh Ương lập tức ngắt máy, gửi thời gian và địa điểm cho Hứa Vân An bằng tin nhắn, sợ Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu phát hiện cô dùng tin nhắn tốn tiền của cậu, gửi xong Minh Ương lại lén xóa tin nhắn đi.

Mọi chuyện đã xong xuôi, cô vui vẻ trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại điện thoại cho Cố Ngôn Thu.

“Xong rồi.”

Năm phút, không thừa không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu một giây.

Cố Ngôn Thu thấy cô rạng rỡ như một chú thỏ hiên ngang, lập tức nhận ra điều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bất thường, cậu khẽ nhíu mày: “Em định đi gửi tiền với Triệu Nhã Tình à?”

Minh Ương không do dự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gật đầu: “Đúng vậy.”

Cố Ngôn Thu: “Chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai người thôi à?”

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vâng.”

Cố Ngôn Thu siết chặt ngón tay đang cầm sách, nhấn mạnh giọng, hỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại: “Em chắc chắn, muốn đi ra ngoài riêng với bà ta?”

Minh Ương thấy hôm nay cậu là lạ, nghi ngờ nhìn cậu: “Anh cứ yên tâm ở nhà mà học​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái lớp trực tuyến gì đó đi. Em biết chừng mực, sẽ không bị bà ta lừa đâu.”

Nhớ ra dì Triệu đang hấp bánh bao ở dưới, Minh Ương lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ cậu lại phía sau, lon ton chạy xuống bếp tìm đồ ăn.

Bóng lưng cô gái nhỏ nhẹ nhàng, dường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như không có chút phiền muộn nào.

Cố Ngôn Thu nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, ngón tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ siết chặt rồi thả lỏng, thả lỏng rồi lại siết chặt.

Cô quên đóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa rồi.

Hơn nữa, cô không hề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rủ cậu đi cùng.

Vốn dĩ cũng không phải chuyện gì đáng để ý, cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hít sâu một hơi, quyết định tiếp tục đọc sách.