“Ương Ương đi giày vào trước đã.”
Đàm Tiểu Á đặt giày xuống bên cạnh chân cô bé, đồng thời nhìn Điền Tinh đang tái mặt bằng ánh mắt trấn an, điều này giúp Điền Tinh có thêm chút can đảm.
Minh Ương đi giày xong, quấn chăn, ba người dưới sự hộ tống của cảnh sát rời khỏi biệt thự, lên xe cảnh sát.
Bên ngoài biệt thự đỗ đầy xe, có cả xe của giới truyền thông lẫn những người đến livestream “ké” độ hot, xe cảnh sát vừa xuất hiện, họ liền không thể kìm nén mà ào ra, vô số ống kính chĩa vào trong xe, chụp ảnh điên cuồng.
Qua cửa kính xe, máy ảnh bắt trọn được khuôn mặt của Tiền Nguyên Kiệt.
Hắn ta ủ rũ ngồi ở chính giữa, kính mắt không biết đã rơi ở đâu trong lúc giằng co, dù có cửa kính xe che chắn, vẫn có thể cảm nhận được sự mệt mỏi và hoảng sợ của hắn ta.
Phòng livestream của một hot streamer nào đó lập tức trở nên náo nhiệt——
[Mau bỏ tù tên cặn bã này đi!!!]
[Ương Ương sao rồi? Ương Ương không sao chứ?]
[Tôi thấy cư dân mạng bây giờ thích lo chuyện bao đồng quá, biết đâu người ta tình nguyện thì sao.]
[Đúng đấy, không chừng người ta tự nguyện “mang chăn gối vào đoàn phim” ấy chứ, các người rảnh quá đi lo chuyện người khác.]
[Cũng chỉ có loại não bé như hạt mè mới nói được mấy câu như thế, tôi có lo chuyện bao đồng thì cũng kệ tôi, mấy người thích nói mát cả đời cũng không được ăn cơm có bốn món đâu.]
[Đứa nào bênh tội phạm thì cả đời tuyệt tử tuyệt tôn.]
Khi bình luận còn đang tranh cãi không ngừng, xe cảnh sát đã đi xa.
“...”
Đêm khuya là thời điểm đồn cảnh sát náo nhiệt nhất, có người say rượu gây rối, có người đi lạc, có cả người mua b*n d*m bị bắt, cả sảnh lớn chật kín người, vì thế việc họ đến cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.
Đồn cảnh sát không cho phép người không liên quan vào trong, phóng viên cũng chỉ đành tiếc nuối chờ đợi ở bên ngoài.
Tiền Nguyên Kiệt bị áp giải vào phòng thẩm vấn, Minh Ương và Điền Tinh cũng được đưa đến những nơi khác nhau.
Người phụ trách ghi biên bản là một nữ cảnh sát trẻ tuổi và rất thân thiện, xét đến độ tuổi của cô bé, đồn cảnh sát còn đặc biệt chạy sang cửa hàng bên cạnh mua cho cô bé một chai sữa nóng ngọt ngào và một con gấu bông để cô bé ôm, giúp giảm bớt căng thẳng.
Nhưng mà...
Cô bé căn bản không cần mấy thứ đó.
Vì hông muốn làm người khác mất hứng nên Minh Ương vẫn ngoan ngoãn ôm con gấu bông ê to đùng kia.
“Con tên là Ương Ương phải không?”
Con gấu bông gần như che khuất cả nửa trên của Minh Ương, bao gồm cả khuôn mặt, nữ cảnh sát chỉ nhìn thấy một mái tóc xoăn tít lắc lư lên xuống qua lớp lông của con gấu bông.
“Năm nay con mấy tuổi rồi?” Nữ cảnh sát hoàn toàn dùng biểu cảm dỗ dành trẻ con.
Minh Ương không chịu nổi giọng điệu nũng nịu quá mức này, lập tức cảm thấy bồn chồn, mông cứ vặn vẹo trên ghế, đầu ló ra khỏi con gấu bông, thành thật trả lời: “Năm tuổi ạ.”
“Ương Ương còn nhớ những chuyện xảy ra tối nay không?”
Minh Ương giả vờ suy nghĩ một lúc, lắc đầu: “Con nhớ là con đang ngủ, tỉnh dậy thì thấy chú kia định đánh con.”
“Những chuyện khác con không rõ đúng không?”
Minh Ương lại gật đầu.
Cô bé không thể giải thích việc một đứa trẻ năm tuổi không ngủ mà lại có thể bật livestream và tình cờ quay được cảnh tượng đó, vậy thì mộng du là cái cớ tốt nhất, cô bé không cần phải vắt óc bịa ra một lời nói dối khác. Cảnh sát không ngốc, ai thật ai giả, liếc mắt là có thể nhìn ra.
“Ngoài việc muốn đánh con, hôm nay hoặc trước đó thì chú kia còn làm gì con nữa không?”
Nữ cảnh sát cố gắng hỏi thật nhẹ nhàng, tránh kích động đến cảm xúc mong manh của đứa trẻ.
Cô bé không giấu giếm, thành thật nói: “Chú ấy mắng con và anh trai là đồ con hoang.”
Hai chữ “con hoang” khiến nữ cảnh sát cau mày, cơn giận lập tức bùng lên, cô cố gắng kiềm chế cảm xúc: “Thường xuyên mắng các con à?”