Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 139

 

Nghe đến hai chữ “hợp tác”, Triệu Nhã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tình lập tức thay đổi sắc mặt.

“Ôi chao, hóa ra là đạo diễn của Chúng Tinh. Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao, không sao, là tôi suy nghĩ không chu đáo.”

Bà ta không ngờ con vịt đã bay đi còn có cơ hội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay trở lại, trong lòng đương nhiên là vui mừng khôn xiết.

Từ khi Miêu Hải Thành mất chức, tổ chương trình giải thể, Triệu Nhã Tình chỉ cần nhìn thấy hai anh em là trong lòng lại bốc hỏa. Mặc dù bên Chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tinh đã bồi thường một khoản tiền không nhỏ nhưng so với số tiền đó, bà ta càng không muốn thấy hai đứa chúng nó cứ lởn vởn trước mắt.

Còn cả dì Triệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia nữa.

Chỉ cần có dì ở đó, Triệu Nhã Tình lúc nào cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải cẩn thận, dè dặt đóng vai người hiền lành.

Triệu Nhã Tình nhanh chóng ngồi xuống, lập tức sai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người giúp việc mới pha trà, mang nước.

Người giúp việc này là do bà ta thuê sau này, chủ yếu lo việc sinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoạt hàng ngày của cả nhà, trông có vẻ dễ bảo hơn dì Triệu nhiều.

Hành động đầy mục đích của Triệu Nhã Tình khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương khó chịu, cô càng thêm sốt ruột.

Triệu Nhã Tình: “Đã làm phiền cô Cốc Lương phải đích thân đến đây, lúc nãy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi đang bận, phiền cô nói lại nội dung vừa rồi một lần nữa.”

Cốc Lương Đồng lặp lại y nguyên những lời vừa nói, đồng thời một lần nữa cam đoan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai anh em lần này tham gia chương trình tuyệt đối sẽ không bị bắt nạt nữa.

Triệu Nhã Tình nào có quan tâm đến những chuyện này, bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta quan tâm hơn đến việc được trả bao nhiêu tiền.

Sau khi Cốc Lương Đồng nói rõ số tiền, Triệu Nhã Tình không hề do dự mà quyết định ngay:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Không thành vấn đề! Cứ làm theo như các cô nói, vậy khi nào chương trình bắt đầu?”

Cốc Lương Đồng quan sát biểu cảm của Minh Ương một lúc rồi mới trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời: “Nếu không có gì thay đổi thì tuần sau có thể vào đoàn.”

Kế hoạch cho tập đầu tiên cô ấy đã soạn xong, chỉ còn chỉnh sửa lại. Chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần chốt được khách mời, vậy thì tuần sau có thể trực tiếp ghi hình.

Thời gian gấp rút, không thể lãng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phí một giây phút nào.

“Được, vậy chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta...”

Triệu Nhã Tình định đồng ý thì nghe thấy một giọng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ non nớt vang lên bên cạnh: “Con không đồng ý!”

Nụ cười của Triệu Nhã Tình cứng đờ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà ta nhìn về phía Minh Ương.

Cô bé đứng sau lưng bà ta với vẻ mặt bướng bỉnh, biểu cảm đó khiến bà ta vô cớ nổi giận nhưng vẫn phải cố nén sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó chịu, tươi cười hỏi: “Ương Ương chẳng phải trước đây nói nhớ Tiểu Nãi Tích và mọi người sao, sao bây giờ lại không đồng ý?”

Minh Ương nói: “Người tham gia chương trình là con và anh trai nhưng tiền lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyển vào tài khoản của bác trai và bác gái, như vậy không công bằng.”

Hóa ra cô bé này là đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lo lắng về tiền bạc.

Triệu Nhã Tình nghiến răng ken két: “Ương Ương con không hiểu, con còn nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên bác gái giữ hộ các con, đợi các con lớn lên thì...”

“Con không quan tâm.” Cô bé siết chặt khuôn mặt, thái độ càng thêm cứng rắn: “Tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải chuyển vào tài khoản của con, nếu không con sẽ không ký hợp đồng.”

Mí mắt Triệu Nhã Tình giật liên hồi, suýt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút nữa không giữ nổi nụ cười.

Lúc này Cốc Lương Đồng cũng nhận ra cô bé này không đơn giản chỉ là muốn tiền, ở độ tuổi của cô bé, căn bản không có khái niệm gì về tài sản, ai mà chẳng để bố mẹ xử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý? Nhưng hành vi và lời nói của cô bé lại tràn đầy sự đề phòng và không tin tưởng đối với nhà họ Cố, tám phần... sau lưng gia đình này không hề hòa thuận như vẻ bề ngoài.

Cô ấy khẽ suy nghĩ, rồi nhanh chóng che giấu: “Hay là chúng ta chuyển tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào tài khoản của Ương Ương đi, để cô bé đỡ phải lo lắng.”

Triệu Nhã Tình siết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chặt nắm tay.

Bây giờ có người ngoài ở đây, nếu bà ta không đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý, không chừng người ta lại đồn đại lung tung.

Huống chi...

Bà ta là người lớn, chẳng lẽ lại không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấu lại được một đứa trẻ con.

Triệu Nhã Tình thỏa hiệp: “Được. Vậy chúng ta ký hợp đồng trước, chiều nay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để thư ký Lâm đưa các con ra ngân hàng mở tài khoản.”